Sau Khi Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê ( Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn )
Chương 481: Phó Đình Châu ôm vai Lục Vãn
Phó Niên nh chóng đăng tấm ảnh lên vòng bạn bè, trong lòng nghĩ: Hoắc Minh Kiêu chắc c sẽ th.
Dòng chữ dưới ảnh:
“Chuyến của gia đình kết thúc, mai về nước !”
…
Bên kia, Hoắc Minh Kiêu đã tìm Lục Vãn suốt m ngày nhưng vô vọng.
Khi lướt mạng, bỗng th dòng trạng thái .
Hơi thở khựng lại.
Gia đình?
Ai với ai là gia đình? Lục Vãn với nhà họ Phó chẳng chút quan hệ huyết thống nào cả!
Nghĩa là… thời gian vừa , cô đã ra nước ngoài cùng Phó Đình Châu?
Thân phận của Phó Đình Châu, Lục Vãn đâu kh biết. Vậy mà cô lại chẳng hề phòng bị, ung dung ở cạnh ta?
Cô… đã vui vẻ lắm ?
Hoắc Minh Kiêu chằm chằm vào bức ảnh, ánh mắt như muốn xuyên thủng màn hình.
Ngày mai họ về nước vậy hẳn sẽ ra sân bay. Đây là cơ hội tốt nhất để gặp Lục Vãn. Dù kh biết chuyến bay chính xác lúc m giờ, cũng quyết định sẽ đợi ở đó cả ngày.
…
Tại bàn ăn, ba đang dùng bữa.
Phó Đình Châu quả thực kh đề cập gì suốt nửa buổi, mãi đến khi Lục Vãn mở lời:
“Phó tiên sinh tìm … thực sự kh việc gì?”
“Nếu cần, cũng thể thành ‘’. Chỉ là muốn cảm ơn cô đã chăm sóc cháu trai thời gian qua. Nếu cơ hội, cũng muốn hợp tác sâu hơn với Lục tiểu thư. Với năng lực của cô, tin một khi liên thủ, chúng ta sẽ khiến cả thế giới chú ý.”
Nghe rõ ý đồ lôi kéo, Lục Vãn nhấp môi cười nhạt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-481-pho-dinh-chau-om-vai-luc-van.html.]
“Xin lỗi Phó tiên sinh, chỉ là một bác sĩ bình thường, chẳng gì để hợp tác. Nếu Phó tiên sinh chỗ nào khó chịu, lại thể khám giúp.”
“Lục bác sĩ thật biết khiêm nhường. Cháu trai ngày nào cũng khen cô là thầy giỏi.”
“Đó là vì Phó Niên còn trẻ, chưa từng th nhiều tài. Ngoài kia còn biết bao nhân vật xuất sắc hơn .”
“Nhưng trong mắt , Lục tiểu thư sức hút riêng. chúng ta kh mạnh – mạnh kết hợp?”
“Cảm ơn Phó tiên sinh đã ưu ái, nhưng chỉ muốn nghỉ ngơi. Hy vọng Phó tiên sinh sẽ kh vì thế mà giận, kẻo ngày mai lại… bỏ mạng giữa phố.”
“Đương nhiên kh. là một c dân văn minh, tuân thủ pháp luật.”
Trong mắt Lục Vãn, câu nói chẳng đáng tin. Ở Phó Đình Châu, cô chẳng th chút “tuân thủ pháp luật” nào đàn này chính là kiểu kẻ ngoài vòng pháp luật. Nếu thật sự luật pháp thể trừng trị , e rằng đã c.h.ế.t kh biết bao nhiêu lần.
Cô chỉ cười, nâng ly cụng với , coi như kh vạch trần.
Phó Niên ngồi bên cạnh chỉ th đây là “bàn tiệc cấp cao”, còn bản thân kh hiểu tiểu thúc đang tính toán gì. càng kh đoán ra lý do bắt đăng ảnh kia.
Bởi lẽ, Phó Đình Châu đang từng bước khơi thêm sóng gió, muốn chia rẽ Lục Vãn và Hoắc Minh Kiêu, để sau khi họ hoàn toàn đoạn tuyệt, biến cô thành “ của ”.
…
Sau một đêm lưu lại nước ngoài, hôm sau, Lục Vãn lên máy bay về nước cùng Phó Niên và Phó Đình Châu.
nói dự án hợp tác ở C quốc. Sân bay vốn kh do Lục Vãn xây, cô đương nhiên kh thể ngăn cùng.
Chuyến bay này chỉ mất bốn – năm tiếng. Khi hạ cánh, ba cùng ra cổng. Lục Vãn kéo vali của , thì nghe lên tiếng:
“Để giúp cô.”
“Kh cần.”
“Khách sáo gì nữa? Cô là sư phụ của Phó Niên, chúng ta cũng xem như một nhà.”
Cô chẳng hề muốn “làm một nhà” với , nên vẫn tự xách hành lý.
Đến gần lối ra, bất chợt Phó Đình Châu đưa tay ôm l vai Lục Vãn, kéo cô nghiêng về phía , khẽ nói:
“Cẩn thận.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.