Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 278: Nghề Này Dễ Chết Lắm
" đột nhiên lại muốn bái làm thầy?" Bạch Trân Trân hỏi.
Cổ Hùng ngập ngừng một lát l hết can đảm nói: "Vì muốn học thêm một cái nghề kiếm tiền. vừa nghe chú Cừu nói, làm đại sư kiếm được nhiều tiền lắm."
Bạch Trân Trân: "... Hả?"
Cổ Hùng đúng là kẻ cuồng kiếm tiền. Vừa mới chấp nhận sự tồn tại của huyền học, ta đã lập tức nghĩ đến chuyện làm giàu.
Khóe miệng Bạch Trân Trân giật giật: " chỉ th ta ăn thịt chứ kh th ta bị đ.á.n.h à? Làm nghề này kiếm được tiền thật, nhưng cũng dễ mất mạng như chơi. Độ nguy hiểm mười , chắc c muốn làm đại sư chứ?"
Trừ phi là hạng đại sư lừa đảo, còn nếu đã dấn thân vào nghề này thì nguy hiểm và cơ hội luôn song hành.
Một khi đã bước chân qua ngưỡng cửa huyền học, nghĩa là đã thiết lập mối liên kết với một thế giới khác, sẽ dễ dàng đụng những chuyện tâm linh kh thể giải thích bằng khoa học.
Dễ c.h.ế.t lắm đ, kh đùa đâu.
Dù lợi nhuận cao nhưng ngưỡng cửa vào nghề cũng cao kh kém. Kiếm được nhiều tiền nhưng tỉ lệ t.ử vong cũng cực kỳ cao.
Đây là trò chơi mạo hiểm, một khi thua là mất cả mạng.
Cổ Hùng – vốn chỉ muốn tìm thêm một nhập – lặng .
Bạch Trân Trân sau khi phân tích hết rủi ro, nhướng mày ta: "Vậy nên, dù thế vẫn muốn bái sư ?"
Bạch Trân Trân như vậy, Cổ Hùng nghẹn một hồi lâu mới thốt ra được một câu: "Nhưng chẳng chị đã nhận Tiểu Sinh làm đồ đệ đó ?"
Tại nhận Tiểu Sinh được mà kh nhận ta? Chẳng lẽ chê ta trẻ tuổi gầy gò kh gánh vác nổi việc này?
Bạch Trân Trân: "..."
Kh chứ, chuyện này mà cũng tị nạnh được à?
Nàng cạn lời, u uất đáp: " ta bái sư học nghệ là học cái nghề trang ểm t.ử thi của ."
Lúc đầu Trần Tiểu Sinh định dùng chiêu "đường vòng", nhưng tiếc là dù Bạch Trân Trân nhận làm đồ đệ nhưng đã nói rõ kh thiên phú, căn bản kh thể theo nghề huyền học.
D nghĩa thầy trò của họ kh giống như Cổ Hùng tưởng tượng.
Trần Tiểu Sinh đang lái xe cũng đã chấp nhận số phận. Chẳng còn cách nào khác, làm huyền học quan trọng nhất là thiên phú, nghề này kh cứ nỗ lực là được. Kh khiếu thì ngay cả cửa cũng chẳng vào nổi, thực sự kh là mảnh ghép phù hợp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tuy nhiên, cũng kh quá hối tiếc. Thiên phú là thứ trời ban, kh muốn là . Hơn nữa sư phụ cũng kh bạc đãi , cho mở mang tầm mắt kh ít. Dù bản thân kh làm được nhưng con đường sư phụ vạch ra cho cũng tốt.
Nghĩ vậy, Trần Tiểu Sinh lộ vẻ đắc ý: "Thế nên đến muộn , sư phụ chỉ một đồ đệ là thôi, kh cửa đâu."
Cổ Hùng: "..."
Bạch Trân Trân liếc Cổ Hùng, th ta im lặng thì cũng thu hồi tầm mắt.
Chắc ta chỉ nhất thời bị tiền làm mờ mắt, đầu óc nóng lên nên mới đòi làm đại sư. Chưa nói đến chuyện thiên phú, bản thân Bạch Trân Trân cũng chẳng một thầy giỏi. Nàng đối với Huyền Môn cũng chỉ là nửa vời, vẫn đang tự mày mò, dạy khác chẳng là làm hại đời họ ?
Kỹ năng lái xe của Trần Tiểu Sinh ổn, chiếc xe chạy êm ru trên con đường đèo hướng xuống núi.
Từ lúc đến Trần Gia Thôn, thần kinh Bạch Trân Trân luôn căng như dây đàn. Sau đó lại trải qua bao nhiêu chuyện, từ phá trận đến thu thập tàn hồn.
Đến giờ, nàng mới thực sự được thả lỏng.
" chợp mắt một lát, đến nơi thì gọi ."
Nói xong, Bạch Trân Trân nhắm mắt lại, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Giấc ngủ này kéo dài khá lâu. Nàng ngủ say, kh hề mộng mị, mãi đến khi Trần Tiểu Sinh gọi mới tỉnh lại.
"Sư phụ, về đến nhà ."
Bạch Trân Trân tỉnh giấc, ngáp một cái, uể oải hỏi: "Đến à?"
Trần Tiểu Sinh gật đầu: "Vâng, Hùng về nhà tang lễ . Th sư phụ ngủ say quá nên con kh nỡ gọi. Sư phụ, quầng thâm mắt của hiện rõ kìa, mau vào nhà nghỉ ngơi ."
Bạch Trân Trân gật đầu, cố gắng xốc lại tinh thần.
" cũng lên . Xe này là của sếp Ông, lát nữa gọi ện cho sếp, bảo sếp tan làm thì qua l xe..."
Bạch Trân Trân mệt lả, vừa nói vừa ngáp dài, cả héo rũ.
Nàng đã tiêu tốn quá nhiều tinh lực, giấc ngủ ngắn ngủi hơn một tiếng đồng hồ kh đủ để bù đắp lại.
Lết cái thân xác mệt mỏi vào nhà, tắm rửa qua loa nàng gieo xuống giường, nhắm mắt là ngủ ngay lập tức.
Trần Tiểu Sinh cũng mệt, định kh tắm nhưng nghĩ đến việc Bạch Trân Trân chút bệnh sạch sẽ, sợ nàng giận nên đành ngoan ngoãn tắm.
buồn ngủ rũ mắt nhưng vẫn nhớ lời Bạch Trân Trân dặn, gọi ện cho Ông Tấn Hoa báo tin họ đã về và bảo tan làm qua l xe.
Chưa có bình luận nào cho chương này.