Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây

Chương 801: Kẻ Giả Mạo

Chương trước Chương sau

Lý do đó cuối cùng cũng thuyết phục được Chu Mộ Bạch, kh khuyên can thêm nữa. Sau đó, Chu Hưng Phong luôn tìm cớ bận việc để từ chối việc con trai và con dâu về thăm . Thực ra kh ta kh nhớ con, mà là kh dám đối mặt với con trai. Dù đã cố quên việc Lâm Yến Bình cố ý quyến rũ , nhưng trong tiềm thức ta vẫn cảm th tốt nhất là kh nên gặp mặt.

"... Trân Trân, nhớ ra , Lâm Yến Bình từng quyến rũ . Lúc Tiểu Bạch trực đêm, cô ta mặc bộ váy ngủ hai dây mỏng m vào phòng ..."

ta suýt nữa đã phạm sai lầm, nhưng tình yêu dành cho con trai đã ngăn ta lại ở bước cuối cùng. Sau đó, ta ép quên chuyện đó, chỉ bản năng cảm th kh nên gặp Lâm Yến Bình nữa.

"Trân Trân, ý cô là quyến rũ thực ra kh Lâm Yến Bình, mà là một thứ tà ám nào đó đã chiếm xác cô ? Còn con dâu thì bị nó giam cầm trong cái bóng?"

Chu Hưng Phong kể sơ qua chuyện gia đình quay lại vấn đề chính. ta muốn biết kẻ đã quyến rũ , kẻ khiến ta suýt phạm tội ác, là con dâu thật của hay kh. Điều này đối với ta cực kỳ quan trọng.

Dưới ánh mắt mong chờ của Chu Hưng Phong, Bạch Trân Trân lắc đầu. Ánh mắt ta lập tức tối sầm lại, nhưng cô vẫn tiếp tục nói:

"Chưa tận mắt th , kh dám khẳng định. Nhưng nếu đúng như nói, cô ta đã thay đổi từ một tuần trước, thì vấn đề này lớn đ."

Bạch Trân Trân vừa nói vừa giơ tay đè lên xấp ảnh. Cô Chu Hưng Phong, nghiêm túc hỏi: "Bây giờ vấn đề kh là chuyện đó. trả lời trước, muốn cứu Lâm Yến Bình kh?"

Chu Hưng Phong theo bản năng đáp ngay: "Tất nhiên là muốn cứu!"

Lời vừa thốt ra, ta chợt nhận ra ều gì đó, sắc mặt hơi biến đổi: "Trân Trân, cô hỏi vậy là ý gì?"

Bạch Trân Trân lắc đầu, thu dọn hết đống ảnh lại. Ngoại trừ m tấm hình phản chiếu bất thường, những tấm còn lại cô đều đem đốt sạch. Lửa cháy nh, chẳng m chốc đã hóa thành tro bụi. Trong lúc đó, Chu Hưng Phong nhiều lần định lao tới dập lửa nhưng cuối cùng vẫn cố nhẫn nhịn.

Đến khi những bức ảnh hoàn toàn biến thành tro tàn, Chu Hưng Phong đột nhiên như bị rút cạn sức lực, chân nhũn ra suýt ngã quỵ xuống đất.

"Mất hết , mất sạch ..." ta lẩm bẩm, ánh mắt đờ đẫn, trạng thái tr kh ổn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đối mặt với kẻ đang mất hồn mất vía như vậy, Bạch Trân Trân chiêu trị riêng. Cô thẳng tay tặng cho ta một cái tát trời giáng. Tiếng "chát" vang lên giòn giã, mặt Chu Hưng Phong sưng đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng th được. Bạch Trân Trân vẩy vẩy tay, nói: "Đừng khách sáo, kh cần cảm ơn ."

Chu Hưng Phong ngẩn , lúc này mới phát hiện tay vừa suýt nữa đã chạm vào đống tro vẫn còn đang nóng hổi. Đầu ngón tay ta chỉ còn cách đống tro chưa đầy năm centimet. Nếu kh cái tát đó, chắc c ta đã bị bỏng nặng.

Vừa ta phát ên cái gì vậy? Sắc mặt Chu Hưng Phong thay đổi liên tục, ta khó khăn đứng dậy, định giải thích rằng đó kh ý muốn của .

"Tay của ... hình như nó ý thức riêng, kh ều khiển được nó..."

Bạch Trân Trân gật đầu: " biết, thế nên mới tát một cái, chẳng tỉnh táo lại ngay ?"

Cái tát đó đã giúp Chu Hưng Phong th tỉnh. Xem ra phương pháp cũ kỹ hay kh kh quan trọng, quan trọng là nó hiệu quả.

"Đi thôi, đến nhà con trai xem tình hình thế nào đã."

Hôm nay là thứ Ba, Lâm Yến Bình là giáo viên tiếng , giờ này chắc đang ở trường.

"Kh tìm Lâm Yến Bình trước ?" Chu Hưng Phong hỏi. Nếu biết cô ta vấn đề, chẳng nên tìm trực tiếp để giải quyết ?

Bạch Trân Trân ta với vẻ bất lực: "Chúng ta biết nguyên nhân khiến cô ta thay đổi chứ? Vấn đề thể nằm ở trong nhà, kh xem qua mà xác định được?"

Chu Hưng Phong im lặng. Bạch Trân Trân nói tiếp: "Nếu kh tin thì thể tìm đại sư khác. chỉ làm kiêm chức thôi, năng lực hạn, trình độ cũng thường thôi, khó mà khiến ta tin phục được. cứ tìm ai giỏi hơn mà nhờ."

Cô đã chỉ ra vấn đề cho ta th, nếu ta muốn cứu con dâu mà kh tin cô thì cứ việc tìm khác. Dù cô cũng chẳng thiết tha gì cái d đại sư này, chẳng qua là bị đẩy vào thế bí thôi. Th Bạch Trân Trân định bỏ mặc, Chu Hưng Phong cuống quýt tiến lên giữ l tay cô.

"Trân Trân, tin cô, nghe theo cô hết." Sợ cô kh tin, ta lặp lại: " chỉ tin mỗi cô thôi."

Bạch Trân Trân "chậc" một tiếng, liếc bàn tay ta đang nắm cánh tay . Chu Hưng Phong lập tức như bị bỏng, vội vàng bu tay ra.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...