Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Ly Hôn: Được Đại Lão Yêu Chiều Tận Trời

Chương 317: Chiếc kính bị mất

Chương trước Chương sau

"Tại ở đây lại kh một bóng ?"

Con Cáo giải thích, "Hệ thống thường đăng tuyển c việc part-time vào lúc 9 giờ sáng, số lượng ít và tr giành mới được. Giờ này tất nhiên là kh còn gì ."

"Tr giành như thế nào?"

Con Cáo liếc cô với ánh mắt kh m thiện chí."Bằng phương pháp nguyên thủy nhất, cô th vạch kẻ màu vàng này kh?"

Tô Dụ Nghi gật đầu.

"Nhân viên cửa hàng sẽ th báo bắt đầu, các chủ nhân sẽ lao về phía trước, ai l được tấm biển nhiệm vụ trên bàn tuyển dụng trước thì c việc part-time đó thuộc về đó."

Chẳng đây là cuộc đua xem ai chạy nh hơn ?

Vậy thì những chạy nh sẽ luôn việc làm, còn chạy chậm chỉ biết đứng ?

Tô Dụ Nghi tự đánh giá tốc độ chạy của và cảm th cơ hội tg kh cao.

"Còn cách nào khác để kiếm được viên socola kh?"

...

...

"Mỗi ngày check-in sẽ được 1 viên, hiện tại cô đã tích lũy được khá nhiều lượt rút thăm, cũng thể thử xem, nhưng trong hồ rút thăm hàng ngàn giải thưởng, xác suất trúng được viên socola cũng thấp."

Tô Dụ Nghi hiểu rõ ều này, "Để xem tình hình trước đã."

Nếu kh được thì mới rút thăm.

Sáng sớm, Tô Dụ Nghi cùng Tô Âm ăn sáng xong liền nói sẽ ra ngoài một lúc.

Tô Âm như một lớn tí hon nghiêm túc nói. "Tó biết lớn làm kiếm tiền mà, , nhớ về sớm nhé."

Nói xong, Tô Âm cùng y tá tiễn cô ra cửa, vẫy tay. "Tạm biệt Dụ Nghi."

Tô Dụ Nghi cảm giác như con gái đã lớn, dặn dò y tá vài câu quay lưng rời .

Nhưng cô cũng kh xa, chỉ thuê một phòng khách sạn gần đó để đảm bảo kh bị ai làm phiền vào kh gian hệ thống.

Cô đến ểm tuyển dụng của hệ thống trước 9 giờ.

Xung qu chật kín , Tô Dụ Nghi đếm sơ qua, lẽ khoảng bốn năm mươi .

Thì ra trên đời này nhiều dùng hệ thống như vậy.

Con Cáo vẫy vẫy chân. "Sai , số chủ nhân ở đây chưa đến một nửa, tổng cộng 99 chủ nhân phân bố khắp toàn cầu."

Tô Dụ Nghi kh nói gì, sau khi được con Cáo giải thích ngày hôm qua, cô kh ý định chủ động bắt chuyện làm quen với ai, chỉ yên lặng đứng ở góc chờ đợi.

Chờ buổi tuyển dụng bắt đầu.

Nhưng khi ánh mắt cô vô tình liếc qua những khuôn mặt khác, cô chỉ th những gương mặt mờ ảo, kh thể rõ.

"Đây là cơ chế bảo vệ tự động của hệ thống, bây giờ cô trong mắt khác cũng như vậy."

Tô Dụ Nghi gật đầu.

Cánh cửa tứ hợp viện mở ra.

Nhân viên mặc áo x ngáp một cái, đám đ, ánh mắt thoáng liếc về phía Tô Dụ Nghi. "Ồ, mới tham gia."

Dùng tấm ván chống cửa, nhân viên quay vào sân mang ra một cái giỏ.

"Hôm nay chỉ ba c việc part-time, mọi nhớ chạy nh nhé."

