Sau Khi Ly Hôn: Được Đại Lão Yêu Chiều Tận Trời
Chương 133: Hắn Đã Kết Hôn
" thể ở lại đây cùng em kh?" Lục Trầm cô với ánh mắt nghiêm túc, chân thành xin ý kiến của Tô Dụ Nghi.
Tô Dụ Nghi trong lòng thực sự vui khi ở lại, khẽ gật đầu: "Ừm."
Kh xa giường bệnh là một chiếc giường dành cho nhà, ga trải giường và chăn đều mới tinh, tr vô cùng sạch sẽ và gọn gàng.
Lục Trầm tắt đèn nằm xuống.
Căn phòng chỉ còn ánh đèn mờ mờ từ hành lang lọt vào, cả tầng lầu chìm vào yên tĩnh, kh một tiếng động.
Tô Dụ Nghi nghiêng về phía Lục Trầm, chỉ th một bóng đen lù lù, nhưng lại khiến lòng cô vô cùng an tâm.
"Lục Trầm, ngủ ngon."
"Tô Dụ Nghi, ngủ ngon."
Sáng hôm sau, Tô Dụ Nghi tỉnh giấc sau một đêm ngủ ngon, khi mở mắt thì Lục Trầm đã kh còn ở đó. Cô mở ện thoại và th tin n để lại:
"C ty việc nên trước. Mười giờ sẽ đưa em kiểm tra, trợ lý mới sẽ đến giúp em làm thủ tục xuất viện đưa em về nhà thu dọn đồ đạc."
...
...
" việc gì thì gọi cho ."
Tô Dụ Nghi n lại một chữ "Vâng", nhưng cô kh ngờ Tô Âm lại xuất hiện.
Cô bạn cô với giọng ệu b đùa: "Ồ, hai ngày kh gặp mà tiểu bảo bối của tớ đã thu phục được thiếu gia họ Lục à? Giờ đã trở thành nữ chủ nhân của Thiên Khải Giải Trí kh?
Giỏi lắm, tốc độ nh thật đ. Tớ chỉ du lịch hai ngày mà về đã th kh theo kịp thời đại ."
Tô Dụ Nghi Tô Âm cười khúc khích: " đâu chơi thế? Lúc tớ bị ném trứng thối cũng kh th đến an ủi."
Tô Âm vứt túi xách sang một bên: "Đi xa quá, kh thể về ngay được. Hơn nữa, đã Lục tổng ở đó, làm mà chuyện gì được?"
Kể từ khi Cố Vũ Thịnh cho Tô Âm nghỉ phép để giải quyết chuyện với Hoắc Cảnh, Tô Âm chỉ ru rú trong nhà, kh c việc, cũng chẳng giao lưu bạn bè, đành đăng ký một tour du lịch nước ngoài vài ngày cho khuây khỏa.
Chuyện giữa Tô Âm và Hoắc Cảnh hoàn toàn bị ném sang một bên.
Trong mắt Tô Âm, đây vốn là chuyện kh lời giải.
Tô Âm tiến lại gần xem xét vết thương trên mặt Tô Dụ Nghi, nhíu mày: " lại sâu thế này?"
"Kh , bác sĩ nói sẽ kh để lại sẹo."
Tô Âm thở dài: "Nói thì bây giờ cũng coi như là lãnh đạo của tớ , phu nhân của đại boss. Thế nào, để tiểu Âm tử qua chăm sóc ăn uống sinh hoạt cho nhé? Dạo này tớ cũng kh việc gì."
Tô Dụ Nghi ngừng cười: "C ty đang nhắm vào à?"
"Nghĩ gì thế, mệt quá nên muốn nghỉ ngơi chút thôi."
vẻ mặt thoải mái của Tô Âm, Tô Dụ Nghi biết đã suy nghĩ quá nhiều, liền kể về việc Lục Trầm sắp xếp chỗ ở mới cho cô.
Tô Âm chút ngạc nhiên: " ta sắp xếp cho ở đâu vậy?"
"Kh rõ nữa, nói trợ lý sẽ đưa tớ đến đó trực tiếp. vấn đề gì ? Tớ đã hỏi Lục Trầm , nói đây là chế độ dành cho tất cả nghệ sĩ của c ty."
Việc cung cấp chỗ ở tất nhiên là thật, nhưng ều kiện cũng chia thành ba bảy loại. Những nghệ sĩ hạng dưới thường ở phòng bốn , những chút d tiếng mới được ở phòng đơn. Còn với những ngôi đình đám, họ hoàn toàn kh cần c ty cung cấp, tự mua biệt thự sang trọng.
Mặt hướng biển, xuân ấm hoa nở, muốn ở đâu tùy ý.
Tô Âm nhất thời tò mò kh biết Lục Trầm sắp xếp cho Tô Dụ Nghi ở đâu.
"Lát nữa tớ cùng , nhỡ đâu cần gì còn biết đường."
Đang nói chuyện, một cô gái trẻ gõ cửa bước vào.
Tô Âm là đầu tiên gọi tên cô : "Mai Mai?"
Cô gái mỉm cười, để lộ hai lúm đồng tiền xinh xắn: "Chị Âm, chị cũng ở đây à, thật là trùng hợp."
"Em là trợ lý mới của Dụ Nghi kh?"
