Sau Khi Ly Hôn: Được Đại Lão Yêu Chiều Tận Trời
Chương 135: Khá là đảm đang
Nhân viên trong c ty liếc nhau, im lặng kh nói. Những cô gái vừa còn ý định cổ vũ giờ đều cúi đầu xuống.
Trần Thần th tình hình cuối cùng cũng được kiểm soát, cơn tức trong lòng dịu xuống đôi phần. Đang định lên tiếng thì một đàn trung niên khoảng bốn mươi tuổi đứng dậy.
"Trần tổng, sức khỏe kh tốt, kh thể tiếp tục cống hiến cho c ty nữa."
nói chính là một trong những lão tướng của c ty, cũng là đã từng khuyên các cô gái nên tỉnh táo khi chọn đàn trong tiệc đính hôn của Trần Thần và Hòa Mễ Mễ.
Trần Thần kh ngờ lại muốn rời . "Chú Phương, kh thể kh nghỉ việc ? Nếu sức khỏe kh tốt, cháu thể cho chú nghỉ phép, đợi khi nào ổn định lại quay về."
đàn trung niên lắc đầu cười: "Kh cần đâu, Trần tổng."
Giọng ệu bình thản nhưng đầy kiên quyết.
Sắc mặt Trần Thần biến đổi. Chú Phương đối với c ty kh chỉ là cùng gây dựng cơ nghiệp, quan trọng hơn là chuyên môn và kinh nghiệm dày dặn của trong lĩnh vực đồ chơi, đã giúp C ty Trần Thần vượt qua kh ít khó khăn.
Hơn nữa, chú Phương là chính trực, kh so đo thiệt hơn, luôn thực sự vì sự phát triển của c ty.
như vậy là phúc khí của c ty.
...
...
Chú Phương châm một ếu thuốc, thong thả bước ra khỏi phòng họp, để lại sau lưng chỉ là một dáng gầy guộc.
Trần Thần vung tay giải tán cuộc họp, nh chóng đuổi theo, chặn đàn trung niên lại ở cổng c ty.
"Chú Phương, c ty này cũng là do chú một tay gây dựng, chú nỡ lòng nào bu tay như vậy?"
đàn trung niên nhả một vòng khói thuốc: " đã quyết , kh cần khuyên nữa."
Ánh mắt lộ chút hoài niệm: "Giờ kh còn là của c ty, lại lớn tuổi hơn , gọi một tiếng Trần Thần vậy. ở lại c ty là vì thích cảm giác cùng mọi phấn đấu, vì mục tiêu chung. Bây giờ... kh tìm th cảm giác đó nữa."
Trần Thần vẫn muốn khuyên nhủ: "Chuyện ngoại tình là cháu sai, nhưng chú cũng nên cho cháu cơ hội sửa sai chứ?"
"Trần Thần, ai cũng lúc sai đường, hiểu nhưng kh thể tha thứ. Tô Dụ Nghi một lòng một dạ với , đánh mất tốt như vậy chính là hình phạt lớn nhất. Chúng là ngoài, tha thứ hay kh cũng kh quan trọng."
đàn trung niên vứt ếu thuốc, vỗ nhẹ lên vai Trần Thần: "Kh tiễn nữa đâu."
Trần Thần đờ đẫn đứng tại chỗ, mãi lâu sau mới quay về văn phòng.
ngồi xuống ghế, lục từ ngăn kéo dưới cùng l ra một khung ảnh trắng, bên trong là tấm ảnh chụp chung với Tô Dụ Nghi.
Ly hôn là việc sai lầm nhất ta từng làm, nhưng giờ đã kh thể quay lại.
Việc cấp bách bây giờ là vận hành c ty thật tốt, kh được để xảy ra sai sót.
Cửa văn phòng bị gõ.
"Mời vào."
Ba mang theo cặp da bước vào. "Trần tổng, chúng là nhân viên c ty Tuyển Ưu Phẩm. Đây là trưởng phòng quản lý chiến lược của chúng . Lần này đến là muốn bàn về một thương vụ với ."
Tuyển Ưu Phẩm là thương hiệu tiêu dùng nh nổi tiếng, chuỗi cửa hàng trải khắp cả nước. Trần Thần từ lâu đã muốn tìm cơ hội hợp tác với họ, kh ngờ đối phương lại chủ động tìm đến.
vội đứng dậy bắt tay trưởng phòng: "Mời ngồi."
Mở cửa định gọi lễ tân pha nước, chợt nhớ cô vừa mới nghỉ việc, đành tạm kéo một cô gái khác đến phục vụ.
Xem ra nh chóng bổ sung vị trí trống này.
Sau vài câu xã giao, trưởng phòng Tuyển thẳng vào vấn đề: "Trần tổng hẳn đã biết, c ty chúng chuyên cung cấp những sản phẩm chất lượng tốt giá rẻ. Một cơ duyên, tổng giám đốc đã th sản phẩm của quý c ty, chất liệu tốt, phù hợp cho trẻ em, giá cả lại chăng, nên đặc phái chúng đến thương lượng việc đồ chơi của quý c ty nhập đầy đủ vào các cửa hàng của Tuyển."
