Sau Khi Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê ( Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn )
Chương 343: Buổi tối tôi ăn cơm cùng vợ
Hoắc Minh Kiêu tỉnh dậy, day day cái đầu đang đau nhức, liếc th trên bàn trà trước mặt một ly nước mật ong còn ấm.
Cái này… do Lục Vãn pha cho kh?
uống cạn một giọt kh chừa, sau đó mới quan sát xung qu – đây là nhà của Lục Vãn.
nhớ mơ hồ tối qua uống say, hình như đã chạy tới tìm Lục Vãn, nhưng rốt cuộc đã nói những gì thì kh rõ lắm.
Chỉ biết bản thân dường như đã ôm l Lục Vãn, còn hôn cô nữa.
qu biệt thự tìm một vòng, nhưng kh th bóng dáng Lục Vãn đâu.
Cái phụ nữ này lại đang trốn .
Một lát sau, Phó Niên từ trên lầu xuống. Khi th ánh mắt của Hoắc Minh Kiêu, ta lập tức rùng lạnh sống lưng.
“Chào… chào buổi sáng ạ!” – Phó Niên chào l lệ.
Hoắc Minh Kiêu như sực nhớ ra chuyện gì, liền hỏi:
“Cái đàn hôm trước đăng chung ảnh trên vòng bạn bè với Lục Vãn đâu?”
Phó Niên nghĩ ngợi: “Ý là chú út của ? Ông , về nhà .”
“Về ?”
Khuôn mặt Hoắc Minh Kiêu rốt cuộc cũng hiện lên một nụ cười nhẹ.
Biết Phó Đình Châu đã về, cả buổi sáng tâm trạng làm việc của đều tốt lên, ngay cả tốc độ duyệt văn kiện cũng tăng nh hơn hẳn.
Mãi cho đến gần trưa, một cuộc ện thoại của Phong Viêm gọi tới mới cắt ngang c việc.
Hoắc Minh Kiêu đặt ện thoại cạnh tay, tiếp tục làm việc, giọng thản nhiên:
“Nói.”
“ làm thế, nghe giọng cứ như kiểu… uất ức, kh thỏa mãn .” – giọng Phong Viêm đầu bên kia thì đầy vui vẻ.
“ chuyện gì kh?” – Hoắc Minh Kiêu đang bị Lục Vãn lạnh nhạt, vốn đã bực bội, giọng càng lạnh.
“Cũng chẳng gì, chỉ là hỏi buổi tối ăn với kh?”
“Ăn cơm?” Hoắc Minh Kiêu khẽ cau mày.
“Đúng . Thư Như Tuyết hẹn tối nay ăn, còn hỏi xem thể gọi thêm kh. bảo cô tự mà mời, cô lại kh chịu. ta là nữ thần chủ động hẹn , đâu thể từ chối được. Thế kh?”
“Kh .” – Hoắc Minh Kiêu từ chối dứt khoát.
Phong Viêm lập tức vui vẻ hơn: “ em chuẩn quá! đây là cố tình tạo cơ hội cho kh, vậy thì với nữ thần thể ăn tối riêng tư , hai một thế giới.”
Hoắc Minh Kiêu: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-343-buoi-toi-toi-an-com-cung-vo.html.]
thật sự chẳng hề nghĩ đến chuyện “thế giới hai ” của ta, cũng chẳng hứng thú.
“Kh còn chuyện gì nữa thì cúp máy.” – nói xong, lạnh lùng dập máy.
Bên kia, Phong Viêm cũng nh chóng đem việc Hoắc Minh Kiêu buổi tối kh ăn kể lại với Thư Như Tuyết. Nhưng Thư Như Tuyết vẫn kh cam tâm, trực tiếp tìm tới văn phòng Hoắc Minh Kiêu, song lại bị Tống Hồi ngăn ngoài cửa.
Tống Hồi vào báo cáo: “Hoắc tổng, quản lý Thư tìm ngài.”
Hoắc Minh Kiêu thoáng dừng bút, nhíu chặt mày: “Để cô ta vào.”
Chẳng m chốc, Thư Như Tuyết bước vào, mỉm cười:
“Hoắc tổng, nghe Phong Viêm nói ngài tối nay kh muốn cùng ăn cơm ? làm gì chưa tốt?”
“Kh liên quan.” – giọng nhạt như nước.
“ nghĩ vừa mới về nước, nhiều chỗ còn chưa quen. Bạn bè cũ thì cũng chỉ và Phong Viêm. Hoắc tổng thể nể tình cũ, buổi tối ăn cùng bạn học cũ được kh?”
Thư Như Tuyết tự th bản thân kh tệ, diện mạo cũng được, ra nước ngoài cả hàng dài đàn theo đuổi. Nhưng tại đứng trước Hoắc Minh Kiêu, lại hoàn toàn kh động lòng?
“Buổi tối kh thời gian.”
“Hoắc tổng việc gì ? vừa mới hỏi thư ký Tống, nói tối nay ngài kh sắp xếp gì mà.”
“Tối nay hẹn ăn cơm với vợ.” – Hoắc Minh Kiêu thẳng thừng từ chối.
Chữ “vợ” thốt ra từ miệng khiến Thư Như Tuyết sững , sắc mặt trắng bệch.
“Vợ…?”
Phong Viêm chẳng nói đã ly hôn ? Vậy cái “vợ” mà Hoắc Minh Kiêu nhắc đến là… vợ cũ hay…
“Ừ.” – chỉ hờ hững đáp một tiếng.
Đổi là khác thì chẳng còn mặt mũi nào để hỏi tiếp. Nhưng Thư Như Tuyết lại kh chịu bỏ cuộc.
“Hoắc tổng kết hôn từ bao giờ vậy? Chuyện lớn như thế, chưa từng nghe qua?” – cô cố gắng giữ nụ cười, nhưng nụ cười cứng ngắc đến khó coi.
“Chuyện riêng của , cần báo cáo với cô ?” – giọng lạnh băng.
Một câu đã chặn họng Thư Như Tuyết kh thốt thêm được lời nào.
đang nhắc nhở cô nên biết rõ vị trí của – bọn họ chỉ là cấp trên cấp dưới, kh hề quan hệ nào khác, cô kh tư cách để quan tâm.
“… Xin lỗi.” – cuối cùng, Thư Như Tuyết chỉ thể cúi đầu.
“Còn chuyện gì kh?”
“Kh .”
“Kh thì ra ngoài.”
Thư Như Tuyết đàn lạnh lùng này, trong lòng chua chát – từ thời học đến tận bây giờ, vẫn giống hệt như thế, chưa từng thay đổi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.