Sau Khi Ly Hôn: Được Đại Lão Yêu Chiều Tận Trời
Chương 24: Lục tổng, em không có bệnh ngầm như anh nghĩ
Khó khăn lắm mới giơ tay trái lên được, Lục Trầm đã kìm chặt l Tô Dụ Nghi.
"Kh, kh."
Lục Trầm này bề ngoài đạo mạo thế thôi, chứ chuyện ta thì chẳng làm chút nào.
...
Trong tình trạng một ngồi xổm, một co giật, hình phạt cuối cùng cũng kết thúc.
Tô Dụ Nghi toàn thân ê ẩm, tinh thần kiệt quệ, gương mặt ển trai cách vài thước với ánh mắt phức tạp. Tô Dụ Nghi từ từ giơ tay gạt cây gỗ sang một bên.
Th thần sắc Tô Dụ Nghi đã tỉnh táo, tạm thời kh vấn đề gì, Lục Trầm mới bu tay ra.
"Xin lỗi, vì tình thế khẩn cấp nên phần thất lễ."
...
...
Ánh mắt Lục Trầm đượm vẻ trầm tư, "Mạo hỏi một câu, số 23 cô đang mắc bệnh ngầm gì kh?"
Tô Dụ Nghi muốn khóc kh thành tiếng, suýt nữa thì phun máu.
Bệnh ngầm?
Con cáo khốn kiếp thật sự đã khiến Tô Dụ Nghi d dự tổn thương, kh còn mặt mũi nào nữa.
Tô Dụ Nghi chống tay xuống đất định ngồi dậy, thân hình mũm mĩm vừa nhấc lên được một nửa, tay đã mềm nhũn, lại nằm vật xuống.
Bốn mắt nhau. Thật là xấu hổ.
Hu hu, cách nào khiến Lục Trầm rời kh...
Lục Trầm hơi cúi , một tay nâng Tô Dụ Nghi dậy, "Cô được kh? đỡ cô ra phía trước ngồi nghỉ một lát."
Tô Dụ Nghi thử động đậy, th cũng được, liền bu Lục Trầm ra, từng bước từng bước lê về phía trước, sau một hồi cân nhắc vẫn mở miệng:
"Lục tổng, kh bệnh ngầm như nghĩ, dù cũng kh . Nhưng thật sự kh , kh là kh ."
Nói đến cuối giọng đã mang theo chút tức giận.
Lục Trầm sắc mặt bình thản, kh nói tin cũng kh nói kh tin, "Bác sĩ sắp đến , cô chờ một lát làm kiểm tra toàn diện, vừa trách nhiệm với cô, vừa đảm bảo cho việc quay hình chương trình."
Tô Dụ Nghi kh muốn, cô vừa bị ện giật kh biết bị phát hiện hay kh.
" cần ở đây kh?"
Lục Trầm rõ ràng kh muốn tiếp tục ở lại, chỉ là hỏi xã giao.
Tô Dụ Nghi nở nụ cười gượng, "Kh cần đâu, Lục tổng bận trăm c ngàn việc, cứ trước ạ."
Lục Trầm gật đầu, được hai bước lại quay lại, "Đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, nếu kh nhận được kết quả kiểm tra của cô, cô sẽ bị dừng quay chương trình này."
Tổng trợ lý nh chóng dẫn bác sĩ đến khu rừng nhỏ nơi Tô Dụ Nghi đang ở, đỡ cô về biệt thự làm kiểm tra.
Con cáo xấu xa ngồi đó thư thái xem kịch.
Bác sĩ đeo kính gọng đen, "Hiện tại cô cảm th thế nào?"
Tô Dụ Nghi: "Cảm giác kh thoải mái."
Trước là bị con cáo xấu xa phạt ện giật một phút, sau là mất mặt trước mặt Lục Trầm.
Bác sĩ nghiêm túc, "Kh thoải mái ở chỗ nào?"
...
Sau một hồi kiểm tra, kết luận là tạm thời kh vấn đề gì, muốn kết quả chính xác đến bệnh viện dùng máy móc chuyên dụng.
Tổng trợ lý tr thủ lúc trống báo cáo tình hình Tô Dụ Nghi với sếp, quay lại đã cầm theo một tờ gi và bút.
Tổng trợ lý nở nụ cười chuyên nghiệp:
"Tô tiểu thư, để chăm sóc sức khỏe của cô tốt hơn, chúng đề nghị cô cùng nhân viên rời đảo đến bệnh viện kiểm tra, cô th thế nào?"
Tô Dụ Nghi đầu óc rối bời, cô hiểu cách làm của đoàn làm phim, nhưng cô thật sự kh bệnh, lại còn kh thể giải thích.
Tâm trạng bực bội: " kh vấn đề gì về sức khỏe."
Thật đ, mọi tin .
Tổng trợ lý vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp: "Vâng, vậy phiền cô ký vào gi cam kết này."
