Sau Khi Ly Hôn: Được Đại Lão Yêu Chiều Tận Trời
Chương 247: Em Bảo Anh Khóc?
Hoắc Cảnh nh chóng l lại bình tĩnh. "Những chuyện này kh quan trọng, em hãy nghỉ ngơi cho khỏe trước đã."
Vân Tĩnh Uyển chăm chú vào khuôn mặt đàn trước mặt, hy vọng tìm th một chút hối hận và thương xót, nhưng chẳng gì cả.
Chỉ sự lý trí muốn dỗ dành cô, hoàn toàn khác với cảm giác khi đối mặt với Tô Âm ngày hôm đó.
Vân Tĩnh Uyển kiệt sức, cô đá bỏ đôi dép và nằm xuống giường, Hoắc Cảnh liền tiến lên cẩn thận đắp chăn cho cô, kín mít kh để hở một khe hở nào.
Trước khi rời , còn đóng cửa sổ lại.
"Nghỉ ngơi sớm ."
Đèn tắt.
Vân Tĩnh Uyển theo bóng lưng dưới ánh trăng, cho đến khi cánh cửa đóng lại.
Căn phòng lại chỉ còn Vân Tĩnh Uyển.
Cô đơn quá.
...
...
Vân Tĩnh Uyển đặt tay lên bụng dẹp lép, mắt cay xè.
Con yêu, liệu con trách mẹ kh?
Yếu đuối đến mức kh thể bảo vệ được con, trong khi phụ nữ kia lại thể sống vui vẻ.
Mẹ thật sự kh cam lòng.
Lại một đêm kh ngủ, ánh nắng ban mai chiếu vào phòng, Vân Tĩnh Uyển th tấm thiệp đỏ viền vàng trên sàn.
Vân Tĩnh Uyển bò dậy, đầu óc choáng váng, đau như búa bổ, cố gắng nhặt tấm thiệp lên, mở ra xem, kh thứ gì khác, mà chính là thiệp mời dự tiệc từ thiện của gia đình họ Lục.
Vân Tĩnh Uyển thiệp một lúc lâu, cất nó vào bàn trang ểm.
…
Tiệc từ thiện sắp diễn ra, m ngày nay Tô Dụ Nghi đã chuẩn bị kỹ lưỡng, lên mạng tìm hiểu sở thích của Lục phu nhân, từ váy dạ hội, phụ kiện, giày dép, thậm chí cả kiểu tóc đều cố gắng làm theo ý bà.
Nhưng vẫn kh tránh khỏi lo lắng.
Tô Dụ Nghi liền chạy lên nhà Tô Âm, cửa mở ra, Tô Dụ Nghi nhăn nhó. "Giúp tớ với."
"Chuyện gì thế cưng?"
Tô Âm kéo Tô Dụ Nghi vào nhà. "Ngồi xuống nói chậm thôi."
Tô Dụ Nghi nhíu mày. "Tiệc từ thiện ngày mai, tớ hơi lo."
"Là vì Lục phu nhân?"
Tô Dụ Nghi gật đầu.
Tô Âm rót cho cô cốc nước nóng. "Sợ bà làm khó ?"
"Kh ."
"Lục phu nhân rõ ràng kh thích tớ, tớ lo là nếu bà làm khó, Lục Trầm sẽ xung đột với bà."
Mối quan hệ giữa họ vốn đã kh tốt.
Tô Âm bật cười. "Đây chẳng là bằng chứng cho th Lục Trầm quan tâm ?"
Tô Dụ Nghi trợn mắt. "Kh cần chứng minh theo cách này, giúp tớ nghĩ xem, làm để tránh xung đột giữa họ?"
"Đơn giản thôi."
"Chỉ cần tự giải quyết được sự làm khó của Lục phu nhân, Lục Trầm sẽ kh cần ra mặt, vậy nên ngày mai, mới là nhân tố then chốt."
Tô Dụ Nghi ánh mắt kiên định của Tô Âm, trong lòng bỗng tự tin hơn.
"Ừ, nói đúng, tớ kh thể mãi dựa vào Lục Trầm, tớ tự tìm cách."
Tô Âm ôm vai Tô Dụ Nghi, ánh mắt tinh quái, "Tớ cho một kế."
Hả?
"Nếu kh chịu nổi áp lực từ Lục phu nhân, hãy tỏ ra yếu đuối, thật kh được thì khóc cũng được, kiểu phụ nữ mạnh mẽ như bà chắc c sẽ kh thèm chấp nhặt với một cô gái yếu đuối đâu."
Tô Dụ Nghi há hốc mồm. " bảo tớ khóc?"
"Chuyện này hơi quá kh?"
Tô Âm thản nhiên. "Thử , kh biết khóc tr đáng thương thế nào đâu, biết đâu Lục phu nhân lại ăn chiêu này thì ?"
"Nhưng tuyệt đối đừng để Lục Trầm th."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-duoc-dai-lao-yeu-chieu-tan-troi/chuong-247-em-bao--khoc.html.]
Nếu kh sẽ như đổ thêm dầu vào lửa.
Tô Dụ Nghi về nhà suy nghĩ mãi, cũng th lời khuyên của Tô Âm kh đáng tin, làm gì chuyện lần đầu gặp mặt gia đình bạn trai đã khóc?
