Sau Khi Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê ( Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn )
Chương 599: Khổ nhục kế
Rõ ràng biết kh nên mềm lòng, vậy mà bước chân Lục Vãn vẫn kh kiềm được mà dừng lại, quay trở lại.
Tiểu Bảo vẫn đang ngồi dưới đất, Hoắc Minh Kiêu thì ngồi xổm bên cạnh, đang kiểm tra xem bé bị thương kh.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ trên cao:
“Tránh ra, để xem.”
Hoắc Minh Kiêu ngẩng đầu lên, liền th gương mặt nghiêm túc của Lục Vãn.
“ cái gì, còn kh tránh ra? là bác sĩ hay là bác sĩ?” – Giọng cô rõ ràng kh dễ chịu chút nào.
Hoắc Minh Kiêu bị cô mắng một câu, vội vàng đứng dậy nhường chỗ, kh dám nhiều lời.
Lục Vãn ngồi xổm xuống, vén ống quần của Tiểu Bảo lên:
“Đau ở đâu?”
Mặc dù khẩu khí vẫn hơi gắt, nhưng trong đó là sự lo lắng kh thể che giấu.
Tiểu Bảo đột nhiên ôm chặt l tay Lục Vãn, kh chịu bu:
“Mẹ ơi… à kh, chị ơi, xin lỗi chị. Em kh bị ngã đau, em… em lừa chị đ. Em chỉ là… kh muốn chị bỏ thôi. Chị nghe em và Nhị thúc giải thích được kh? Chị đừng ghét Tiểu Bảo…”
Lục Vãn sang Hoắc Minh Kiêu:
“ thật sự là nhị thúc của nó?”
Cô vốn cho rằng cái d “Nhị thúc” chỉ là một phần trong câu chuyện hư cấu mà Tiểu Bảo dựng lên để l lòng cô.
Hoắc Minh Kiêu gật đầu:
“Đúng, là Nhị thúc của Tiểu Bảo, kh cha ruột. đã từng nói với em Tiểu Bảo là con của trai . Chỉ là… em chưa bao giờ muốn nhắc đến chuyện này, nên cũng kh cơ hội giải thích rõ ràng. Em thể cho bọn một cơ hội, để em nghe chúng nói rõ kh?”
Lục Vãn sững sờ.
Kh con của Hoắc Minh Kiêu?
Thật sự là cháu trai ư?
Hơn nữa, ta còn một trai? Việc này… cô ều tra còn chưa từng tra ra!
“Nhị thẩm, chị đừng mà… Chị nghe em giải thích … Đừng ghét Tiểu Bảo mà…” – bé tiếp tục ôm l tay cô, đôi mắt long l, đầy khẩn cầu.
Ánh mắt Lục Vãn tràn ngập phức tạp. Thảo nào bé luôn gọi cô là “Nhị thẩm”, còn nói cô giống đó hóa ra là dụng ý từ trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-599-kho-nhuc-ke.html.]
Dù trong lòng còn nghi hoặc, cô vẫn cúi xuống kiểm tra chân cho Tiểu Bảo:
“Thật sự kh bị thương ở đâu à?”
Tiểu Bảo khựng lại. Nếu nói kh bị , liệu Nhị thẩm lại bỏ kh?
Nhưng bé ngoan ngoãn lắc đầu:
“Kh thật ạ. Chỉ trượt chân một cái thôi. Nhị thẩm, Tiểu Bảo kh đâu… Chị đừng mà…”
Lục Vãn ấn thử vài ểm trên mắt cá chân, Tiểu Bảo kh kêu đau, cô mới yên tâm.
Sau đó, cô bế Tiểu Bảo dậy và hỏi:
“Quần áo mới mặc trên con, đã trả tiền chưa?”
Tiểu Bảo ngoái đầu sang Hoắc Minh Kiêu. đàn liền vỗ trán một cái:
“ quên mất…”
Lục Vãn: “……”
“Đi th toán . và Tiểu Bảo sẽ đứng đây đợi. Đừng để ta tưởng là ăn trộm, lại bị báo cảnh sát.”
Đúng lúc Hoắc Minh Kiêu định quay lại th toán, thì Cố Tương Tư từ cửa hàng bước ra, mặt mày kh vui chút nào.
Cô chỉ vào mắng:
“Các cũng giỏi thật đ, mặc đồ bỏ luôn hả? Còn để đứng lại trả tiền giùm nữa chứ! Hoắc Minh Kiêu, giỏi tính toán quá đ!”
Cô ném hóa đơn vào :
“Trả tiền! Ba lần số tiền!”
Hoắc Minh Kiêu gật đầu:
“Được , để chuyển khoản cho.”
Cố Tương Tư lại liếc th Lục Vãn đang dắt Tiểu Bảo đứng đó:
“ còn dắt nó theo làm gì? Nó kh con riêng của Hoắc Minh Kiêu à? Để ta tự dắt chứ!”
Cô Tiểu Bảo dù tức giận với cha nó, nhưng kh thể phủ nhận đứa nhỏ này quá đáng yêu. Mặt mũi xinh xắn, ngoan ngoãn, thật khiến ta muốn ôm một cái.
Nhưng… cứ nghĩ tới chuyện đây là “sản phẩm” ngoại tình của Hoắc Minh Kiêu, cô lại tức kh để đâu cho hết. Kh biết là ngoại tình trước khi cưới hay sau khi cưới nữa!
Chưa có bình luận nào cho chương này.