"Vâng." Cô gái tên Mai Mai luôn nở nụ cười nhẹ nhàng, tỏ ra là dễ tính.
"Chị Tô, em là trợ lý của chị, Tiêu Mai, mọi thường gọi em là Mai Mai. Từ nay về sau sẽ cùng làm việc, mong chị chỉ giáo thêm."
Nói xong, Tiêu Mai chủ động bắt tay Tô Dụ Nghi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-duoc-dai-lao-yeu-chieu-tan-troi/chuong-133-han-da-ket-hon.html.]
Tr Tiêu Mai vẻ còn trẻ, nhưng cách xử lý c việc lại chín c, khiến khác cảm th tự nhiên và thoải mái.
Sau khi tìm hiểu sơ qua, Mai Mai đã như một chủ động liên hệ bác sĩ và sắp xếp thủ tục xuất viện.
Trong lúc Mai Mai vắng, Tô Âm giải thích cho Tô Dụ Nghi về lai lịch của Tiêu Mai: " này kh tệ, vào c ty năm ngoái, chỉ làm một năm đã giành được d hiệu trợ lý xuất sắc. Trước cô , những trợ lý xuất sắc đều là nhân viên kỳ cựu kinh nghiệm trên năm năm."
"Thiên phú làm nghề này, d tiếng tốt, làm việc tận tâm chu đáo. Sau này khi bắt đầu c việc sẽ biết, cô thể giúp tiết kiệm nhiều thời gian."
Sự c nhận của Tô Âm đối với Mai Mai cũng giống như tấm vé th hành trực tiếp dành cho Tô Dụ Nghi.
Kh lâu sau, bác sĩ kiểm tra lần cuối và th báo Tô Dụ Nghi kh vấn đề gì, thể xuất viện.
Mai Mai thu dọn quần áo thay của Tô Dụ Nghi vào túi, nói với hai : "Chị Tô, chị Âm, vẫn còn một số thủ tục xuất viện chưa xong, hai chị đợi em ở sảnh tầng một nhé. Tài xế đang ở tầng hầm, xong xuôi chúng ta sẽ cùng xuống."
Sảnh tầng một.
Tô Âm xung qu dòng qua lại, cảm th chút mơ hồ.
Đây là bệnh viện của đàn đó!
Sàn nhà sáng bóng, nhân viên mặc đồng phục chỉnh tề, mọi thứ đều ngăn nắp. Trong vô số ngày sống trong bóng tối của cô, đàn đó lại thể bước tự tin dưới ánh mặt trời.
Đón nhận sự ngưỡng mộ và tôn sùng của thế gian.
"Ôi, viện trưởng Hoắc và vợ thật là tình cảm."
"Đúng vậy, lần nào khám thai cũng cùng."
" ánh mắt của kìa, dịu dàng quá."
"Tình cảm của hai chắc c tốt."
Cơ thể Tô Âm cứng đờ trong chốc lát, từ từ quay , đứng đó kh Hoắc Cảnh thì là ai?
Đôi mắt quen thuộc, nụ cười quen thuộc, ngay cả chiếc áo sơ mi mặc cũng là do Tô Âm mua!
Áo kẻ sọc x.
Lúc tặng cho , Tô Âm đã vui khi tưởng tượng cảnh Hoắc Cảnh mặc lên .
Nhưng giờ đây, lại mặc chiếc áo cô tặng, ôm vợ đang mang thai, tay kia xách túi xách cho cô ta.
Cô gái đó xinh đẹp, là biết xuất thân d giá, l mày th tú, sống mũi cao, làn da trắng như tuyết, dù đang mang thai cũng kh che giấu được vẻ th lịch và nét thư sinh toát ra từ bên trong.
Thực sự xứng đôi!
Trong những ngày kh cô, đàn này sống tốt.
Tô Dụ Nghi cũng th Hoắc Cảnh và phụ nữ bên cạnh : "Thì ra đã kết hôn ."
Tô Âm cười nhạt: "Ừm, đã kết hôn. Vợ hiểu biết lễ nghĩa, lại đang mang thai, cuộc đời đã viên mãn ."
Cuộc đời Hoắc Cảnh vốn kh nên Tô Âm.
Mai Mai làm xong thủ tục, th hai đang đứng đằng xa: "Chị Tô, chị Âm, ở đây ạ."
Tô Âm quay bước ngay lập tức.
Hoắc Cảnh ngẩng đầu chỉ th bóng lưng của Tô Âm đang rời , nhưng chỉ một bóng lưng cũng khiến khựng lại.
Đừng nói là bóng lưng, dù chỉ là một đôi mắt, một cái tai, cũng thể nhận ra đó là Tô Âm!
Ánh mắt Hoắc Cảnh trở nên lạnh lùng, kh trốn nữa ?
vợ cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng chồng, theo ánh mắt về phía xa nhưng chẳng th gì.
"Hoắc Cảnh, đang gì vậy?"
Hoắc Cảnh trở lại vẻ ôn hòa: " tưởng th quen, chắc là nhầm thôi. Đi thôi, bác sĩ đang đợi."
vợ kh nghi ngờ gì, tiếp tục bước .
Tầng hầm.
Vẫn là chiếc xe quen thuộc, lên xe Mai Mai bảo tài xế đưa họ đến chỗ ở của Tô Dụ Nghi trước.
Tô Âm khác thường kh nói một lời, tr như mất hồn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.