Sau Khi Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê ( Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn )
Chương 561: Lục Vãn biến mất
Sáng hôm sau, Hoắc Minh Kiêu mang bữa sáng tới tìm Lục Vãn, nhưng gõ cửa thế nào cũng kh ai đáp.
cô vẫn đang ngủ kh?
định chờ ngoài cửa một lúc, nhưng đợi hơn một tiếng vẫn kh th động tĩnh gì.
Căn Phong Viêm ắng đến mức thể nghe tiếng kim rơi. Lúc này, cô bé ở phòng bên cạnh ra, th nói:
– “ tìm chị đó à?”
Hoắc Minh Kiêu gật đầu:
– “Em quen chị ?”
– “Vâng, hôm qua em đau bụng, chị còn giúp em.”
Phòng của Lục Vãn nằm ở giữa, còn cô bé này và Hoắc Minh Kiêu ở hai bên.
– “Sáng nay chị từ sớm, trước khi còn hỏi em xem còn đau kh.”
– “Đi ?” – hơi sững sờ.
Sáng sớm, cô đâu? Chỉ ra ngoài chút thôi, hay là rời hẳn nơi này?
lập tức xuống quầy lễ tân hỏi thăm và biết Lục Vãn đã trả phòng.
Trả phòng… nữa? Về nước?
muốn tìm hiểu thêm nhưng chẳng cách nào lần ra tung tích cô.
Ngay cả khi nhờ Tiểu Bảo liên lạc, Lục Vãn vẫn kh phản hồi. lẽ cô chưa biết quan hệ giữa và Tiểu Bảo, nên đã kh trả lời.
Rốt cuộc cô đang bận gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-561-luc-van-bien-mat.html.]
nán lại quốc gia này thêm một ngày, nhưng tìm khắp nơi vẫn kh th bóng dáng cô, đành quay về nước.
Về , lại tiếp tục tìm kiếm, nhưng Lục Vãn kh hề trở về. Cô đâu, hoàn toàn kh biết.
Lo lắng đến cực ểm, Hoắc Minh Kiêu tìm tới Cố Tương Tư.
th , Tương Tư lạnh giọng cười nhạt:
– “Tổng giám đốc Hoắc còn dám tới tìm ? Tìm đ.á.n.h hay tìm c.h.ế.t đây?”
Cô vốn chẳng ưa gì . đàn này rốt cuộc gì mà khiến Lục Vãn rung động?
Nếu chỉ nói về khuôn mặt, thì đúng là ta đẹp trai – dáng cao ráo, thẳng tắp, ngũ quan hoàn mỹ như được Thượng đế tỉ mỉ khắc họa, đôi mắt sâu thẳm, trong giới đàn quả là cực phẩm.
Nhưng chẳng lẽ đẹp trai thì muốn làm gì cũng được, tùy tiện ức h.i.ế.p khác ?
– “M hôm trước c tác, tình cờ gặp Lục Vãn. Nhưng cô nh chóng rời . Cô kh về nước… rốt cuộc là đâu?” – hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
– “ tư cách gì mà quan tâm tới Lục Vãn? Liên quan gì tới ?” – Tương Tư lạnh lùng.
– “!”
– “ gì?” – Cô đầy khinh miệt.
trầm giọng, sắc mặt nghiêm túc, nhưng lo lắng đã hiện rõ:
– “Lần này Lục Vãn ra nước ngoài là để làm nhiệm vụ, đúng kh? biết thân phận của cô , cũng biết cô thường nhận nhiệm vụ trên Hắc Võng. Nhưng cô cũng biết nhiệm vụ ở đó nguy hiểm thế nào.
Nếu là vì cần tiền, cô thể tìm . Cô hãy nói cho biết cần bao nhiêu, sẽ chuyển cho cô. Cô tìm cách đưa cho cô theo một lý do hợp lý. Nếu biết là cho, chắc c cô sẽ kh nhận. chỉ kh muốn cô tiếp tục làm những việc nguy hiểm đó. Sau này thể định kỳ gửi tiền cho cô mỗi tháng.”
Tương Tư kh ngờ Hoắc Minh Kiêu lại biết hết mọi chuyện. Nhưng biết thì chứ?
– “ mới quen Lục Vãn ngày đầu à? Dù thiếu tiền cô cũng sẽ kh nhận của . Nếu kh, ngày trước cô đã chẳng chọn ra tay trắng. Tóm lại, sẽ kh nói cho biết gì cả. Coi như hôm nay chưa từng gặp .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.