Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 568: Sự Hối Hận Muộn Màng Của Cổ Anh Hùng
Sau khi bu lời cảnh cáo, Bạch Trân Trân xách con hồ ly l đỏ thẳng ra phía cửa phòng.
Cửa vừa mở, Trần Tiểu Sinh đang đứng đợi bên ngoài lập tức đứng thẳng , giả vờ như chưa chuyện gì xảy ra.
Bạch Trân Trân bộ dạng đó của , vừa bực vừa buồn cười: "Đi thôi, việc xong xuôi , còn nán lại đây làm gì?"
Trần Tiểu Sinh sờ mũi, ánh mắt dừng lại trên con hồ ly đang ủ rũ trong tay nàng: "Sư phụ, chuyện này..."
Bạch Trân Trân nói: "Về sẽ giải thích cho ."
Trần Tiểu Sinh liền ngậm miệng, ngoan ngoãn theo sau Bạch Trân Trân.
Hai vừa lên xe, xe vừa khởi động thì Cổ Hùng từ trong sân vội vã đuổi theo.
ta chạy gấp, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Th xe sắp , Cổ Hùng vội vàng gọi lớn: " Tiểu Sinh, chị Trân Trân, chờ một chút!"
Trần Tiểu Sinh liếc Bạch Trân Trân, th nàng ra hiệu dừng xe, mới kh nhấn ga. Bạch Trân Trân hạ cửa kính xe xuống, Cổ Hùng đang chạy hồng hộc tới.
Vẻ mặt Cổ Hùng chút kh tự nhiên, dưới cái của Bạch Trân Trân, ta ấp úng mở lời: "Chị Trân Trân, thật ra em... em xin lỗi, đều là lỗi của em."
Bạch Trân Trân mỉm cười, đáp lại: " kh gì xin lỗi cả. Nhớ sớm đưa tiền c cho là được, mọi thứ khác đều là hư ảo, tiền trao cháo múc mới là thật."
Cổ Hùng nghe vậy, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ. Sau đó, ta móc từ trong túi ra một vật gì đó, nh tay ném qua cửa sổ xe đang mở.
"Chị Trân Trân, em kh biết thứ này giúp ích gì cho chị kh. Em biết sai , chị Trân Trân, thực sự xin lỗi chị."
Nụ cười trên mặt Bạch Trân Trân lạnh hẳn xuống, nàng kéo cửa kính lên, ra hiệu cho Trần Tiểu Sinh lái xe.
Trần Tiểu Sinh cũng nghe lời, lập tức khởi động xe rời .
Cổ Hùng đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, chiếc ô tô màu đen khuất dần, thần sắc trên mặt trở nên vô cùng kỳ quái.
"Xin lỗi, em chỉ là... xin lỗi."
"Đại ca!"
Cổ Hùng đang cúi đầu đứng thẫn thờ thì trong sân đột nhiên vang lên tiếng gọi của Cổ Trí. ta kh kịp nghĩ ngợi gì thêm, vội vàng quay lại.
Th Cổ Trí đang vịn cửa, nôn nóng gọi: "Đại ca, mau lại đây! Ba mẹ tr kh ổn lắm, mau vào đây !"
Cổ Hùng nghe vậy, sắc mặt biến đổi trong nháy mắt, ta vừa lăn vừa bò chạy vào trong nhà.
Vừa vào đến nhà chính, ta đã th Cổ Nhạc Dân và Đỗ Tiểu Kiều đang nằm dưới đất, cơ thể co giật dữ dội như bị ện giật.
Cảnh tượng này khiến Cổ Trí sợ hãi, giọng nói run rẩy: "Ca, ba mẹ bị làm vậy? Họ bị làm thế này?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cổ Hùng cha mẹ đang co giật, sắc mặt xám xịt như tro tàn. ta há miệng định nói nhưng cổ họng nghẹn đắng, kh phát ra được âm th nào.
Nhưng ngay lúc đó, trên Cổ Nhạc Dân và Đỗ Tiểu Kiều lần lượt tỏa ra những luồng kim quang. Những luồng kim quang đó lóe lên biến mất, và theo đó, hai họ cũng dần dần khôi phục lại bình thường.
Một lát sau, Cổ Nhạc Dân và Đỗ Tiểu Kiều mở mắt. Họ rõ ràng vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng khi th Cổ Trí đang đứng vững, hai vợ chồng vừa mừng vừa sợ, lồm cồm bò dậy từ dưới đất.
"A Trí, A Trí con khỏi ?"
"A Trí, con đứng lên được ? Thật tốt quá, thật tốt quá!"
"A Trí!"
Cả gia đình ôm nhau khóc nức nở vì vui sướng. Lúc này, Cổ Hùng đột nhiên nhớ lại luồng kim quang vừa hiện lên trên cha mẹ .
Trực giác mách bảo ta rằng luồng kim quang đó liên quan đến Bạch Trân Trân.
Nếu kh nhờ sự lựa chọn cuối cùng của ta, lẽ cha mẹ ta đã kh thể đứng đây bình an vô sự như thế này...
Là Bạch Trân Trân đã cứu họ.
Cổ Hùng nhắm mắt lại, ôm l thân mà khóc lớn hơn.
Lúc này, Bạch Trân Trân đã cúi nhặt vật mà Cổ Hùng ném vào.
Đó là một cuộn băng ghi âm nhỏ, bề ngoài thì chẳng gì đặc biệt.
Trần Tiểu Sinh th cuộn băng này thì kh khỏi ngẩn : "Sư phụ, Cổ Hùng đưa cái này cho chị làm gì? Chẳng lẽ ta ghi âm lời tỏ tình à? mà sến súa thế kh biết?"
Bạch Trân Trân: "..."
Th Bạch Trân Trân kh nói gì, Trần Tiểu Sinh lại tiếp tục: "Đúng sư phụ, con hồ ly kia là ? Chị định nuôi nó à? Loại này kh nên nuôi đâu, nói chị nghe, hồ ly hôi lắm..."
Nhưng chưa đợi Trần Tiểu Sinh nói hết những ểm xấu của việc nuôi hồ ly, khi xe vừa ra khỏi thôn, đã th sư phụ xách con hồ ly lên và ném thẳng ra ngoài cửa sổ.
Trần Tiểu Sinh sợ tới mức định đạp ph, nhưng Bạch Trân Trân chỉ bu một câu "Lái xe ", khiến lại nhấn ga.
Động cơ xe gầm lên một tiếng, lao về phía trước.
Nghĩ đến hành động ném hồ ly kh chút do dự của Bạch Trân Trân vừa , Trần Tiểu Sinh lén nuốt nước bọt.
Kh hiểu , đột nhiên cảm th tâm trạng của sư phụ dường như kh được tốt cho lắm. Là ảo giác của ?
Bạch Trân Trân: "..."
Kh ảo giác, tâm trạng của nàng hiện tại quả thực tệ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.