Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 575: Lời Trêu Chọc Của Bác Tài
Dù vậy, Bạch Trân Trân, Ông Tấn Hoa vẫn kh nỡ rời ngay. ngẫm nghĩ một lát nói: "Bạch tiểu thư, ..."
Nhưng lời chưa kịp dứt, đã th Bạch Trân Trân ngáp một cái, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi. Những lời định nói của Ông Tấn Hoa lập tức thay đổi.
"Bạch tiểu thư, hay là để đưa cô về nhé."
Bạch Trân Trân ngẩn ra một chút, lắc đầu cười khẽ: "Kh cần đâu, lúc đến bắt taxi, lúc về cũng vậy là được ."
Nói đoạn, Bạch Trân Trân như nhớ ra ều gì, ngẩng đầu Ông Tấn Hoa.
"Đúng , vụ án xưởng giày nhà họ Vương cần giúp gì thêm kh?"
Sau khi bàn giao vụ án xưởng giày, Bạch Trân Trân kh còn can thiệp nữa, tình hình hiện tại nàng cũng kh rõ lắm.
Nhưng nàng nghĩ, tà vật ký sinh trên nhà họ Vương đã bị tiêu diệt, họ mất một phần sức mạnh và cũng đã bị phản phệ.
Kẻ cầm đầu đều đã c.h.ế.t, kết cục của những còn lại cũng đã được định đoạt.
Tuy nhiên, Bạch Trân Trân vẫn lo lắng biến cố xảy ra nên mới hỏi thăm.
Ông Tấn Hoa cười đáp: "Kh vấn đề gì đâu, nếu chuyện sẽ báo cho cô ngay."
Bạch Trân Trân cũng kh nghĩ ngợi gì thêm: "Vậy thì tốt, xin phép về trước đây."
Ông Tấn Hoa gật đầu, nhưng vẫn tiễn nàng ra tận chỗ bắt taxi.
vẫn đang mặc cảnh phục, lúc dặn dò tài xế đưa Bạch Trân Trân về nhà an toàn, bác tài xế ngồi ngay ngắn hẳn lên, như thể sợ bị bắt lỗi gì đó.
Chứng kiến cảnh tượng này, Bạch Trân Trân kh nhịn được, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt.
"Sếp Ông, cảm ơn . chuyện gì cứ gọi ện nhé, chào ."
Bạch Trân Trân vẫy tay chào Ông Tấn Hoa, cũng vẫy tay lại, mỉm cười: "Bạch tiểu thư, hẹn gặp lại."
Xe chạy được một đoạn, bác tài xế mới thả lỏng . Ông Bạch Trân Trân qua gương chiếu hậu, kh nhịn được mà lên tiếng:
"Cô gái này, cảnh sát vừa là bạn trai cô hả?"
Bạch Trân Trân cười đáp: "Kh đâu, chỉ là bạn bình thường thôi."
Nhưng bác tài xế vẻ kh tin, nếu chỉ là bạn bình thường thì thái độ vừa là ?
"Cô đừng lừa , hai chắc c là yêu của nhau. chuẩn lắm, ánh mắt ta cô khác hẳn."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bạch Trân Trân kh phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
chuẩn hay kh thì cứ nghe cho biết vậy thôi, lúc nãy ánh đèn lờ mờ thế kia, bác tài này ra được cái gì chứ?
Dường như nhận ra Bạch Trân Trân kh tin , bác tài xế chút kh phục: "Cô gái à, cô xinh đẹp thế này, cảnh sát kia cô đắm đuối lắm. Lúc nãy ta nói chuyện với cứ như đang đe dọa , nếu kh vì quan tâm cô thì lại thái độ đó với ?"
Bác tài này quả thực hay chuyện, chỉ một lát sau đã tuôn ra một tràng dài, cốt để chứng minh Ông Tấn Hoa đối xử với Bạch Trân Trân đặc biệt.
Th bác tài định tiếp tục thao thao bất tuyệt, Bạch Trân Trân đành ngắt lời.
"Hay là thế này , chúng đang trong giai đoạn mập mờ, trên tình bạn dưới tình yêu, được chưa?"
Đối phương "ồ" một tiếng: "Hóa ra là vậy ?"
Bạch Trân Trân tiếp tục: "Chứ còn nữa, bác nghĩ mà xem. Thế nên chúng hiện tại chỉ là quan hệ mập mờ thôi, kh giống như bác nghĩ đâu."
Bác tài "à" một tiếng, nhưng vẫn chưa chịu thôi: "Thế thì đúng còn gì!"
"Cô gái à, th ánh mắt ta cô thâm tình lắm. Vừa nãy qua gương chiếu hậu, th ta vẫn đứng bên lề đường theo đ, mãi đến khi xe rẽ khúc qu ta mới quay vào."
"Cô gái à, ta đối với cô khác biệt, tình cảm đó chắc c lắm. Thế nên cô đừng để giai đoạn mập mờ kéo dài quá, kh tốt đâu..."
Bạch Trân Trân: "..."
Vốn dĩ nàng hùa theo lời bác tài là để im lặng, ai ngờ bác tài này như bị chạm vào dây thần kinh nào đó, cứ thế lải nhải mãi kh thôi.
Bạch Trân Trân: "..."
Suốt quãng đường còn lại, bác tài cứ nói mãi, Bạch Trân Trân định ngắt lời nhưng miệng bác tài như chiếc xe mất ph, kh tài nào dừng lại được.
Cuối cùng nàng cũng bỏ cuộc, mặc kệ muốn nói gì thì nói.
"Vâng vâng, bác nói đúng."
"Dạ dạ, đúng là như vậy ạ."
"Được , quay về cháu sẽ tiến thêm bước nữa."
lẽ vì Bạch Trân Trân quá biết cách "tiếp chuyện" nên ham muốn trò chuyện của bác tài cuối cùng cũng được thỏa mãn. Khi đến dưới lầu nhà Bạch Trân Trân, bác tài vui vẻ nói: "Mỹ nhân à, chúng ta nói chuyện hợp cạ quá, hôm nay kh l tiền xe của cô đâu."
Bạch Trân Trân: "..."
Đúng là một niềm vui bất ngờ.
Bạch Trân Trân mỉm cười với : "Vậy thì cháu cảm ơn bác nhé."
Chưa có bình luận nào cho chương này.