Sau Khi Ly Hôn: Được Đại Lão Yêu Chiều Tận Trời
Chương 167: Say rượu thật là phiền toái
Ánh đèn thành phố phản chiếu xuống dòng s, tạo thành những gợn sóng lung linh đủ màu. Gió đêm bên bờ s mang theo chút se lạnh.
Sau khi nôn xong, Tô Âm tỉnh táo hơn một chút. Cô đưa ngón tay thon thả chỉ về phía những tòa nhà cao tầng phía bên kia s.
"Cố tổng, kìa. Mỗi ánh đèn nhỏ bé kia đại diện cho một gia đình, hàng ngàn hàng vạn mái nhà, nhưng kh một cái nào là của ."
Tô Âm mày ngài mắt phượng, dáng thướt tha. Cố Vũ Thịnh kho tay đứng cô, lòng bỗng dưng trở nên bình yên lạ thường.
" cô cũng sẽ thôi."
Tô Âm quay lại Cố Vũ Thịnh, nở nụ cười chân thành: "Thật ?"
Kh đợi Cố Vũ Thịnh trả lời, cô quay bước về phía cầu Trường Lệ. Bước chân cô kh nh cũng chẳng vững, loạng choạng khiến Cố Vũ Thịnh m lần suýt chạy tới đỡ.
"Tô Âm, đừng nghịch nữa, về khách sạn với ."
...
...
Tô Âm làm như kh nghe th.
Đột nhiên, cô ngồi thụp xuống, cởi dây giày ra đá , để đôi chân trần bước trên mặt đường bê t lạnh ngắt.
Cố Vũ Thịnh đau đầu đến mức chỉ muốn bứt tóc. nhặt đôi sandal lên, theo bóng lưng của say rượu phía trước, thầm thề sẽ kh bao giờ cho Tô Âm uống rượu nữa.
Say rượu thật là phiền toái.
Do dự một chút, vẫn cúi xuống nhặt đôi giày cao gót của Tô Âm lên.
Một chiếc xe mui trần màu hồng chạy ngang qua, cô gái ở ghế phụ hét lên: "Chậm thôi nào!"
"Trời ơi, lãng mạn quá! Nếu bạn trai mà dạo cùng còn xách giày cho , chắc c.h.ế.t vì hạnh phúc mất!"
Cô gái vẫn chưa thỏa mãn, quay sang hét vào mặt Cố Vũ Thịnh: " đẹp trai ơi, muốn đổi bạn gái kh?"
Cô bạn lái xe liếc bạn , cảm th xấu hổ thay: "Im , haha, bạn gái ta xinh thế kia thì mà vào được."
Nghe th tiếng trêu chọc, Tô Âm nh chóng quay lại, nhón chân vòng tay qua cổ Cố Vũ Thịnh, giọng nũng nịu với chiếc xe đã xa: "Chị em ơi, các cô hết cửa nhé!"
Vì kh còn sức, Tô Âm gần như dính chặt vào Cố Vũ Thịnh.
Nói xong, cô ngẩng đầu lên, nhưng chỉ th Cố Vũ Thịnh ánh mắt lạnh lùng, cô kh chút cảm xúc.
Tô Âm cười ngượng ngùng, từ từ bu tay xuống.
"Coi chừng!"
Đồng tử Cố Vũ Thịnh đột nhiên giãn ra, tay nh hơn não, ôm chặt l Tô Âm.
Một nửa Tô Âm đã lơ lửng ở r giới giữa vỉa hè và lòng đường, eo thon nhỏ n như chỉ một tay đã ôm trọn.
Nhưng gây ra chuyện lại chẳng nhận ra tình huống nguy hiểm của .
Cố Vũ Thịnh nói với giọng kh vui: "Cẩn thận chút."
Tô Âm ngơ ngác ra phía sau: "Ồ, xin lỗi nhé."
Đúng lúc đó, một chiếc xe cảnh sát ngang qua, viên cảnh sát cầm bộ đàm nói: "Hai kia, yêu đương cũng chọn chỗ, mau đứng ngay ngắn lại."
Cố Vũ Thịnh kéo Tô Âm vào trong, gần như ôm trọn cô vào lòng.
Nhưng vẻ mặt lại càng thêm lạnh lùng.
Tô Âm thoát khỏi vòng tay , còn hứng chí trêu chọc cảnh sát: "Vâng ạ, chú vất vả ."
Cố Vũ Thịnh kh thể chịu được việc Tô Âm tiếp tục nghịch ngợm, nắm tay cô kéo về phía xe.
Tô Âm kh hài lòng, muốn giật tay ra, Cố Vũ Thịnh quay lại: "Tô Âm, nếu cô còn nghịch nữa, sẽ bỏ cô lại đây một ."
vẻ Cố Vũ Thịnh thực sự tức giận.
Tô Âm lầm bầm: "Vũ Thịnh bảo bối, đừng nóng giận mà."
Th kh phản ứng, vẫn bước nh chóng.
Tô Âm đưa ngón tay út gãi nhẹ vào lòng bàn tay . Cố Vũ Thịnh cảm th một luồng ện chạy khắp .
quay lại, giọng kh vui: " chuyện gì?"
"Đi chậm thôi, em theo kh kịp."