Sáng thứ Ba, Mai Mai đón Tô Dụ Nghi đến c ty làm tóc, phòng trang ểm riêng, đội ngũ tạo mẫu là những đỉnh nhất của Thiên Khải Giải Trí.
Giám đốc tạo mẫu Peter khi th Tô Dụ Nghi ngoài đời đã vô cùng trầm trồ. "Tô tiểu thư, với ngoại hình của chị, hoàn toàn thể làm những kiểu trang ểm ấn tượng hơn, phong cách c sở thật sự quá lãng phí."
Tiệc từ thiện do gia đình họ Lục tổ chức, xa hoa kh thua kém Tuần lễ Thời trang, hàng trăm phóng viên kỳ cựu chụp ảnh, giới thượng lưu, chính khách, do nhân, ngôi tụ hội, d nghĩa là từ thiện, nhưng thực chất cũng là một sân chơi tr đua.
Phong cách "c sở" phần quá đơn giản.
Tô Dụ Nghi mỉm cười lịch sự. "Làm phiền nhà thiết kế Peter ."
Nhà thiết thế Peter th cô đã quyết, kh nói thêm, bắt đầu làm tóc ngay, bữa ăn đều do Mai Mai mang vào phòng trang ểm.
Gần 6 giờ, Lục Trầm đến.
Tô Dụ Nghi ngồi trước gương, đang chỉnh sửa những chi tiết cuối cùng.
Peter cung kính chào. "Chào tổng giám đốc."
Lục Trầm Tô Dụ Nghi trong gương, lớp trang ểm nhấn mạnh vào những đường nét sắc sảo, khiến gương mặt vốn đã th tú càng thêm phần lạnh lùng và gọn gàng.
cầm tạp chí ngồi xuống ghế chờ đợi.
Kh lâu sau, Peter đến trước mặt Lục Trầm, "Thưa tổng giám đốc, tạo hình của Tô tiểu thư đã hoàn tất."
Lục Trầm gật đầu. "Vất vả ."
Peter và trợ lý nh chóng rời .
Mai Mai mang đến chiếc váy dạ hội màu đen, đường cắt gọn gàng, kh bất kỳ chi tiết thừa nào, nhưng từng đường may đều tinh tế, kiểu dáng tuyệt vời tôn lên vẻ đẹp dịu dàng của phụ nữ.
Vừa phong cách c sở, lại vừa toát lên nữ tính.
"Tô tiểu thư, chị muốn thay váy bây giờ kh?"
Tô Dụ Nghi định gật đầu, Lục Trầm đã lên tiếng. "Để đó, chúng ăn cơm trước."
Mai Mai do dự hai , nghe lời đặt váy xuống và rời .
Tô Dụ Nghi đồng hồ treo tường. "Sắp kh kịp giờ , chúng ta luôn ."
Lục Trầm bình tĩnh. "Kh , ăn chút gì , kh sẽ đói bụng."
Bữa tối kéo dài đến gần 7 giờ, Tô Dụ Nghi thật sự kh dám trì hoãn nữa, cầm váy vào phòng thay đồ.
Cởi bỏ quần áo trên , Tô Dụ Nghi dán miếng dán n.g.ự.c theo hướng dẫn, khi định mặc váy thì chợt nhận ra cần giúp.
Nếu kh, kiểu tóc làm cả ngày sẽ hỏng hết.
Cô hé cửa phòng thay đồ, giọng ngại ngùng, "Lục Trầm, thể... giúp em mặc váy kh?"
Lục Trầm khẽ nhếch mép. "Được."
Phòng thay đồ kh nhỏ, khi Lục Trầm bước vào, Tô Dụ Nghi dùng váy đen che ngực, nhưng vai và xương quai x mỏng m lộ rõ.
Ánh mắt Lục Trầm tối lại.
từng bước tiến đến trước mặt Tô Dụ Nghi. " cần làm gì?"
lẽ để rõ từng chi tiết của váy, đèn trong phòng thay đồ sáng, sáng đến mức Tô Dụ Nghi thể th rõ sự khác thường trong ánh mắt Lục Trầm.
Mặt cô đỏ bừng.
"Giúp em luồn váy vào, đừng chạm vào tóc."
Lục Trầm với tay l váy từ tay Tô Dụ Nghi, nhưng cô lại giữ chặt.
"Em kh đưa , làm giúp em mặc được."
Tô Dụ Nghi cúi n.g.ự.c , giọng nhỏ như muỗi. " đứng ra sau ."
"Ừ."
Lục Trầm vòng ra sau, Tô Dụ Nghi mới từ từ bỏ váy che ngực, đưa cho .
Nhưng sau lưng vẫn kh động tĩnh gì.
Tô Dụ Nghi kh nhịn được hỏi. " kh biết mặc à?"
Lục Trầm hít một hơi. "Biết."
Chỉ là Lục Trầm đang bị choáng ngợp mà thôi.
Lưng Tô Dụ Nghi đẹp vô cùng.
Xương vai như đôi cánh bướm, chuyển động theo nhịp tay tạo nên đường cong tuyệt mỹ, làn da trắng như tuyết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.