L ra một tấm biển đỏ, "Nhiệm vụ đầu tiên: Giúp bà lão Tây tìm lại chiếc kính lão bị mất, thời gian: kh cố định, thù lao là 8 viên socola."

"Ôi, mắt bà lão Tây ngày càng kém ."

Nhân viên vung tay, một chiếc bàn xuất hiện trước mặt, ta đặt tấm biển lên bàn.

"Nhiệm vụ thứ hai: Làm nhân viên cửa hàng bánh bao phố Tây, thời gian 4 tiếng, thù lao 7 viên socola."

"Cuối cùng là nhiệm vụ dọn cỏ dại ở bãi cỏ biệt thự tư nhân, thời gian 4 tiếng, thù lao 15 viên socola."

Nhân viên huýt sáo. "M nhiệm vụ này đều nhẹ nhàng đ."

Sau khi th báo xong nhiệm vụ, nhiều rời .

Tô Dụ Nghi thì thầm với con Cáo. "Họ kh nhận nhiệm vụ nữa ?"

" lẽ họ kh thèm m viên socola này."

"Thôi được."

Tô Dụ Nghi hiện tại cũng kh quyền lựa chọn, và cô vẫn hơn hai mươi đối thủ cạnh tr.

Muốn giành được nhiệm vụ vẫn kh dễ dàng.

Trong ba nhiệm vụ, Tô Dụ Nghi muốn nhận nhất là nhiệm vụ đầu tiên, kh bị giới hạn thời gian, còn nhiệm vụ thứ hai và thứ ba mất bốn tiếng.

Con Cáo đã nói, hệ thống chức năng ều chỉnh tốc độ thời gian, nhưng trong phần part-time thì kh , chủ nhân muốn kiếm tiền bằng lao động thì kiên nhẫn chờ đợi đủ thời gian quy định.

Nhân viên g giọng. "Theo quy tắc cũ, đếm một hai ba bắt đầu, ai chạy trước sẽ kh được nhận nhiệm vụ trong một tuần."

Một

Hai

Ba!

Vừa dứt lời, Tô Dụ Nghi như lên dây t lao về phía trước, trên đường thậm chí còn va phía trước.

Tô Dụ Nghi liếc tiếp tục chạy, may mắn l được tấm biển nhiệm vụ màu đỏ cuối cùng.

Giúp bà lão tìm kính!

Này, đúng là muốn gì được n.

Ba nhiệm vụ đã được phân phát xong, nhân viên vẫy tay. "Mọi ngày mai quay lại nhé."

biến mất.

Tô Dụ Nghi xoa xoa tấm biển trong tay, ngơ ngác, thế là xong ?

Kh cả hướng dẫn hay dẫn đường?

Cô ngẩng đầu, th mà cô va lúc nãy đang đứng xa xa .

Tô Dụ Nghi xấu hổ sờ mũi, muốn lên xin lỗi, nhưng ngay sau đó kia đã biến mất.

Con cáo già vẫy đuôi, "Kh cần đâu, với lại cô muốn nói gì cũng kh được."

"Mau làm nhiệm vụ ."

Tô Dụ Nghi qu ngơ ngác, "Làm để đến nhà bà lão Tây?"

"Treo tấm biển nhiệm vụ của cô vào mục đồ cá nhân."

Tô Dụ Nghi làm theo, và ngay lập tức trang hiển thị nhiệm vụ xuất hiện.

[Bà lão Tây hàng trăm chiếc kính lão, nhưng bà chỉ thích nhất chiếc mà chồng quá cố tặng, chiếc kính lão bị mất: màu đen, gọng tròn, chỗ chân kính bên trái bị tróc sơn, lộ ra màu trắng]

[Bà lão Tây vì mất kính mà ăn kh ngon ngủ kh yên, hứa rằng ai tìm được kính sẽ tặng một món đồ cho đó]

Th câu cuối, con Cáo kinh ngạc. "Nhiệm vụ cấp thấp như vậy mà còn phần thưởng thêm, những rời sớm thiệt thòi quá."

