Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 495: Sự Bất Thường Của Jennifer
Cô bận rộn suốt cả ngày trời mà vẫn chưa xong việc. Khổ nỗi Bạch Trân Trân nhớ sếp đã dặn ngày mai nộp báo cáo, cô kh còn cách nào khác, đành c.ắ.n răng mà làm tiếp. Xem ra tối nay cô tăng ca ở c ty .
Lúc tan tầm, Jennifer chạy đến chỗ Bạch Trân Trân. Th cô đang bù đầu rối tóc, Jennifer ân cần đề nghị: "Trân Trân, hay là để giúp một tay nhé? Một làm thì đến bao giờ mới xong?"
Bạch Trân Trân đang lo kh làm kịp, lời đề nghị của Jennifer chẳng khác nào nắng hạn gặp mưa rào. Cô lập tức đồng ý: "Được thôi, ở lại giúp nhé, lần sau việc gì cũng sẽ ở lại giúp ."
Nói , Bạch Trân Trân nh chóng chia một phần tài liệu đưa cho Jennifer. Cô làm việc đó một cách hết sức tự nhiên, chẳng hề th gì kh ổn khi giao việc của cho khác.
Biểu cảm trên mặt Jennifer bỗng trở nên khó tả. Cô vốn chỉ định khách sáo một câu, ai ngờ Bạch Trân Trân lại "thừa nước đục thả câu", trực tiếp đẩy việc sang cho . Cô mấp máy môi định nói gì đó, nhưng Bạch Trân Trân lại cô với ánh mắt vô tội: " thế? vấn đề gì à?"
Jennifer rốt cuộc kh thể thốt ra lời nào nữa. ta đã sai bảo một cách đường đường chính chính như vậy, lại còn chẳng th gì sai trái, cô còn biết nói gì đây? Ngoài việc chấp nhận số phận, Jennifer chẳng còn cách nào khác. Cô thở dài thườn thượt, bắt đầu giúp Bạch Trân Trân xử lý đống gi tờ.
Tuy nhiên, tốc độ của Jennifer rõ ràng nh hơn Bạch Trân Trân nhiều. Khi Bạch Trân Trân mới làm được khoảng một phần ba thì Jennifer đã hoàn thành xong phần việc được giao.
"Kh chứ, làm nh thế? làm kiểu gì vậy?"
Bạch Trân Trân kinh ngạc đến tột độ, kh nhịn được mà hỏi một câu. Cô nhớ rõ năng lực làm việc của và Jennifer là ngang nhau, vậy mà cô bận rộn cả ngày chưa xong một nửa, trong khi Jennifer chỉ loáng một cái đã xong quá nửa...
Đúng là so sánh chỉ thêm đau lòng, chẳng lẽ năng lực của cô lại kém cỏi đến mức này ? Bạch Trân Trân th thật khó tin, cô hỏi tiếp: " hôm nay làm nh thế? nhớ đâu ..."
Nói đến đây, Bạch Trân Trân bỗng khựng lại. Cô cố lục lọi trong ký ức nhưng tuyệt nhiên kh tìm th bất kỳ hình ảnh nào về việc Jennifer làm việc như thế nào. Cô kinh ngạc Jennifer, cứ như lần đầu tiên gặp cô vậy: "... chuyện này kh đúng, kh nên như thế này mới ."
Bạch Trân Trân lẩm bẩm, rõ ràng là kh thể chấp nhận kết quả này. Cô vẫn luôn tự tin vào năng lực của , dù kém Jennifer một chút thì cũng kh đến mức bị bỏ xa như vậy chứ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Jennifer chẳng thèm để ý đến sự thay đổi cảm xúc của Bạch Trân Trân, cô xếp chồng tài liệu sang một bên mới lên tiếng.
"Trân Trân, lại suy diễn lung tung gì thế? vào c ty bao nhiêu năm , nếu năng lực còn kh bằng thì coi như bỏ à?"
Jennifer vẫn khéo mồm khéo miệng, cô dường như thể thấu tâm tư của Bạch Trân Trân. Dù Bạch Trân Trân chưa nói ra, Jennifer đã thể đoán chính xác cô đang nghĩ gì và kịp thời trấn an trước khi cô kịp nảy sinh thêm cảm giác khó chịu.
Một hai lần thì thể coi là tình cờ, nhưng nhiều lần như vậy khiến Bạch Trân Trân kh còn th đó là sự ngẫu nhiên nữa. Cô cảm th cần nói chuyện nghiêm túc với Jennifer, nhưng chưa kịp mở lời thì ện thoại của Jennifer bỗng đổ chu.
Jennifer bắt máy, đầu dây bên kia dường như là giọng một đàn . ta nói gì đó khiến Jennifer vô cùng kích động, hai cãi nhau một trận nảy lửa. Sau khi cúp máy, Jennifer bỗng rũ bỏ vẻ tự tin lúc nãy, gục xuống bàn khóc nức nở.
Jennifer khóc đến xé lòng, Bạch Trân Trân cũng quên bẵng định hỏi gì. Cô vội vàng tiến lại gần, dịu dàng an ủi. Dưới sự vỗ về của cô, Jennifer cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
"Trân Trân, là Jinny gọi cho ..."
Jinny? Cái tên này nghe vừa lạ vừa quen, dường như cô đã từng nghe th ở đâu đó .
"Jinny, bạn trai mà! đã kể với bao nhiêu lần , kìa... kh lẽ quên sạch ?"
Jennifer trợn tròn mắt, cô thậm chí quên cả khóc, nắm l cánh tay Bạch Trân Trân lắc mạnh.
"Trân Trân, chẳng quan tâm gì đến cả. đã kể bao nhiêu chuyện về và Jinny cho nghe, vậy mà chẳng thèm để tâm. coi là bạn, còn coi là gì?"
Bạch Trân Trân: "..."
Bị Jennifer mắng cho một trận, Bạch Trân Trân mới sực nhớ ra chuyện về bạn trai Jinny của cô . Cô nhớ Jennifer từng kể Jinny đã quen cô năm sáu năm nhưng vẫn chưa chịu đả động gì đến chuyện cưới xin. Jennifer từ chỗ hy vọng giờ đã hoàn toàn từ bỏ ý định kết hôn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.