Sau Khi Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê ( Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn )
Chương 191: Tôi cũng có thể là người của em
dáng vẻ mệt mỏi đến lịm của Lục Vãn, trong lòng Hoắc Minh Kiêu bất giác dâng lên một tia xót xa.
Cô tuyệt đối kh du lịch đơn giản như đã nói, cụ thể là làm gì, chắc c cô sẽ kh nói cho biết.
cúi xuống, nhẹ nhàng tháo giày cho cô, cẩn thận ôm cô vào giữa giường. Sau đó chỉnh nhiệt độ ều hòa đến mức dễ chịu, kéo chăn đắp cho cô.
lặng lẽ ngồi bên cạnh, cô thật lâu, mới tắt đèn, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Sáng hôm sau, Lục Vãn ngủ đến tận mười giờ mới dậy. Quả nhiên vẫn là nhà thoải mái nhất.
Xuống lầu, cô liền bắt gặp cảnh hai đàn ngồi dưới nhà, mắt to trừng mắt nhỏ.
“Thầy… sư phụ, về à!” – vừa th Lục Vãn, mắt Phó Niên sáng rực.
hoàn toàn kh biết cô đã về từ lúc nào.
Trước mặt ngoài, gọi “tổ sư gia” thì kh tiện, nên vội vàng đổi thành “sư phụ”.
Nghe th cách xưng hô này, l mày Hoắc Minh Kiêu khẽ nhíu lại.
“Sư phụ”? Theo cô học gì? Y thuật ?
cũng ngẩng đầu bóng dáng Lục Vãn đang bước xuống, một tay còn đang phết mứt dâu lên bánh mì:
“Qua đây ăn sáng.”
Phó Niên chằm chằm Hoắc Minh Kiêu, vẻ mặt kinh ngạc.
Thái độ kia… rõ ràng kh hề bất ngờ khi th Lục Vãn trở về.
Chẳng lẽ Hoắc Minh Kiêu đã sớm biết ?
Ngay cả còn kh biết, vậy mà ta lại biết?
Lục Vãn xuống tới nơi, liếc Hoắc Minh Kiêu một cái. Ban đầu còn tưởng tối qua gặp ta là nằm mơ. Nhưng bây giờ thì rõ ràng kh mơ, mà là ta thực sự chạy vào phòng cô, chiếm luôn giường của cô!
“ còn ở đây?” – Lục Vãn hờ hững hỏi.
Hoắc Minh Kiêu đưa miếng bánh mì phết mứt dâu trong tay tới trước mặt cô. Lục Vãn cũng đang đói, liền nhận l, ăn ngon lành.
“ ta chẳng cũng ở đây ?” – ánh mắt Hoắc Minh Kiêu liếc về phía Phó Niên.
Phó Niên lập tức ho khan một tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-191-toi-cung-co-the-la-nguoi-cua-em.html.]
“ khác chứ! Đúng kh, sư phụ?”
Tiếng “sư phụ” này, cẩn thận gọi thử. Cũng kh chắc cô chịu nhận hay kh.
Nhưng sau m ngày tận mắt chứng kiến Lục Vãn làm nhiệm vụ, trong lòng Phó Niên tràn đầy khâm phục. Cô thật sự quá lợi hại, chẳng khác nào thần tượng trong lòng !
Một hoàn thành được nhiều nhiệm vụ lớn như thế mà kh để lại dấu vết nếu được bản lĩnh đó thì tốt biết m.
Lục Vãn kh phủ nhận cách xưng hô này, mà chỉ quay sang hỏi Hoắc Minh Kiêu:
“ ở đây lâu vậy , trả tiền thuê chưa?”
“Bao nhiêu, lập tức bảo chuyển cho em.” – tiền bạc vốn kh là ều Hoắc Minh Kiêu thiếu. Hơn nữa, nếu cô chịu nhận tiền của , còn mừng kh kịp.
Lục Vãn chưa kịp nói, Phó Niên đã nh miệng chen vào:
“Hai mươi vạn!”
Như vậy, chẳng những thể thay trả tiền thuê, mà còn giúp cô kiếm thêm.
“Được.” – Hoắc Minh Kiêu kh nói thừa nửa câu, lập tức bảo chuyển khoản cho cô.
“Đủ ! Hai coi chỗ này là gì, khách sạn à?” – Lục Vãn gõ mạnh xuống bàn, thẳng vào Hoắc Minh Kiêu:
“, hôm nay dọn ra ngoài cho .”
Khóe mắt Hoắc Minh Kiêu quét sang Phó Niên:
“Vậy tại ta kh ?”
thể dọn , nhưng tên nhóc này cũng kh thể ở lại.
“ gọi một tiếng sư phụ, là của . Còn , thì từ đâu ra?”
“…” – Hoắc Minh Kiêu nghẹn lời.
kh ngờ Lục Vãn lại bảo vệ thằng nhóc kia như thế. Trong lòng lập tức d lên một cảm giác khó chịu.
“ cũng thể là của em.” – cuối cùng trầm giọng nói.
Lục Vãn thoáng sững , còn tưởng nghe nhầm.
Hoắc Minh Kiêu rốt cuộc bị gì thế? Sáng sớm đã nói m câu kỳ lạ, chuyện tối qua ta dám nằm lên giường cô, cô còn chưa tính sổ đ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.