"Phần thưởng thêm?" Tô Dụ Nghi kh hiểu lắm.

"Ừ, cái này kh nằm trong kiểm soát của hệ thống, chỉ cần thuê đồng ý là được."

Hệ thống nhắc nhở:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-duoc-dai-lao-yeu-chieu-tan-troi/chuong-317-chiec-kinh-bi-mat.html.]

[Chủ nhân muốn đến nhà bà lão Tây ngay bây giờ để hoàn thành nhiệm vụ kh?]

Tô Dụ Nghi nhấn nút xác nhận, mở mắt ra, cô đã đứng trước cửa nhà bà lão Tây.

Lần này kh tứ hợp viện, mà là một biệt thự hai tầng.

Tô Dụ Nghi đẩy cửa biệt thự, một giọng nói vang lên.

[Chủ nhân Tô Dụ Nghi đã vào nhà bà lão Tây, nhiệm vụ bắt đầu]

Bắt đầu làm nhiệm vụ, con Cáo kh thể cùng cô.

Tô Dụ Nghi chỉ thể tự khám phá, tiến về phía biệt thự. Khu vườn nhỏ trồng nhiều hoa cỏ, tỏa ra hương thơm ngát, rõ ràng là một bà lão chăm chỉ.

Đang lơ đãng, một bà lão tóc bạc trắng bước ra.

[Cô là cô gái đến giúp tìm kính kh?]

"Vâng ạ."

Bà lão Tây tr lo lắng bồn chồn.

[Mau tìm giúp , kh kính chẳng th gì cả]

Tô Dụ Nghi hỏi, "Lần cuối bà th kính là khi nào ạ?"

Bà lão Tây nhíu mày. [Hình như là hai hôm trước, hay là ba hôm trước, kh nhớ rõ nữa, lúc ăn tối chợt phát hiện kính biến mất]

[Dạo này kh ra ngoài, chỉ ở nhà thôi]

Tô Dụ Nghi chỉ thể an ủi bà. "Bà đừng lo, cháu sẽ tìm giúp bà ngay."

[Cảm ơn cô gái]

Tô Dụ Nghi được bà lão cho phép lại tự do trong biệt thự.

Cô lên lầu, vào phòng ngủ của bà lão trước, sàn nhà trải thảm đỏ x, đèn bàn trên đầu giường vẫn sáng.

Tô Dụ Nghi bật hết đèn trong phòng ngủ, bắt đầu tìm kiếm từ giường, dọn dẹp phòng dụng cụ, thậm chí còn cúi xuống kỹ dưới gầm giường.

Nhấc cả tấm thảm lên.

Cũng tìm được vài chiếc kính, nhưng kh chiếc bà lão Tây đã mất.

Tô Dụ Nghi dọn lại mọi thứ đứng giữa phòng ngủ suy nghĩ, hành trình của bà lão chỉ là phòng ngủ - nhà vệ sinh - phòng ăn - sân vườn.

May là bà lão kh vào thư phòng lớn nhất trong biệt thự.

Nếu kh sẽ càng khó tìm.

Tô Dụ Nghi liếc bảng nhiệm vụ, thời gian đã trôi qua bốn mươi phút.

Cô chỉ thể bình tĩnh tiếp tục tìm, chưa kịp động thân đã nghe th tiếng rên ở dưới nhà.

"Ối"

[Bà lão Tây bị ngã khi xuống cầu thang, chủ nhân thể tự chọn giúp hay kh, việc giúp đỡ là ý muốn cá nhân, kh thù lao]

Tô Dụ Nghi kh do dự xuống nhà ngay.

Bà lão Tây nằm trên sàn nhăn nhó đau đớn. [Ối]

Tô Dụ Nghi đến kiểm tra, phát hiện mắt cá chân bà lão sưng đỏ, lẽ là gãy xương.

