Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Ly Hôn: Được Đại Lão Yêu Chiều Tận Trời

Chương 195: Đừng Đi

Chương trước Chương sau

Cố Thành Đô nghe vậy, liền thả lỏng dây cương cho ngựa của .

"Ngựa ơi ngựa, gặp nguy hiểm thì tự lo thân nhé."

Hoắc Huyền thần sắc lạnh lùng. "Lên đường."

Ba họ lướt trong đêm tối, chẳng m chốc đã đến gần do trại, núp sau đống cỏ quan sát tình hình bên trong.

Tiếng trống c vang lên.

Khắp do trại bắt đầu tiếng bước chân di chuyển.

Đến giờ đổi gác.

M tên Nhung tộc gần đó bắt đầu trò chuyện. "Ôi mệt c.h.ế.t được, cuối cùng cũng được ngủ, trước đây."

"Ê, Bắc Vũ bọn họ vẫn chưa tới!"

Tên vừa nói lúc nãy kh thèm để ý. "C m ngày th chuyện gì đâu, lũ hèn nhát Đại Hạ làm dám tập kích, yên tâm ."

...

...

Nghe vậy, m tên còn lại cũng thả lỏng . "Tiểu Thạch, ngươi mới đến nên c thêm chút nữa, chắc Bắc Vũ tiểu , lát nữa sẽ tới, đợi họ tới hãy , nghe chưa?"

Tiểu Thạch muốn nói lại thôi, cuối cùng kh dám cãi lời.

Mọi hết, chỉ còn Tiểu Thạch đứng lặng trong gió.

Hoắc Huyền quay đầu, ra hiệu chuẩn bị hành động, kh khí lập tức căng thẳng.

Hoắc Huyền nhặt một hòn đá ném sang bên cạnh, tiếng động vang lên rõ ràng trong đêm.

Tiểu Thạch cảnh giác về phía đó, quát lớn. "Ai?"

Lập tức chạy về phía tiếng động, Hoắc Huyền ba nhân cơ hội lẻn vào do trại, mục tiêu lần này của họ là ngục tù của Nhung tộc.

Nhưng kh vội.

Trước đó, họ cần tìm ba tên xui xẻo, cướp l quân phục trên họ.

Hoắc Huyền và kiếm khách ra tay, một chiêu kết liễu.

Chẳng m chốc đã thay xong quân phục Nhung tộc, thẳng tiến về phía ngục tù.

Như Hoắc Huyền dự đoán, cổng vào cũng kh đủ c gác, nhiều lính gác đã rời trước, chỉ còn hai tân binh vừa gà gật vừa đợi tới thay phiên.

Hoắc Huyền dẫn tới, giọng ệu bình thản. "Hai nghỉ ."

Tân binh làm lễ. "Vâng."

Đi được hai bước lại nghi ngờ quay đầu. "Đại ca, hôm nay giọng đại ca thế, nghe cứ..."

Hoắc Huyền nhíu mày, kh kiên nhẫn. "Cảm , vấn đề gì kh?"

Tân binh bị khí thế của Hoắc Huyền áp đảo, kh dám nghi ngờ nữa. "Tiểu đệ hỏi thôi."

Lập tức chuồn mất.

Khi bóng dáng tân binh biến mất, Hoắc Huyền ba lập tức tiến vào ngục tù.

Ngục tù của Nhung tộc thô sơ, tù nhân đủ hình dạng, từ cụ già đến trẻ nhỏ đều , tráng niên phần lớn thân thể dính đầy máu, kh cụt tay thì gãy chân.

Đủ th được sự tàn bạo của Nhung tộc khi thẩm vấn.

Kỳ lạ hơn, vết thương của tù nhân đều được băng bó cẩn thận.

Hành hạ tù nhân đến c.h.ế.t nhưng lại kh cho họ chết!

Cố Thành Đô dù trước khi xuyên kh sống trong xã hội pháp trị, hay sau khi xuyên kh trở thành con gái Thái phó, cũng chưa từng th cảnh tượng này, cố nén mới kh nôn ra.

Nhưng sắc mặt khó coi.

Phía trước vang lên tiếng nói chuyện, Hoắc Huyền ba lập tức lẩn vào góc tối, đợi qua mới tiếp tục thăm dò.

Một đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi mở to đôi mắt ngây thơ, nhưng vẫn biết hạ giọng. "Các kh Nhung tộc kh?"

Kh ai trả lời.

"Nếu là Nhung tộc thì kh cần trốn tránh, ơi cứu em và mẹ em ."

Cố Thành Đô nghe đứa trẻ nói giọng địa phương thuần túy. "Em là Đại Hạ?"

Đứa trẻ gật đầu. "Cứu em, họ muốn móc mắt em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-duoc-dai-lao-yeu-chieu-tan-troi/chuong-195-dung-di.html.]

Hoắc Huyền trong mắt thoáng chút do dự, nhưng nh chóng kiên định lại. "Đi!"

Kh lưu lại nữa.

