Sau Khi Ly Hôn: Được Đại Lão Yêu Chiều Tận Trời
Chương 150: Gương Mặt Rạng Rỡ Hạnh Phúc
Ăn cơm xong, Tô Dụ Nghi ngồi nghỉ một lúc, cơn buồn ngủ ập đến khiến cô lại chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Khi tỉnh dậy đã là hơn 5 giờ chiều. Tô Dụ Nghi ngồi bật dậy, cảm th cơ thể đã khỏe khoắn hơn, tinh thần cũng phấn chấn trở lại.
May mắn là hiện tại đang trong thời gian nghỉ ngơi của trò chơi, nếu kh thì thật lãng phí khi dành cả thời gian quý báu chỉ để ngủ.
Cô ngồi ngẩn một lúc, gọi ện cho Tô Âm.
"Chào cục cưng, tối qua ngủ ngon kh?"
Kh biết là ảo giác kh, nhưng Tô Dụ Nghi cảm th Tô Âm đang nhấn mạnh vào chữ "ngủ" một cách đầy ẩn ý!
"Ừm, cũng tạm ổn."
"Chỉ là tạm ổn? thế, chẳng lẽ Lục tổng của chúng ta chỉ là cái bình hoa di động, kh làm cục cưng của tớ thỏa mãn ?"
!!!!
Tô Dụ Nghi tim đập loạn nhịp. "Đương nhiên là kh ."
...
"Kh đúng, biết?"
Với tính cách của Lục Trầm, ta chắc c kh là sẽ tuyên truyền chuyện này khắp nơi.
Tô Âm cười khúc khích. "Vị tổng tài nghiêm khắc nhất c ty đột nhiên nghỉ làm cả buổi sáng, chiều đến lại mặt mày rạng rỡ, tinh thần sảng khoái, tâm trạng tốt đến mức ai cũng ngạc nhiên."
Gần như cả c ty đều xôn xao, ta còn phê duyệt liền m dự án lớn, muốn kh biết cũng khó.
Tô Dụ Nghi kh thể chối cãi, chỉ biết ậm ừ đáp. "Ừm."
Tô Dụ Nghi gián tiếp thừa nhận.
Tô Âm trêu chọc một lúc thôi, trong mắt cô, với tuổi trẻ và nhan sắc của Tô Dụ Nghi, việc tận hưởng tình yêu với một đàn gì đáng nói.
"Âm Âm, chuẩn bị cho buổi thử vai Cố Thành Đô thế nào ?"
"Cũng ổn, buổi thử vai vào 9 giờ sáng mai, tối nay tớ kh luyện tập nữa, thuận theo tự nhiên thôi. Đừng lo cho tớ, lo chuẩn bị cho buổi thử vai Hoắc Huyền , hẹn gặp ở phim trường."
Tô Dụ Nghi vốn định sau khi nhập vai sẽ chia sẻ kinh nghiệm với Tô Âm, nhưng giờ thời gian kh kịp nữa.
Cô cảm th bứt rứt, chẳng giúp được gì cho Tô Âm.
"Âm Âm, cố lên."
"Cục Cưng, cố lên."
Tô Dụ Nghi rời giường vào phòng tắm, vào gương, cổ cô chi chít vết tím bầm. Kéo cổ áo xuống một chút, quả nhiên, n.g.ự.c cũng kh khá hơn.
Thảm kh thể !
Lục Trầm này sinh năm bao nhiêu nhỉ, chẳng lẽ thuộc tuổi chó ?
Cô cầm ện thoại n tin: "Lục Trầm!!!"
"Cuối cùng cũng ngủ dậy , heo lười."
Heo lười cái nỗi gì!
" sẽ về nấu cơm ngay."
Tô Dụ Nghi đang đánh răng bỗng dừng tay, nếu Lục Trầm đến, cô còn vào kh gian toàn ảnh chơi trò chơi được nữa?
"Kh cần đâu."
Lục Trầm tin n, l mày nhíu lại, vị trưởng phòng đang báo cáo c việc nín thở.
Ông ta nói sai gì kh?
Lục Trầm n tin xong, ngẩng đầu liếc trước mặt, giọng lạnh lùng: "Tiếp tục."
Cáo tinh ánh mắt sáng rực vào cổ Tô Dụ Nghi: "Chủ nhân!"
Tô Dụ Nghi suy nghĩ một lúc, giờ cô cũng kh còn giận lắm, quan trọng là khiến Lục Trầm tin rằng cô kh đang hờn dỗi.
Cô gọi ện cho Lục Trầm, bên kia nghe máy ngay lập tức.
"Lục Trầm, nhịp độ hẹn hò nên chậm lại một chút thôi, như xem phim, ăn tối, đạp xe, kh cần ngày nào cũng dính vào nhau, th thế nào? Hãy dành cho nhau chút thời gian và kh gian riêng. Đặc biệt là đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện lớn.”
Lục Trầm khẽ mỉm cười: "Được, nghe em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-duoc-dai-lao-yeu-chieu-tan-troi/chuong-150-guong-mat-rang-ro-h-phuc.html.]
"Vậy m ngày tới đừng qua đây nữa, em muốn tập trung chuẩn bị cho buổi thử vai Tình Yêu Thành Đô."
