Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 493: Căn Phòng Bí Ẩn
Phòng nghỉ này kh cửa sổ, bốn bức tường đều được sơn trắng toát, ngoài m chiếc giường đơn ra thì chẳng còn vật dụng gì khác.
Bạch Trân Trân qu một lượt, tò mò hỏi: "Trước đây chưa từng nghe nói c ty phòng nghỉ, tự nhiên lại lòi ra một cái thế này?"
Bạch Trân Trân thực sự th lạ, vì trong ký ức của cô, c ty kh hề loại phòng nghỉ chuyên dụng này nếu thì các đồng sự đã chẳng gục mặt xuống bàn ngủ trưa mỗi ngày, kh ai vào đây mà nghỉ ngơi?
Cô nghiêng đầu Jennifer đang ngồi tựa lưng vào thành giường, giọng đầy vẻ thắc mắc: "Jennifer, trước đây chưa bao giờ kể với là c ty phòng nghỉ vậy?"
Jennifer: "..."
Ánh mắt cô Bạch Trân Trân chút khó tả, thậm chí còn thoáng nghi ngờ Bạch Trân Trân đang cố ý, nhưng th thần sắc đối phương vô cùng chân thành, kh vẻ gì là đang dò xét, Jennifer mới gạt bỏ sự nghi hoặc.
" quên mất, vả lại phòng nghỉ này cũng kh dành cho hạng nhân viên như chúng , toàn để cho m sếp tổng nghỉ ngơi thôi, chúng đến cũng chỉ tổ rước nhục vào thân."
Cô luôn sẵn một bộ lý do thoái thác, bất kể chuyện gì cũng thể tìm ra một cách giải thích nghe chừng hợp lý.
"Nếu chúng kh được vào, thì kể với làm gì?"
Bạch Trân Trân thở dài một tiếng, xoa xoa thái dương ngồi xuống chiếc giường đơn bên cạnh Jennifer.
Jennifer nói tiếp: "Hôm nay là vì kh khỏe nên họ mới đặc cách cho vào đây nghỉ ngơi, nếu kh thì chúng còn lâu mới được đặt chân vào đây..."
Bạch Trân Trân kh muốn nói chuyện nữa, cô cảm th hơi buồn ngủ nên cứ thế thuận theo tự nhiên, nằm xuống giường.
Jennifer vẫn lải nhải thêm một tràng dài, nhưng khi quay lại thì th Bạch Trân Trân đã nằm trên giường đơn bên cạnh ngủ say sưa. Quá đáng hơn nữa là cô ngủ say đến mức bắt đầu ngáy khò khò.
Jennifer: "..."
Khóe miệng cô giật giật, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.
Giấc ngủ này Bạch Trân Trân ngủ sâu, cuối cùng cô bị Jennifer lay tỉnh. Mở mắt ra, th một Jennifer đang thần thái rạng ngời, khuôn mặt Bạch Trân Trân hiện rõ vẻ ngơ ngác. cô cứ cảm th như kh nhận ra trước mặt này vậy?
Nhưng Jennifer dường như đoán được Bạch Trân Trân đang nghĩ gì, cô bật cười trêu chọc: " kh định bảo là kh nhận ra đ chứ?"
Bạch Trân Trân xoa xoa thái dương, những suy nghĩ hỗn độn tan biến, ký ức ùa về, cô nhớ ra trước mặt là ai, giọng ệu trở nên bất đắc dĩ: " thể kh nhận ra được?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói , Bạch Trân Trân đưa tay về phía Jennifer: "Kéo một cái, ngủ đến tê cả , kh dậy nổi."
Jennifer: "..."
Dù cảm th hành động của Bạch Trân Trân thật khó đỡ, nhưng Jennifer vẫn đưa tay ra kéo cô dậy.
Bạch Trân Trân cử động chân tay cho đỡ tê, định giơ tay xem giờ thì Jennifer bất ngờ kéo mạnh cô một cái, khiến Bạch Trân Trân loạng choạng suýt ngã.
"Jennifer, làm gì vậy?"
Bạch Trân Trân đứng vững lại, Jennifer với vẻ khó hiểu. Bình thường cô đâu hấp tấp như vậy, giờ lại thế này?
Jennifer: "..."
Cô bỗng cảm th hơi căng thẳng, bàn tay đang nắm l cánh tay Bạch Trân Trân siết chặt hơn. Bạch Trân Trân đau đến hít một hơi lạnh, nhíu mày Jennifer: " làm thế?"
Jennifer sực tỉnh, vội vàng bu tay ra.
"Xin lỗi, kh cố ý."
Cô cúi đầu xin lỗi, ngẩng lên Bạch Trân Trân, chắp hai tay trước ngực, bày ra vẻ mặt đáng thương tội nghiệp.
" thực sự kh cố ý mà, tha lỗi cho nhé?"
dáng vẻ đó của cô , Bạch Trân Trân dù giận cũng chẳng nỡ phát hỏa. Cô thở dài, bất đắc dĩ nói: " thật là, để nói gì bây giờ."
Trong ký ức của cô, Jennifer dường như là một khá hậu đậu, thường xuyên phạm những lỗi nhỏ nhặt như vậy. Nếu lần nào Bạch Trân Trân cũng chấp nhặt thì chắc cô tức c.h.ế.t mất.
"Thôi được , lần này bỏ qua, lần sau mà còn động tay động chân kiểu đó là giận thật đ."
Chuyện cứ thế trôi qua, Bạch Trân Trân kh truy cứu thêm, cùng Jennifer đã thu dọn xong xuôi quay trở lại bàn làm việc. C việc buổi chiều khá bận rộn, Bạch Trân Trân vùi đầu vào đống gi tờ cho đến hết giờ.
Sau đó, cô nhớ mang máng đã cùng Jennifer ăn tối, mỗi về nhà . Cô tắm rửa, ngủ, lại thức dậy làm...
Ngồi tại bàn làm việc, Bạch Trân Trân xoa xoa thái dương đang đau nhức, cảm th mọi chuyện dường như gì đó kh ổn. Rõ ràng những việc xảy ra tối qua cô đều nhớ kỹ, nhớ lúc cùng Jennifer rời c ty, nhớ lúc ăn tối, mọi chi tiết đều rành mạch. Nhưng kh hiểu , dù nhớ rõ như vậy, cô vẫn cảm giác kh chân thực, cứ như những chuyện đó chẳng liên quan gì đến .
Chưa có bình luận nào cho chương này.