Vừa qua, số Đại Hạ bị giam trong ngục Nhung tộc gần một nửa, cứu được một đứa trẻ, liệu cứu được tất cả?

Huống chi bản thân còn khó bảo toàn.

Cách làm ổn thỏa nhất, là dẫn quân đội họ Hoắc san bằng Nhung tộc!

Một lần dứt ểm.

Cố Thành Đô bất nhẫn, nhưng vẫn kiên quyết theo.

Đứa trẻ khóc lóc bám vào cửa ngục, nghẹn ngào kh nói nên lời, "Đừng... , xin... các ."

Một bên khác, lính gác Nhung tộc tới thay phiên, th trước ngục kh một bóng , tên đầu đàn tức giận. "Đồ chó má, đứa nào cũng vội đầu thai ? Đợi Ô Thống về tao sẽ tố cáo chúng mày! Kh dạy cho một trận thì kh biết kỷ luật là gì."

Thuộc hạ vội vàng nịnh nọt. "Đừng giận, m đứa đó chắc th tướng quân kh ở đây nên lười biếng đ thôi."

...

Hoắc Huyền ba xem khắp ngục tù cũng kh th bóng dáng Lý Chí, Cố Thành Đô hạ giọng. "Thiếu tướng quân, Lý Chí chắc kh ở đây, chúng ta rút lui chứ?"

Kiếm khách luôn ôm kiếm bên cạnh Cố Thành Đô, kh nói lời nào.

Hoắc Huyền suy nghĩ hai giây, quay lại khu giam giữ phạm nhân nặng, tìm một Đại Hạ. " đài, chuyện muốn hỏi."

Lão nhân cụt một tay một chân, vẫn kiên trì ngồi trên giường cỏ, nghe vậy mở mắt, giọng khàn đặc, lẽ từng bị tra tấn bằng than củi, cổ họng đã hỏng.

"Nói ."

"Ở đây còn nơi nào khác giam giữ tù nhân kh?"

Lão nhân cười. "Tất nhiên là , nhưng tại ta nói với ngươi?"

Cố Thành Đô ngồi xổm xuống. "Chúng ta đều là Đại Hạ, lúc này nên giúp đỡ lẫn nhau."

Lão nhân mặt mày chế nhạo. "Giúp đỡ lẫn nhau? Vậy ngươi cứu ta ra, ta sẽ nói."

Nhân lúc đó, Hoắc Huyền quan sát th trên cánh tay duy nhất của lão nhân hình xăm tam giác ngược, đó là dấu hiệu đặc biệt của quân nhân biên giới.

Thời gian kh nhiều, Hoắc Huyền đành đánh cược.

Hoắc Huyền cởi mũ giáp ra, lộ ra khuôn mặt trắng như ngọc, ánh mắt chăm chú lão nhân. "Bây giờ thể nói chưa?"

Hoắc Huyền đang đánh cược, vị lão quân nhân này vẫn còn chút kính sợ với d tướng biên giới Hoắc Huyền!

Lão nhân im lặng khi Hoắc Huyền cởi mũ giáp.

Mãi sau mới lên tiếng. "Hoắc Huyền?"

"Đúng."

"Thôi được, Nhung tộc quả thực một ngục tối bí mật, chuyên giam giữ phạm nhân thân phận quan trọng, các ngươi tìm lẽ ở trong đó."

Hoắc Huyền mắt sẫm lại. "Vị trí ở đâu?"

Lão nhân lắc đầu. "Ta tuy thập ác bất xá, nhưng vẫn chưa đủ tư cách vào ngục tối."

Thế thì khó .

Kiếm khách gõ vào tường, ra hiệu tới, Hoắc Huyền m chỉ thể nh chóng lẩn trốn.

Đợi qua, Hoắc Huyền xuất hiện, gật đầu với lão nhân.

"Thiếu tướng quân họ Hoắc, ngục tù này do Phí Thân Thác dưới trướng Ô Tư Mạn quản lý, gần đây trong ngục một nữ tù tên Châu Châu, thích."

Lão nhân đột nhiên nói một tràng, Cố Thành Đô chút kh hiểu, nhưng Hoắc Huyền lập tức hiểu ra.

"Cảm ơn."

Ba hướng ra ngoài do trại một cách tự nhiên, gặp m tên gác cổng bị chặn lại.

Tên đầu đàn vòng qu họ hai vòng. "Các ngươi là ai, trước giờ chưa th."

Hoắc Huyền mặt kh đổi sắc, "Bọn thuộc hạ là của Phó tướng Phí Thân Thác, vừa từ do tân binh được tuyển vào thân binh của Phó tướng."

Tên đầu đàn nhíu mày. "Các ngươi đến đây làm gì?"

" một nữ tù, tướng quân đặc biệt dặn bọn thuộc hạ tới c giữ, kh được để chết."

Chuyện này ở Nhung tộc hầu như kh ai biết, ngoài lính gác ngục, và đều bị Phí Thân Thác dặn kh được tiết lộ.

Nếu kh thân binh, chắc kh thể biết chuyện này.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...