Cuối cùng, Cố Vũ Thịnh cũng thở phào nhẹ nhõm khi đưa được Tô Âm vào ghế phụ, lái xe đưa cô về khách sạn.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-duoc-dai-lao-yeu-chieu-tan-troi/chuong-167-say-ruou-that-la-phien-toai.html.]
Thời gian trôi nh, đến ngày chụp hình định trang cho phim "Tình Yêu Thành Đô". Vì Thủy Vi đưa hai nghệ sĩ cùng lúc, c ty chỉ cử một chiếc xe, Hàn Trạch Dương và Tô Dụ Nghi cùng nhau lên đường.
Cửa xe mở ra, Tô Dụ Nghi th Hàn Trạch Dương liền chào: "Sư Hàn."
Thủy Vi bảo cô lên xe nói chuyện.
Tô Dụ Nghi mang theo m chiếc bánh bao nhân thịt mua trên đường: "Mọi ăn kh?"
Tất nhiên kh ai ăn. Tô Dụ Nghi nghĩ mùi khá nồng nên cũng ngại kh dám ăn.
Hàn Trạch Dương vẻ khá tò mò về cô, ánh mắt cứ liếc cô kh ngừng.
Tô Dụ Nghi kh nhịn được hỏi: "Sư Hàn, trên mặt em gì ?"
Hàn Trạch Dương cười lớn: "Kh gì. M hôm trước em nghỉ tập võ. Nếu cần giúp gì về phần võ thuật, cứ nói với ."
"Cảm ơn ."
Hàn Trạch Dương từ khi debut đến nay luôn nổi tiếng là chuyên nghiệp, tự thực hiện những cảnh võ khó nhất, lại còn nền tảng võ thuật.
Nói xong câu xã giao, trong xe trở nên yên tĩnh.
Tô Dụ Nghi mở cửa sổ, định lén ăn m cái bánh bao.
" một câu hỏi, kh biết tiện kh?"
Tô Dụ Nghi Hàn Trạch Dương: " cứ hỏi."
"Em là trẻ mồ côi từ nhỏ kh? từng gặp bố mẹ chưa?"
Tô Dụ Nghi im lặng một chút.
Hàn Trạch Dương tưởng cô kh muốn nói: "Là quá đường đột ."
Tô Dụ Nghi lắc đầu: "Kh . Theo như viện trưởng nói, họ nhặt được em ở cổng trại trẻ. Lúc đó kh ai biết chính xác em bao nhiêu tuổi, chỉ biết trên em kh bất cứ thứ gì chứng minh thân phận."
"Vậy ngày sinh của em?"
"Do viện trưởng quyết định. Khi nhặt được, em tr khoảng hai ba tháng tuổi."
Hàn Trạch Dương gật đầu suy tư.
Tô Dụ Nghi nghĩ đến lần trước đến "Tiệm cầm đồ Vô Ưu" của hệ thống, bà lão nói thể cầm cố tình thân: "Nhưng em tin vẫn còn thân trên đời."
Chỉ là trong lòng cô vẫn nghi ngờ, ví dụ nếu thân còn sống, tại cô lại lưu lạc đến trại trẻ?
Là cố ý hay vô tình?
Họ đang tìm kiếm cô kh?
Những suy nghĩ này đôi khi xuất hiện trong đầu Tô Dụ Nghi lúc đêm khuya, nhưng cô kh dám nghĩ sâu.
Thủy Vi nhíu mày: "Nếu em muốn tìm gia đình, phía Lục tổng chắc thể..."
Tô Dụ Nghi từ chối: "Chuyện này em muốn tự làm."
Sau đó kh ai nói gì nữa. Hàn Trạch Dương mở ện thoại, bức ảnh Tô Dụ Nghi đã gửi trong nhóm gia đình.
Bên dưới vài dòng trả lời.
Ông chủ số 1 (Hàn Tín Bá): "Ảnh này của mẹ chụp hồi nào vậy? kh chút ấn tượng nào."
Ông chủ số 2 (Hàn Trạch Ngôn): "Mẹ đẹp quá (hoa hồng)."
Ảnh đế bình thường: " cả nịnh bợ quá đ."
Ảnh đế bình thường: "@Ông chủ số 1, kỹ lại xem?"
C chúa quý giá nhà họ Hàn: "... hai! rút lại ngay ."
Mỹ nhân quyết đoán nhà họ Hàn: "Ảnh này mẹ cũng kh nhớ, mẹ còn kh nhận ra là chụp ở đâu."
Ảnh đế bình thường: "Mẹ, đây kh mẹ!"
C chúa quý giá nhà họ Hàn: " hai cố tình như vậy đúng kh? biết em kh thích cô ta mà còn đăng lên nhóm."
Ông chủ số 1 (Hàn Tín Bá): "Ân Cát chuyện gì vậy?"
Ảnh đế bình thường: "Haha, bố kh đâu, em gái chỉ ghen thôi. Cô gái này còn giống mẹ hơn cả em (nháy mắt)."
Ông chủ số 1 (Hàn Tín Bá): "Đây là ai? Trên đời lại giống đến thế?"
Ảnh đế bình thường: "Tiểu đồng môn của con, Tô Dụ Nghi."
C chúa quý giá nhà họ Hàn: "..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.