Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 769: Lòng Tham Nhất Thời - Sự Phẫn Nộ Của Bạch Trân Trân
Thôi nào, sức mạnh phi thường tr ngầu lắm mà? Lại còn cả Âm Dương Nhãn nữa, nếu biết tận dụng, chẳng lẽ cô kh thể trở thành một bà đồng hay ?
Diệp Th Mị suy nghĩ đơn giản, tâm sự gì đều hiện rõ mùng một trên mặt. th bộ dạng đó, Bạch Trân Trân trực tiếp đập tan ảo tưởng của cô.
"Đừng mơ mộng nữa, kh thể nào đâu. Kim lão gia đã tiêu tùng , cô định mượn lực lượng từ kh khí chắc?"
Diệp Th Mị ngập ngừng: "... Vậy thể tìm cách nào để giữ lại kh?"
Bạch Trân Trân: "..."
Cô Diệp Th Mị với ánh mắt đầy vẻ khó hiểu: "A Mị, chẳng lẽ cô thực lòng muốn làm vợ của tên quỷ lục đầu đó?"
Trước đây vì tôn trọng quyền riêng tư, Bạch Trân Trân kh hỏi kỹ về chuyện giữa cô và Kim lão gia, chỉ biết họ gặp nhau trong mơ, xảy ra vài chuyện và chính miệng cô đã hứa gả cho .
Nhưng Bạch Trân Trân cũng nhận ra Diệp Th Mị dường như đang che giấu ều gì đó, những thứ kh muốn nói ra. Bạch Trân Trân cũng kh truy hỏi, cô tôn trọng bạn .
Dù Kim lão gia cũng đã bị tiêu diệt, Diệp Th Mị sẽ kh còn bị tên quỷ đó qu rối nữa. Những chuyện khác, cô kh muốn nói thì thôi.
Nhưng biểu hiện hiện tại của Diệp Th Mị, Bạch Trân Trân lờ mờ nhận ra gì đó kh ổn, cô hỏi thẳng: "Cô kh lẽ vẫn còn vương vấn tình cũ với tên quỷ đó đ chứ?"
Diệp Th Mị: "!!!!"
Cô suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi sofa, xua tay lia lịa: "Làm gì chuyện đó? Trân Trân, kh như cô nghĩ đâu, thể thích một con quỷ được?"
Diệp Th Mị cuống cuồng giải thích, nhưng nói đoạn, kh biết nghĩ đến ều gì, tâm trạng cô lại chùng xuống.
" chỉ là... muốn được sức mạnh để tự bảo vệ , giống như cô vậy..."
Trải qua quá nhiều chuyện, Diệp Th Mị nhận ra quá yếu đuối. Cô muốn tự bảo vệ bản thân, nhưng lại đau đớn nhận ra chẳng chút sức lực nào.
Diệp Th Mị nghĩ rằng, nếu cô sức mạnh và Âm Dương Nhãn, lẽ cô sẽ tự lo được cho .
"Trân Trân, cô đâu thể lúc nào cũng ở bên cạnh , cũng kh thể lần nào gặp nguy hiểm cũng chạy tìm cô được. Thế nên mới nghĩ, nếu sức mạnh thì tốt biết m..."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bạch Trân Trân im lặng nghe Diệp Th Mị nói hết, hỏi ngược lại một câu: "Ngay cả khi sức mạnh đó bắt lũ tà ám?"
Diệp Th Mị sững . Cô né tránh ánh mắt của Bạch Trân Trân, nhưng cũng kh lên tiếng phản bác.
bộ dạng đó, Bạch Trân Trân làm kh biết cô đang nghĩ gì?
Bạch Trân Trân thực sự bị Diệp Th Mị làm cho tức cười. Giọng cô trở nên lạnh lùng, mang theo vài phần sắc lẹm.
"Cho nên, chỉ cần được sức mạnh là được, bất kể nó từ đâu tới, bất kể trả giá đắt thế nào, chỉ cần cô mạnh lên là được, ý cô là vậy kh?"
Diệp Th Mị cũng nhận ra Bạch Trân Trân đang giận, cô vội vàng kéo tay áo bạn, nịnh nọt: "Trân Trân, cô đừng giận mà..."
Bạch Trân Trân kh chút khách khí: "Làm kh giận cho được? Nếu sớm biết cô ý nghĩ đó, thì tối qua đã chẳng rỗi hơi cứu cô làm gì, cứ để cô làm tân nương cho tên quỷ lục đầu đó cho xong!"
Nếu biết Diệp Th Mị tự nguyện ở bên tên quỷ đó chứ kh bị mê hoặc, thì Bạch Trân Trân phí c phí sức làm gì?
Cứ để họ "tương thân tương ái" với nhau, sống hay c.h.ế.t là việc của họ, liên quan gì đến cô?
Hóa ra là cô đã tự đa tình .
Th Bạch Trân Trân thực sự nổi giận, Diệp Th Mị hoảng loạn thực sự, cô biện minh: "Trân Trân, kh ý đó, chỉ là nhất thời hồ đồ thôi, cô tha lỗi cho được kh?"
Nói , Diệp Th Mị cúi đầu, để lộ một đoạn cổ thon dài đầy vẻ hối lỗi.
"Trân Trân, thực sự sai . chỉ là nhất thời mê , kh nên mưu cầu sức mạnh từ quỷ dữ. Chỉ là sau khi chia tay Trần Kiệt, đã chịu quá nhiều thiệt thòi, nên mới khao khát được sức mạnh..."
lẽ thái độ của Bạch Trân Trân đã làm Diệp Th Mị tỉnh ngộ. Lần này cô kh giấu giếm nữa, đem hết mọi chuyện đã làm kể ra.
Hóa ra sau khi chia tay Trần Kiệt, Diệp Th Mị gần như ra tay trắng. Bao nhiêu tiền bạc tích góp bao năm đều bị gã lừa sạch, cô chẳng còn lại gì.
Lúc đó, Diệp Th Mị rơi vào trạng thái tự ti và nghi ngờ bản thân tột độ. Cô và Trần Kiệt bên nhau bao nhiêu năm, sự phản bội của gã là một cú sốc quá lớn, cô gần như kh trụ vững nổi.
Đúng lúc đó, Diệp Th Mị tình cờ biết được một phương pháp: Nói rằng nửa đêm cầm bát cơm trắng ra ngã tư đường thành tâm cầu nguyện thì thể giải thoát khỏi nghịch cảnh. Diệp Th Mị đã làm theo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.