"Bà ơi, chân bà bị gãy , cháu gọi bác sĩ giúp bà nhé?"

Bà lão Tây kéo vạt áo cô. [Đỡ dậy đã]

Tô Dụ Nghi ôm l phần trên của bà lão, dùng sức kéo bà dậy, kéo ghế mời bà ngồi.

Bà lão Tây chỉ vào tủ cạnh bàn ăn. [Trong đó lọ thuốc màu vàng, l giúp ]

[Già chẳng làm được gì, xương cốt cũng kh chắc nữa]

Tô Dụ Nghi l lọ thuốc, vẫn tr như hàng kh nhãn mác.

Hệ thống thật sự cần nâng cao thẩm mỹ.

Mở lọ thuốc, Tô Dụ Nghi nói. "Cháu bôi giúp bà nhé."

Bà lão Tây miệng nói ngại nhưng kh từ chối.

Cảm giác mát lạnh lan tỏa nơi mắt cá, bà lão Tây mỉm cười.

[Cô gái tốt bụng quá]

Kỳ lạ thay, thuốc vừa thoa xong, mắt cá chân bà lão lập tức lành lại như cũ, thể lại bình thường.

Tô Dụ Nghi tiếp tục tìm kính.

Tưởng là nhiệm vụ đơn giản, nhưng Tô Dụ Nghi tìm suốt ba tiếng đồng hồ vẫn kh th.

Bà lão Tây nấu xong bữa trưa, ra cửa, [Tiểu Mi vẫn chưa về nhà?]

"Bà ơi, bà đang đợi ai ạ?"

[À, là con mèo nhỏ nuôi, suốt ngày thích chạy ra ngoài]

[Cô gái, vào ăn cơm trưa ]

Tô Dụ Nghi thật sự hơi đói, nhưng cô muốn tìm được kính ra ngoài sớm, kh muốn mất thời gian.

"Bà ơi, cháu kh đói, bà ăn trước ạ."

Bà lão Tây vẫn đứng trước cửa ngóng chờ, vẻ kh đợi được Tiểu Mi thì bà cũng kh ăn.

Tô Dụ Nghi tr thủ lục soát phòng khách và nhà bếp.

[Meo]

Tiếng mèo kêu vang lên, một con mèo màu vàng nhảy vào lòng bà lão Tây.

Bà lão Tây mỉm cười. [Lần sau kh được về muộn thế nữa, biết chưa]

[Meo]

Bà lão Tây dẫn mèo ăn, bà ngồi một đầu, mèo ngồi một đầu.

Tô Dụ Nghi liếc quay .

Tìm khắp nơi kh th, Tô Dụ Nghi chán nản, chợt nghĩ đến một vấn đề, nếu nhiệm vụ thất bại thì ?

Hệ thống nhận ra câu hỏi của cô, [Nhiệm vụ thất bại sẽ bị trừ số viên socola tương ứng]

!!!!

Kh kiếm được tiền còn bị mất tiền!

Hóa ra part-time cũng kh an toàn tuyệt đối, rủi ro lỗ vốn.

Khi thời gian trôi qua bảy tiếng, Tô Dụ Nghi chấp nhận số phận.

Cả căn biệt thự, kể cả thư phòng mà bà lão kh bao giờ vào, Tô Dụ Nghi đã tìm hai lần, vẫn kh th chiếc kính bị tróc sơn.

Cô bước xuống cầu thang với tâm trạng phức tạp, cả ngày làm việc vô ích, còn bị trừ 8 viên socola.

Con mèo của bà lão th cô liền kêu lên, [Meo]

vòng qu chân cô.

Tô Dụ Nghi chợt lóe lên ý nghĩ, kh biết [Khả năng thân thiện tuyệt đối với thú cưng] thể sử dụng trong nhiệm vụ kh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...