Sau Khi Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê ( Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn )
Chương 468: Gọi anh ấy là ba
“Th .” – Lục Vãn lạnh giọng – “Hoắc Minh Kiêu, nên chúc mừng kh? Vợ đẹp con ngoan, gia đình ấm áp, vậy mà còn chạy tới tìm làm gì? Giả vờ si tình à?”
Giọng cô bình thản đến tàn nhẫn.
đàn này đã lừa cô suốt bao nhiêu năm.
Rõ ràng đã một đứa trẻ lớn chừng , vậy mà vẫn thản nhiên xuất hiện trước mặt cô, nói nhớ cô, nói thích cô…
Lục Vãn sớm biết Hoắc Minh Kiêu kh đứng đắn, nhưng kh ngờ lại tệ bạc đến vậy.
Chỉ nghe cách cô nói, Hoắc Minh Kiêu đã hiểu cô hiểu lầm. Lúc này, càng kh dám bu cô ra.
“Kh như em nghĩ… nghe giải thích.”
hít sâu, định nói hết mọi chuyện:
“Tiểu Bảo đúng là con của Hạ Uyển Nhu, năm nay ba tuổi… nhưng thằng bé”
Lời chưa kịp dứt, tiếng chu ện thoại vang lên giữa khoảng kh yên ắng, chói tai đến mức phá vỡ khoảnh khắc.
Lục Vãn khẽ cười lạnh:
“Hừ… Mau nghe , biết đâu là ‘con trai’ của gọi đến.”
Cô bằng ánh mắt lạnh lẽo, như đang soi thấu từng lớp giả dối.
Giờ đây, bịa ra câu chuyện nào, cô cũng th đáng cười.
Hoắc Minh Kiêu liếc ện thoại quả nhiên là Tiểu Bảo.
L mày nhíu chặt, thằng bé chẳng đã ngủ ?
Nghĩ đến chuyện hôm nay Tiểu Bảo khóc lóc năn nỉ giữ Hạ Uyển Nhu ở lại, kh khỏi lo lắng. Lỡ như cô ta lại giở trò gì?
bấm nghe, chưa kịp nói thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng nức nở:
“Ba ơi…”
Giữa đêm tĩnh lặng, giọng thằng bé kh hề nhỏ, Lục Vãn đứng cạnh cũng nghe rõ mồn một.
Nụ cười giễu cợt trong mắt cô càng sâu hơn trẻ con đã gọi là ba, Hoắc Minh Kiêu còn chối cãi thế nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-468-goi--ay-la-ba.html.]
Chẳng lẽ nói đứa bé là con của khác, còn chỉ đang nuôi giúp?
Hay là… trước đây từng yêu Hạ Uyển Nhu, nên mới đứa trẻ này, giờ hết yêu , đến con cũng kh cần?
Cô chợt nhớ, trước đây cũng từng nghe gọi ện, bên kia hình như là giọng trẻ con.
Khi đó, Lục Vãn nghĩ nghe nhầm, nên kh để tâm.
Giờ mới biết… cô chẳng hề nghe nhầm, chỉ là khi còn cách sự thật một bước.
lẽ chính từ “ba” khiến Hoắc Minh Kiêu cũng thoáng ngượng, kh chắc Lục Vãn đã nghe rõ hay chưa.
cô, khẽ nói:
“Chờ … đừng .”
bước sang một bên, nhận cuộc gọi:
“Tiểu Bảo, vậy?”
“Ba ở đâu? Con sợ lắm… xung qu tối om. Con muốn tìm ba… ba về với con được kh? Xuất hiện trước mặt con, bảo vệ con… được kh?” – giọng thằng bé run rẩy.
Hoắc Minh Kiêu cau mày. Một thằng con trai, đúng là hơi nhõng nhẽo quá mức, lại cứ khóc như thế?
“ Hạ Uyển Nhu bảo con gọi cho ba kh?” – hỏi thẳng.
Đứng cạnh Tiểu Bảo, Hạ Uyển Nhu sững lại, kh ngờ đoán trúng ngay.
Cô ta lắc đầu ra hiệu, Tiểu Bảo hơi khựng lại khóc tiếp:
“Kh … Mẹ kh ở cạnh con. Con sợ lắm… ba về được kh? Nếu kh, con sẽ ra ngoài tìm ba.”
Hoắc Minh Kiêu hít sâu, đè nén cảm xúc:
“Tiểu Bảo ngoan, ở yên trong phòng. Ba sẽ về ngay.”
“Ba nh nha!”
Ngắt máy, quay lại, th Lục Vãn vẫn đứng đó chưa vào phòng, mới thở phào.
mấp máy môi, định mở lời:
“…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.