"Được."
Th Lục Trầm đồng ý, Tô Dụ Nghi thở phào nhẹ nhõm: "Em cúp nhé?"
Lục Trầm "ừ" một tiếng, Tô Dụ Nghi nh chóng cúp máy.
đang báo cáo th sếp ện thoại với vẻ mặt dịu dàng, tự nhủ nhất định đã nhầm.
Đây kh là Lục tổng mà ta biết!
8 giờ 43 phút.
Trò chơi nhập vai mở khóa, Tô Dụ Nghi lập tức vào kh gian toàn ảnh, nhấn chọn trò chơi nhập vai.
[Chào mừng chủ nhân trở lại trò chơi nhập vai Tình Yêu Thành Đô, vui lòng chọn tình tiết muốn đóng]
Tô Dụ Nghi suy nghĩ, lần trước vì kh biết cưỡi ngựa khiến nhân vật Hoắc Huyền sụp đổ, muốn tránh tình huống này thì quay về thời thơ ấu của Hoắc Huyền, học cưỡi ngựa từ đầu.
Cô lật tìm trong hàng trăm tình tiết, phát hiện hầu hết đều là từ góc của nam nữ chính.
Cáo tinh nhắc nhở: "Sau mỗi tình tiết chính đều tình tiết phụ của nhân vật phụ, chủ nhân tìm kỹ xem."
Cuối cùng, ở đoạn thứ 7, khi nữ chính xuyên vào thân phận Cố Thành Đô và gặp nam chính, Tô Dụ Nghi tìm th cảnh Hoắc Huyền ở biên cương, bắt đầu học cưỡi ngựa từ sư phụ.
[Vui lòng chọn nhân vật muốn đóng: Cố Thành Đô, Lý Chí, Hoắc Huyền, sư phụ cưỡi ngựa Bách Lý, v.ú nuôi, cung nữ A, cung nữ B...]
Tô Dụ Nghi nhấn chọn Hoắc Huyền, chẳng m chốc đã vào trò chơi.
Lần này, bối cảnh là Hoắc Huyền vừa tròn 6 tuổi đã bị đưa đến biên cương, chỉ v.ú nuôi và một tiểu đồng theo chăm sóc.
Điều kiện biên cương khắc nghiệt, Hoắc Huyền là một tiểu cô nương nhớ nhà đến phát khóc, đêm nào cũng trùm chăn khóc thút thít.
Vú nuôi xót xa, một tiểu thư đích tôn của phủ Hầu bị bắt nuôi dưỡng như con trai, lại còn bị đưa đến thành nhỏ xa xôi hẻo lánh.
Vú nuôi an ủi: "Tiểu c tử, ta sống trên đời đều bất đắc dĩ, con chấp nhận. D dự của gia tộc họ Hoắc đều đặt lên vai con, con mạnh mẽ lên."
"Phu nhân nói , khi con trở thành thiếu tướng quân, bà sẽ đến thăm con."
Tô Dụ Nghi bắt chước giọng trẻ con: "Thật kh ạ?"
"Tất nhiên, ngày mai tướng quân sẽ mời sư phụ dạy cưỡi ngựa b.ắ.n cung đến, con kh luôn muốn học ?"
Tô Dụ Nghi vô cùng vui mừng, nước mắt cũng ngừng rơi, giọng nói phấn khởi: "Tuyệt quá!"
Hoắc Huyền từ nhỏ đã học võ cơ bản, nhưng chưa từng cưỡi ngựa b.ắ.n cung, lúc này đương nhiên là vui.
"Tiểu c tử ngủ , ngày mai dậy sớm."
Khi v.ú nuôi rời , Tô Dụ Nghi nhấn vào lòng bàn tay , kéo th thời gian đến sáng.
Đêm tối chuyển thành bình minh, v.ú nuôi vừa đã quay lại gọi Tô Dụ Nghi dậy.
Tô Dụ Nghi giả vờ ngái ngủ, dụi mắt: "Tần ma ma."
Vú nuôi giọng ôn nhu: "Tiểu c tử, đã đến giờ dậy tập luyện ."
Hoắc Huyền từ nhỏ đã luyện võ, nên Tô Dụ Nghi kh phản kháng, ngồi dậy ngay để v.ú nuôi mặc quần áo, rửa mặt.
Tiểu đồng từ hoàng thành theo hầu mang bữa sáng đến, Tô Dụ Nghi ăn xong liền đến trường bắn.
Trên đường, binh lính th tiểu oa nhi búp bê đều cảm th kỳ lạ.
"Đứa bé này từ đâu đến vậy?"
"Ngươi tin tức chậm quá, đây là tiểu c tử Hoắc Huyền của tướng quân họ Hoắc."
Ánh mắt của binh lính lập tức thay đổi, tràn đầy sự kính trọng.
Tô Dụ Nghi kh trẻ con, cảm nhận ngay sự thay đổi xung qu, cô ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, bước đầy kiêu hãnh.
Trong đầu cô chỉ nghĩ: Kh được làm cha mất mặt!
Ting!
[Chủ nhân thành c nắm bắt tâm lý nhân vật, +3 ểm]
Yes!
Chưa có bình luận nào cho chương này.