Trần Thần vẫn giữ được chút nhạy bén trong kinh do: "Xin hỏi tổng giám đốc đã biết đến c ty chúng ở đâu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-duoc-dai-lao-yeu-chieu-tan-troi/chuong-135-kha-la-dam-dang.html.]
C ty Trần Thần tuy kinh do kh tệ, nhưng quy mô kh lớn, thường chỉ cung cấp trực tiếp cho siêu thị.
"Siêu thị Đồng Bôi, cũng là duyên, tổng giám đốc tình cờ sống gần đó."
Vậy thì hợp lý, siêu thị Đồng Bôi chính là một trong những đơn vị được cung cấp trực tiếp.
Trần Thần gật đầu: "Các vị muốn bao nhiêu?"
Trưởng phòng l ra một tệp tài liệu: " xem, c ty chúng đã soạn thảo sẵn hợp đồng, dự kiến ban đầu đặt 700.000 con gấu b. Chúng đã nghiên cứu thị trường, đây là sản phẩm bán chạy nhất của quý c ty."
Lại nhiều đến vậy!
Trần Thần hơi kinh ngạc. Dĩ nhiên với quy mô của Tuyển Ưu Phẩm, họ hoàn toàn thể tiêu thụ hết số hàng này, nhưng đột nhiên nhận được đơn hàng lớn như vậy, trong lòng kh khỏi nghi ngờ.
Sau khi xem qua hợp đồng, giá nhập mỗi con gấu b là 20 tệ, nghĩa là nếu hợp tác thành c, tổng giá trị đơn hàng này sẽ lên tới hơn 10 triệu!
Lòng Trần Thần xao động. Đây là cơ hội tốt để mở rộng c ty, việc nhập hàng vào Tuyển Ưu Phẩm kh chỉ mang lại lợi nhuận một lần mà còn là ổn định sau này.
Chưa kể đến việc nâng cao và quảng bá thương hiệu c ty.
" sẽ cân nhắc, trong vòng ba ngày sẽ trả lời các vị."
của Tuyển cũng kh vòng vo, lập tức đứng dậy: "Vậy chúng mong chờ tin tốt từ ."
Trần Thần mời họ dùng bữa tối, nhưng của Tuyển cười từ chối: "Sau khi trở thành đối tác, chúng ta sẽ nhiều cơ hội."
Khi mọi đã rời , Trần Thần theo thói quen định tìm chú Phương bàn bạc, nhưng đã nghỉ việc.
Định gọi ện, nhưng cuối cùng vẫn đặt ện thoại xuống.
Trong lòng Trần Thần trỗi dậy tâm lý hiếu tg. muốn làm nên sự nghiệp, chứng minh cho Tô Dụ Nghi và chú Phương th, dù chỉ một ta cũng thể vận hành c ty phát đạt.
của Tuyển vừa ra khỏi cổng, được gọi là trưởng phòng l ra hai xấp tiền đưa cho trước mặt: "Việc này giữ bí mật, kh được tiết lộ. Sau khi con mồi mắc bẫy, chúng ta sẽ tiếp tục diễn."
vừa còn mang dáng vẻ do nhân ưu tú giờ vui vẻ nhận tiền: "Được, chúng nhất định tùy thời ứng biến."
Chưa đầy một tiếng đồng hồ đã kiếm được nghìn tệ, còn hơn cả quay phim.
Sau khi trả tiền c, trưởng phòng gọi ện: "Hòa Tiểu thư , việc đã xong."
Bắc Thạch Nhất Phẩm.
Tô Dụ Nghi và Tô Âm làm một bàn đầy thức ăn.
"Hay là gọi thêm , nhiều đồ ăn thế ba ăn hết. Hơn nữa với Lục Trầm đôi cặp, tớ th chán lắm."
Tô Dụ Nghi nghĩ cũng , liền nhờ Lục Trầm gọi Cố Vũ Thịnh, Thủy Vi và Mai Mai đến nhà dùng bữa.
Nghe tiếng gõ cửa, Tô Âm chân đất ra mở: " tr nồi nhé, tớ ra mở cửa."
đến đầu tiên là Cố Vũ Thịnh, trên tay mang một chiếc hộp gỗ vu vức.
Tô Âm nhướng mày: "Bảo bối, đến sớm thế, đến thì đến còn mang quà."
Cố Vũ Thịnh đưa hộp cho Tô Âm, thay giày xong vào cùng Tô Âm, vào bếp chào Tô Dụ Nghi.
"Cố tổng, Lục Trầm và mọi còn bao lâu nữa?"
"Một lúc nữa, đến trước xem thể giúp gì kh?"
Tô Âm kho tay dựa vào cửa: "Kh ngờ Cố tổng lại khá là đảm đang."
Tô Dụ Nghi ngại để Cố Vũ Thịnh giúp: " ra phòng khách nghỉ ngơi , sắp xong ."
Cố Vũ Thịnh đã thành thạo đeo tạp dề, chỉ vào rau trong chậu: "Cái này cần xào kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.