Sau Khi Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê ( Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn )
Chương 508: Lần sau dẫn nhị thúc cùng đến tìm nhị thẩm
Tạ Tri Hứa cũng kh hỏi nhiều, chỉ dặn:
“Em cũng chú ý nghỉ ngơi, biết kh? lại xin nghỉ một ngày mà toàn thân lại đầy vết thương thế này?”
Lục Vãn cười hì hì, kh muốn để sư lo lắng nên nói dối một cách khéo léo:
“Em chạy một vòng marathon, thành ra thế này đ.”
“Marathon mà cũng thể làm tay bị thương ?” Tạ Tri Hứa hiển nhiên kh tin.
Lục Vãn nói tiếp:
“Vậy… cộng thêm một trận leo núi nữa nhé?”
Dù vẫn kh tin, nhưng Tạ Tri Hứa cũng kh truy hỏi thêm.
Ngón tay khẽ gõ đầy cưng chiều lên trán Lục Vãn, nói:
“Đúng , m hôm nay cái nhóc lần trước đến tìm em lại tới nữa đ. Mỗi lần nghe nói em kh ở đây là lại lo lắng lắm. Sư của cũng giỏi thật, từ cụ già tám mươi tuổi cho đến trẻ con ba tuổi, ai cũng thân thiết với em cả.”
Nghe cách miêu tả này, Lục Vãn liền đoán ra là Tiểu Bảo.
Lần trước cô rời đột ngột, chưa kịp nói với Tiểu Bảo. lẽ nhóc tới tìm cô chơi, nhưng lại kh gặp được.
Lần sau gặp, nhất định cô sẽ xin số liên lạc của Tiểu Bảo.
Cô đoán chắc bố mẹ Tiểu Bảo bận, nếu kh thì lần nào cũng là Tiểu Bảo được vệ sĩ đưa đến bệnh viện.
Lục Vãn chống tay lên má, làm một động tác đáng yêu:
“? đang ghen tị kh?”
Nụ cười của Tạ Tri Hứa càng thêm cưng chiều:
“Ghen tị c.h.ế.t mất.”
“Nhưng sư của em cũng được nhiều thích mà, ngoài m cô gái đôi mươi, còn cả các dì bốn năm chục tuổi, ai cũng muốn gả về làm con rể đ.”
Ngón tay Tạ Tri Hứa lại gõ nhẹ lên trán cô:
“Còn dám trêu à.”
“Kh dám kh dám, nhưng em nói đâu sai?”
Nói chuyện xong, Lục Vãn quay về văn phòng của .
Kh biết vì , cô cảm th hơi mệt, thậm chí còn buồn ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-508-lan-sau-dan-nhi-thuc-cung-den-tim-nhi-tham.html.]
lẽ là do m hôm trước quá vất vả.
Cô gục xuống bàn làm việc, kh ai làm phiền, chẳng m chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Khi tỉnh dậy, xung qu vẫn yên tĩnh như cũ, chỉ khác là bên cạnh cô xuất hiện thêm một cục b nhỏ mềm mại.
Đôi mắt nhóc sáng long l, chớp chớp cô kh rời, tràn đầy vui sướng.
“Tiểu Bảo!”
Th Tiểu Bảo, Lục Vãn cũng vui mừng kh kém.
Hóa ra sư nói m hôm nay Tiểu Bảo đều đến tìm cô là thật, ngày nào cũng đến.
Nếu hôm nay cô kh quay lại, chẳng Tiểu Bảo sẽ thất vọng quay về ?
“Chị bác sĩ xinh đẹp!” Tiểu Bảo ngồi ngay cạnh cô.
“Con tới khi nào vậy, kh gọi chị?” Lục Vãn vội vàng ngồi dậy.
Tiểu Bảo nói:
“Thật ra con cũng mới tới thôi, th chị đang ngủ nên kh dám làm phiền. Chị mệt lắm kh? con làm chị tỉnh kh? Hay chị ngủ thêm một lát nhé, con đảm bảo sẽ kh phát ra tiếng động nào!”
Lục Vãn cười:
“Kh con làm chị tỉnh đâu, với lại chị ngủ cũng đủ . Chị nghe nói m hôm nay con tìm chị, chuyện gì ?”
Tiểu Bảo lắc đầu:
“Con chỉ nhớ chị thôi, nhưng chị bận lắm, bác sĩ nói chị kh ở đây.”
“Chị đúng là bận thật. Con ện thoại kh? Chị lưu số cho, sau này nếu chị kh ở bệnh viện thì sẽ n tin cho con. Hoặc con cũng thể tới nhà chị chơi, chỉ cần bố mẹ con đồng ý.”
Tiểu Bảo vui mừng gật đầu:
“Dạ, dạ!”
nh chóng đọc số của , Lục Vãn cũng lưu lại.
Tiểu Bảo cười nói:
“Vậy… chị xinh đẹp thường xuyên gọi cho con nhé. Sau này con thể dẫn nhị thúc cùng đến nhà chị chơi được kh?”
Lục Vãn th hơi kỳ lạ, kh dẫn bố mẹ mà lại dẫn nhị thúc đến?
vẻ Tiểu Bảo và nhị thúc của thân thiết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.