Tô Dụ Nghi đón l xem, là một văn bản pháp lý hoàn chỉnh, ghi rõ đoàn làm phim đã cung cấp dịch vụ y tế đầy đủ, nhưng Tô Dụ Nghi từ chối hợp tác, mọi vấn đề sức khỏe phát sinh sau này sẽ do cô tự chịu trách nhiệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-duoc-dai-lao-yeu-chieu-tan-troi/chuong-24-luc-tong-em-khong-co-benh-ngam-nhu--nghi.html.]
Kh liên quan đến đoàn làm phim.
nói Thiên Khải Giải Trí là c ty lớn, suy nghĩ chu toàn.
Tô Dụ Nghi thở dài, đón l ký đại tên, "Được chưa?"
Tổng trợ lý dẫn bác sĩ nh chóng rời .
Lúc này gần 9 giờ, số xem livestream lại tăng lên.
[Ê, cô béo này bị bác sĩ dẫn về à?]
[Cô ta vào rừng làm gì thế?]
[Trên kia, cô ta chỉ vào ăn gói bim bim thôi, tin kh?]
[Ha ha ha ha]
[Ai kể chuyện gì đã xảy ra ]
[Cơ thể làm , vấn đề gì à]
Mọi đã hết, chỉ còn Tô Dụ Nghi và con Cáo đối mặt, vì camera nên Tô Dụ Nghi kh dám làm gì khác thường, lặng lẽ đứng dậy về phòng.
Vừa mở cửa, Trần Hi Hi đang đọc truyện tr vui mừng sang: "Chị, chị đâu thế? Em tìm khắp nơi kh th."
Tô Dụ Nghi lòng như chặn lại, gật đầu: "Lần sau đâu chị sẽ báo em."
tấm đệm trống trơn của Trần Hi Hi, lòng càng thêm chặn.
Cô nằm vật ra giường, nhắm mắt vào kh gian hệ thống, con Cáo đứng đó thư thái. Khuôn mặt đầy vẻ đắc ý, rõ ràng kh nhận ra tâm trạng tồi tệ của chủ nhân.
Tô Dụ Nghi bước nh, x đến con Cáo, rầm rầm hai quyền trúng bụng. Con cáo già giận dữ nhảy dựng lên:
"Chủ nhân, bình tĩnh!"
" kh thể bình tĩnh."
"Ái chà, ái chà, bu ra bu ra."
Tô Dụ Nghi hai tay như nhổ l gà, dùng hết sức, th l Cáo là giật phăng.
Một lúc sau, l cáo rơi đầy đất, bóng loáng. Thật là... đầy l cáo. Xả giận xong, Tô Dụ Nghi cũng nguôi ngoai. Con Cáo co rúm một góc, muốn nói lại kh dám.
Ôi, đại nhân Chủ Thần cao quý, phụ nữ thật là sinh vật đáng sợ.
Lật , Tô Dụ Nghi chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Tô Dụ Nghi dậy lúc 7 giờ, ện thoại của họ đã bị thu khi lên đảo, may phòng đều đồng hồ báo thức ện tử.
Thay bộ đồ tập màu vàng lớp B, trước khi Tô Dụ Nghi gọi Trần Hi Hi dậy, để đồ tập ở đầu giường.
Tô Dụ Nghi dậy sớm làm bữa sáng. Luộc hai quả trứng, sữa tách béo trên bàn, đó là toàn bộ bữa sáng của Tô Dụ Nghi.
Lần lượt xuống nhà ăn sáng. Dư Th Trác mặt lạnh kh liếc Tô Dụ Nghi.
Lâm Giản và một bạn cùng phòng vui vẻ chào Tô Dụ Nghi.
Tiếp là Từ Nhược Hoan hay gây chuyện, hai kh thèm để ý nhau.
Thời gian trôi qua đã 8 giờ, vẫn kh th Trần Hi Hi đâu, Tô Dụ Nghi mở cửa phòng th cô bé vẫn ngủ.
Thật là phục: "Trần Hi Hi, ăn sáng ."
Trần Hi Hi mơ màng: "Cơm, cơm đâu? Chị, hình như em đói thật."
Trần Hi Hi bò dậy khỏi nệm, một chỏm tóc dựng đứng, ánh mắt ngây thơ vô tội, đáng yêu vô cùng.
Tô Dụ Nghi thúc giục: "Thay đồ , chắc kh kịp ăn sáng ."
Trần Hi Hi vỗ vỗ mặt: “Vâng. Chị đợi em tí, em trang ểm cái đã."
Tô Dụ Nghi: ??
Vali của Trần Hi Hi cuối cùng đã mở, truyện tr chiếm một nửa, ngoài quần áo lót, toàn là mỹ phẩm.
đồng hồ đã 8:10, Tô Dụ Nghi kh thể đợi thêm, liền nói: "Trần Hi Hi, đừng trang ểm nữa, muộn ."
Trần Hi Hi đang kẻ mắt: "Kh được chị, em lên hình xấu lắm."
Tô Dụ Nghi nghiêm giọng: "Em thể dậy sớm để trang ểm, nhưng nếu muộn là kh tôn trọng đạo diễn và đoàn làm phim."
Trần Hi Hi rụt cổ: "Thôi được , em nh đây."
Chưa có bình luận nào cho chương này.