Sau Khi Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê ( Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn )
Chương 202: Chắc chắn là Lục Vãn trả thù cô
Lục Vãn chỉ lặng lẽ Hạ Uyển Nhu diễn, đến khi cô ta kết thúc màn trình diễn, mới lên tiếng: “Hạ tiểu thư đã nói xong chưa?”
“ bình thường bị ngộ độc, chẳng lẽ kh nên lo lắng cho sức khỏe của , sốt ruột xem ai là kẻ ác, tìm ra thủ phạm ? Hạ tiểu thư như thế này, chỉ muốn rửa sạch tội của bản thân, như thể từ trước đã biết bị ngộ độc vậy.”
“Kh , kh ! Minh Kiêu, cũng ngạc nhiên vì lại bị ngộ độc, rốt cuộc là ai tàn nhẫn vậy, lại đầu độc ? Nhưng Lục bác sĩ kh chứng cứ, lại biết bị ngộ độc? Chẳng lẽ thật sự là thần y, kiểm tra báo cáo sức khỏe cũng kh phát hiện, chỉ vậy là biết ?”
Hạ Uyển Nhu vừa giải thích, vừa chất vấn Lục Vãn.
Lục Vãn cực kỳ ềm tĩnh: “ đã nói , nếu cô nghi ngờ , thể nhờ Hoắc Minh Kiêu trực tiếp đưa cô bệnh viện khác kiểm tra lại.”
Hạ Uyển Nhu c.ắ.n môi, biết đã bị Lục Vãn thấu.
“ tất nhiên tin Lục bác sĩ, cũng sẽ ều tra xem ai đầu độc , nhưng hiện giờ cơ thể kh thể bệnh viện, nếu Lục bác sĩ chữa kh được, vậy cứ để bác sĩ về trước cũng được.”
“Kh nói là chữa kh được đâu, bệnh này với cô còn đơn giản mà. Cô nằm nghỉ trước, sẽ kê đơn t.h.u.ố.c cho cô, còn châm vài mũi.”
Lục Vãn viết xong đơn thuốc, nhờ mua, sau đó mở túi, l ra những chiếc kim bạc mảnh mai.
Hạ Uyển Nhu những chiếc kim liền sợ hãi, Lục Vãn cười nói: “Yên tâm, kh đau đâu.”
Hạ Uyển Nhu tay siết chặt chăn, từng mũi kim châm vào, đau tới mức cô gần như thoát hồn.
“Á!” Tiếng kêu t.h.ả.m thiết, thôi cũng biết đau đến mức muốn c.h.ế.t.
Lục Vãn châm từng mũi một, Hạ Uyển Nhu và Hoắc Minh Kiêu đều kh hiểu, chỉ thể để Lục Vãn thao tác.
Lục Vãn biết, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Hạ Uyển Nhu thực sự kh nghi vấn giả vờ, vì kim châm đều chính xác vào chỗ đau nhất trên cơ thể cô ta. Cô ta thích giả vờ ốm à? Vậy cho cô ta nếm cảm giác này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-202-chac-chan-la-luc-van-tra-thu-co.html.]
Mặc dù châm vào chỗ đau, nhưng lợi cho cơ thể, giúp thải độc.
Cô đã đồng ý chữa bệnh cho Hạ Uyển Nhu, nhưng kh nói sẽ để cô ta chữa một cách thoải mái.
“Minh Kiêu, đau quá, đau quá!”
Hoắc Minh Kiêu vẫn kh động đậy: “Nhịn một chút là qua, Lục bác sĩ làm vậy là vì cô.”
Khoảng ba mươi phút sau, Lục Vãn rút kim.
“Xong , cũng đủ , đây.”
Lục Vãn chuẩn bị rời , t.h.u.ố.c cô nhờ chuẩn bị cũng đã sẵn sàng.
Thuốc đắng, Hạ Uyển Nhu uống xong, còn muốn liếc Hoắc Minh Kiêu tội nghiệp, giả vờ nũng nịu xin an ủi, nhưng Hoắc Minh Kiêu kh hề để ý, theo Lục Vãn rời .
Hạ Uyển Nhu sau khi bị châm kim, cảm th cơ thể đau đến mức gần như kh cử động được, liệu Lục Vãn cố ý kh, lại nặng tay thế.
Cô ta còn gọi cả hầu cận lại: “Đưa xem đơn t.h.u.ố.c này, muốn xem cô ta năng lực gì mà khiến Minh Kiêu cô ta khác xưa. Cô ác độc này, chẳng lẽ muốn đầu độc ?”
Hạ Uyển Nhu kh yên tâm, nhờ hầu cận đưa đơn thuốc. Khi th thành phần trên đơn, đồng t.ử cô giãn ra, cô lập tức cúi xuống cạnh giường, nôn thốc nôn tháo.
Đơn t.h.u.ố.c nhiều vị, nhưng trong đó hai vị là nước tiểu ngựa và phân bò.
Chỉ nghĩ tới việc vừa uống thứ kinh tởm đó, Hạ Uyển Nhu muốn nôn mửa.
Cô ta nôn mãi nửa ngày, cuối cùng kh nôn ra gì.
Cái c.h.ế.t tiệt Lục Vãn, chắc c là cố ý, nhất định là cố ý!
Chưa có bình luận nào cho chương này.