Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 518: Mặc Cả - Sự Nhượng Bộ Của Nữ Nhập Liệm Sư
Bạch Trân Trân Cừu Quốc Hoa bằng ánh mắt vô hồn, khiến ta cảm th kh thoải mái mà lảng tránh chỗ khác.
Bạch Trân Trân thầm hiểu: "Ông lại vỗ n.g.ự.c bảo đảm với ta chứ gì."
Nếu kh vậy, Cừu Quốc Hoa chắc c sẽ kh chột dạ đến thế.
Cừu Quốc Hoa ngượng ngùng gãi mũi, lúng túng thừa nhận: "Cái đó... Trân Trân à, ta cũng kh cố ý đâu. Cháu biết tính ta đ, hễ mở miệng là kh kìm lại được..."
Cừu Quốc Hoa kh hề cố ý, chỉ là cái miệng ta kh khóa. Từ khi được một trợ thủ đắc lực như Bạch Trân Trân, ta lại càng thích khoe khoang.
D tiếng của Bạch Trân Trân đã vang xa, kh ít mộ d tìm đến, và Cừu Quốc Hoa lại càng được đà...
Cứ thế, rắc rối cuối cùng cũng ập đến.
Ông ta chắp tay trước ngực, Bạch Trân Trân đầy vẻ khẩn cầu: "Trân Trân, đây là lần cuối cùng, sẽ kh lần sau đâu. Cháu xem ta đã thành tâm nhận lỗi thế này , tha thứ cho ta một lần được kh?"
Ông ta đưa ra kh ít lời hứa hẹn: tăng thêm một tuần nghỉ phép cho Bạch Trân Trân, hứa tặng một phong bao lì xì lớn, và cam đoan từ nay về sau sẽ kh tự tiện quyết định chuyện gì nữa.
Một lớn tuổi mà bày ra bộ dạng đáng thương như vậy, tr cũng thật tội nghiệp.
Trần Tiểu Sinh vốn là mềm lòng. ta Cừu Quốc Hoa, th ta tội nghiệp quá, liền quay sang Bạch Trân Trân với ánh mắt cầu khẩn.
"Sư phụ, con th thực sự biết lỗi ... Hay là cứ đồng ý ?"
Th Trần Tiểu Sinh nói giúp , Cừu Quốc Hoa vô cùng cảm kích, liền hào phóng hứa sẽ cho Trần Tiểu Sinh nghỉ thêm bảy ngày luôn.
Bạch Trân Trân: "..."
Hôm nay Cừu Quốc Hoa rõ ràng là kh đạt được mục đích thì kh chịu bỏ qua. Bạch Trân Trân cảm th hơi phiền phức. Cô muốn giữ vững nguyên tắc, nhưng Cừu Quốc Hoa đưa ra cái giá quá hời...
"Vậy muốn nghỉ đến tận đầu tháng Bảy. Ngoài phong bao lì xì, trả thêm cho ba tháng lương nữa."
Bạch Trân Trân suy nghĩ một chút đưa ra yêu cầu của .
Thôi kệ, ai bảo cô tâm địa lương thiện làm chi? Cừu Quốc Hoa đã cầu xin đến mức này, nếu cô cứ khăng khăng từ chối thì cũng kh hay lắm.
Cừu Quốc Hoa ngẩn : "... Nhưng như vậy là cho cháu nghỉ thêm tận hai tuần nữa ..."
Từ bảy ngày thành mười bốn ngày, vẻ hơi nhiều quá.
Bạch Trân Trân nhún vai, mỉm cười nói: "Ông thể kh đồng ý mà, dù cũng chẳng quan trọng. cũng thể kh nhận lời ."
Cô đã nhượng bộ , nếu Cừu Quốc Hoa còn muốn mặc cả thì cô cũng sẽ kh nể tình nữa.
Cừu Quốc Hoa: "..."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ông ta theo bản năng về phía Trần Tiểu Sinh, nhưng Trần Tiểu Sinh đang đỡ ta lại bồi thêm một câu: "Hay là cũng cho con nghỉ thêm một tuần nữa ?"
Cừu Quốc Hoa: "..."
Thôi xong, hai thầy trò này quả thực là cùng một giuộc. Cừu Quốc Hoa đúng là kh nên tr mong Trần Tiểu Sinh sẽ giúp nói chuyện.
Ông ta xoa xoa thái dương, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ. Sau một hồi cân nhắc, Cừu Quốc Hoa nghiến răng gật đầu đồng ý.
"Ta đồng ý với cháu, nhưng sáng mai cháu đến nhà tang lễ làm việc ngay."
Thi thể đó kh thể để ở nhà tang lễ quá lâu, gia đình họ đã tính toán kỹ giờ hỏa táng . Bạch Trân Trân hoàn thành việc chỉnh trang dung nhan c.h.ế.t trong vòng ba ngày.
Bạch Trân Trân: "..."
"Lại còn giới hạn thời gian nữa à?"
Việc phục hồi một t.h.i t.h.ể bị hư hỏng nặng kh hề đơn giản. Cho đến tận bây giờ, Cừu Quốc Hoa vẫn cứ úp úp mở mở, kh nói rõ t.h.i t.h.ể đó bị hỏng đến mức nào, giờ lại còn ép thời gian. Bạch Trân Trân kh khỏi sinh nghi.
Liệu tình trạng cái xác đó cực kỳ nghiêm trọng kh? Cừu Quốc Hoa rốt cuộc đã rước về cho cô một rắc rối lớn đến mức nào?
Cừu Quốc Hoa cười gượng gạo: "Thực ra cũng kh nghiêm trọng như cháu nghĩ đâu..."
Cừu Quốc Hoa giải thích rằng tình trạng t.h.i t.h.ể kh quá tệ, chỉ là phía gia đình yêu cầu cao, đưa ra nhiều ý kiến khắt khe, lại còn gấp gáp về thời gian, nên ta mới hối thúc cô như vậy.
"Trân Trân à, những lời trước đây ta nói thể hơi quá, nhưng ta bảo đảm những gì ta vừa nói là thật. Cháu tin ta một lần được kh?"
Bạch Trân Trân: "Hừ."
Cô lườm Cừu Quốc Hoa một cái, chẳng buồn sâu vào việc lời ta nói là thật hay giả.
Dù thì cô cũng đã quyết định , truy cứu thêm cũng chẳng ích gì.
" muốn ngủ, sáng mai còn làm 'khổ sai' nữa. Cừu thúc, về được đ."
Cừu Quốc Hoa biết Bạch Trân Trân đang bực bội, nhưng dù cô cũng đã đồng ý, mục đích của ta đã hoàn thành.
"Vậy ta kh làm phiền cháu nữa. Sáng mai ta lái xe qua đón cháu nhé?"
Cừu Quốc Hoa nịnh nọt nói.
Bạch Trân Trân ta bằng ánh mắt khó hiểu: " bộ qua đó còn chưa đầy năm phút, đón làm gì?"
M còn chưa kịp ấm chỗ đã xuống xe, ta rảnh rỗi quá hay mà đòi chạy chuyến này?
Cừu Quốc Hoa: "..."
Cuối cùng, vẫn là Trần Tiểu Sinh đưa Cừu Quốc Hoa xuống lầu. ta còn tâm lý, đưa cho Cừu Quốc Hoa một chiếc quạt nhỏ để quạt cho mát.
Chưa có bình luận nào cho chương này.