Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 366: Canh Bạc Điên Cuồng Của Nữ Nhập Liệm Sư
“Đồng chí, chúng chẳng còn gì cả, chỉ thân oán khí này thôi. Nếu cô muốn, chúng sẵn sàng liều mạng giúp cô.”
Những này đều bị Tần Chính Du lừa gạt suốt m chục năm qua. Khi tỉnh táo lại và nhận ra đã c.h.ế.t bao nhiêu năm, họ rơi vào trạng thái tuyệt vọng tột cùng.
Họ nhớ lại rằng sau đó Tần Chính Du còn tìm đến gặp nhà họ, nói dối rằng họ đã kiếm được nhiều tiền ở Hương Giang và kh muốn dính dáng gì đến gia đình nghèo khổ nữa. Lão đưa ra những lá thư giả mạo nét chữ và giọng ệu của họ, nói với thân rằng họ chỉ là những kẻ lợi dụng gia đình.
Họ đã vét sạch tài sản cuối cùng của nhà, l cớ làm giàu để bặt vô âm tín, bỏ mặc thân tự sinh tự diệt.
[Các chỉ là gánh nặng thôi, cuộc sống tốt hơn , việc gì quay về lo cho các ?]
[Tưởng tiền dễ kiếm lắm ? cực khổ làm lụng, mắc gì đưa cho các tiêu?]
Lúc trước họ đều lâm vào đường cùng mới tìm đến đầu rắn, nhà họ cũng chỉ còn hơi tàn, ôm hy vọng chờ họ mang tiền về cứu mạng. Nhưng họ đã c.h.ế.t giữa biển khơi, còn kẻ hại c.h.ế.t họ lại quay về đ.â.m thêm một nhát vào tim thân họ. nhà họ vốn đã kiệt quệ, chỉ dựa vào một tia hy vọng để sống tiếp, khi nghe được "chân tướng" đó, chắc c họ kh thể trụ vững.
Thế gian này kh còn gì để họ luyến tiếc, họ tự th tội lỗi đầy , chỉ muốn dốc hết sức để báo thù. Đám oan hồn biết rõ sức kh thể đấu lại Tần Chính Du, nên đặt hết hy vọng vào Bạch Trân Trân. Họ sẵn sàng đ.á.n.h đổi tất cả, dù hồn phi phách tán cũng kh tiếc, chỉ mong cô g.i.ế.c c.h.ế.t Tần Chính Du để đòi lại c lý.
Bạch Trân Trân những khuôn mặt tuyệt vọng, c.h.ế.t lặng , thầm thở dài một tiếng. Cô cảm th bao nhiêu năm qua vẫn chưa hiểu rõ bản thân là hạng gì. Rõ ràng cô luôn tự nhận là kẻ lạnh lùng, m.á.u lạnh, nhưng khi đối mặt với những linh hồn này, cô lại nhận ra kh hề vô tình như tưởng.
Đây đúng là một chuyện tồi tệ. Một khi đã mềm lòng và đồng cảm với kẻ khác, rắc rối sẽ ập đến, và chắc c cô sẽ là chịu khổ.
Nghĩ vậy, Bạch Trân Trân lại thở dài, l từ trong túi ra cây bút dính đầy chu sa.
“Các dám cùng ta đ.á.n.h một ván cược kh?”
Lúc này, Bạch Trân Trân tr giống như một con bạc ên cuồng, toàn thân toát ra vẻ hưng phấn lạ thường. Đôi mắt cô như ngọn lửa rực cháy, gương mặt vốn đã xinh đẹp tuyệt trần giờ đây càng thêm phần kinh tâm động phách.
Toàn thân Bạch Trân Trân như đang tỏa ra vạn trượng hào quang. Ánh mắt của tất cả oan hồn đều đổ dồn về phía cô, họ đồng th đáp lại, giọng nói vang vọng:
“Chúng sẵn lòng!”
Kết quả xấu nhất cùng lắm cũng chỉ là hồn phi phách tán, ều mà họ đã tiên liệu từ trước. Đã rơi xuống đáy vực thì còn gì để mất nữa đâu?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bạch Trân Trân nở nụ cười rạng rỡ, đẹp đến nao lòng: “Tốt, ta sẽ cùng các cược một ván!”
Vừa cô đã nhận ra lão già Tần Chính Du kia đang lợi dụng các oan hồn để bày trận, nhốt cô và họ vào chung một trận pháp. Trùng hợp thay, Bạch Trân Trân lại biết cách phá giải trận pháp này.
Hoặc là cô c.h.ế.t, hoặc là họ c.h.ế.t. Ý đồ của Tần Chính Du cực kỳ độc ác, lão đã chặn đứng mọi đường lui của cô. Muốn sống, cô buộc tiêu diệt những oan hồn đáng thương này.
Ngay cả việc họ tỉnh táo lại lẽ cũng nằm trong tính toán của lão. Lão cố tình để cô th ký ức của họ, để cô biết họ đáng thương thế nào. Nếu cô ra tay, cô sẽ khiến họ tan biến vĩnh viễn.
Bạch Trân Trân hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, dùng phương thức truyền tải ký ức để gửi ý định của đến ba trăm sáu mươi tám oan hồn.
Đám oan hồn kinh hãi trợn tròn mắt, đồng th ngăn cản:
“Đồng chí, cô kh cần làm vậy!”
“Đồng chí, kh đáng đâu, cô đừng vì chúng mà mạo hiểm như thế!”
“Đồng chí, chúng cam tâm tình nguyện chịu c.h.ế.t, chỉ cần cô báo thù cho chúng là đủ ...”
Ý tưởng của Bạch Trân Trân quá đỗi ên cuồng. Chính vì đã kết nối với ký ức của cô, họ càng hiểu rõ phương pháp này nguy hiểm đến mức nào. Cô kh cần làm đến mức đó, cô vẫn còn những lựa chọn khác mà.
Nhưng Bạch Trân Trân đã mở mắt, vào những khuôn mặt mờ ảo kia. Cô mỉm cười, giọng nói kiên định mà dịu dàng:
“Bản tính của ta là ghét nhất bị kẻ khác sắp đặt.”
“Sống theo khuôn mẫu kh là phong cách của ta, ta thích con đường mà kh ai dám .”
“Các cứ nghe ta . Sống, chúng ta cùng sống. C.h.ế.t, chúng ta cùng c.h.ế.t.”
“Hơn nữa, ta tin rằng chúng ta sẽ tg.”
Giọng cô kh lớn, nhưng lại như một liều t.h.u.ố.c trợ tim cho tất cả oan hồn. Họ đồng loạt tin vào lời cô nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.