Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Ly Hôn: Người Đàn Ông Hoang Dã Ấy Ép Tôi Vào Góc Tường

Chương 567: Sẽ không thể không nhận ra

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trịnh gia.

Trang viên mang phong cách cung điện. Thư Ngu từng mời đến hoàng gia biểu diễn một ở Châu Âu, khi đó chỉ cung điện theo diện quản lý nghiêm ngặt. Đây đầu tiên cô chiêm ngưỡng kiến trúc cung điện ở cách gần thế .

đây từng sống ở tòa nhà .”

chiếc xe tham quan chuyên dụng chạy về phía lâu đài, Vệ Thương Dịch chỉ tay một pháo đài sừng sững.

Thư Ngu quá quen với sự xa hoa giới nhà giàu, sự xa xỉ mang tầm vóc đế vương quả thực vẫn làm mới nhận thức cô. thể đưa cả một đường bờ biển trong khuôn viên lâu đài , nếu sở hữu khối tài sản khổng lồ thì thật sự thể làm .

“Đây chính bãi biển mà và Lạc Lạc từng chơi đùa ?” Thư Ngu hỏi.

Vệ Thương Dịch gật đầu.

“Lúc đó con bé mới bốn, năm tuổi, tiểu nha đầu đó bảo cùng để chơi đùa đấy.”

Thư Ngu liền bật . Đường đường trưởng t.ử nhà họ Vệ, mà cũng làm cái đuôi nhỏ ?

Nghĩ như , đây quá nhiều thất kính với Lạc Lạc .

cổng lâu đài hai hàng hầu đang chờ.

Xe dừng , thấy một đàn ông trung niên nhiệt tình bước tới.

“Tiểu Vệ , lâu gặp cháu.” đàn ông cất giọng chào hỏi đầy hiền hòa.

Nếu khi đến đây, Thư Ngu bổ sung kiến thức về các mối quan hệ nhân vật ở nơi , cô thật sự sẽ coi đàn ông trung niên một bụng, nhiệt tình.

.

“Chú Trịnh Thành, chú khách sáo quá , thể phiền chú đích đây đón tiếp chứ?” Vệ Thương Dịch ung dung mỉm đáp lời.

Trịnh Thành lên tiếng: “Chẳng dạo sức khỏe lão gia t.ử ngày càng kém , chú mặt ông đây. Vị chính cô em gái mà cháu mới tìm về ? còn tổ chức cả tiệc nhận , gọi chú một tiếng, lúc đó lão gia t.ử cũng đến góp mặt .”

, cho nên đến tham gia hội nghị thượng đỉnh, cháu tiện thể mượn cơ hội cùng em gái đến bái phỏng. Thương Dĩnh, vị chú Trịnh Thành, cháu trai Trịnh lão, cũng một trong những đối tác hợp tác nhà họ Vệ chúng ở Đông Nam Á.” Vệ Thương Dịch thiết giới thiệu.

Thư Ngu đưa tay tỏ ý hữu nghị.

“Cháu chào chú Trịnh Thành ạ.”

“Chào cháu, quả nhiên khí chất nhà họ Vệ, còn oai phong hơn cả những nàng công chúa xuất từ gia đình nhỏ bé ở chỗ chúng . thường xuyên đến Thái Lan làm khách nhé.”

Trịnh Thành càng lúc càng nhiệt tình chào hỏi, Thư Ngu chỉ mỉm theo kiểu công nghiệp.

“Nhất định ạ.”

“Vương cho mời em nhà họ Vệ trong.” Một ông lão bước nhanh tới truyền lời.

Đáy mắt Trịnh Thành xẹt qua một tia tối tăm, nhanh thu liễm , đưa tay mời hai .

“Mau , thúc phụ đợi đến sốt ruột .”

Vệ Thương Dịch liếc Thư Ngu một cái, dẫn đầu bước trong.

Trịnh lão sô pha hai em, ánh mắt lóe lên, ai khác ?

“Tiểu tử, nha đầu, qua đây .” Trịnh lão lên tiếng.

Vệ Thương Dịch dẫn Thư Ngu bước nhanh tới, chào hỏi.

“Sức khỏe ngài vẫn chứ ạ? Cha cháu thường xuyên nhớ đến sức khỏe ngài. Vốn dĩ ông định đến, hội đồng quản trị một dự án, cháu và ông bắt buộc một , cho nên thể cùng đến . cháu đưa Tiểu Dĩnh đến bái phỏng ngài.” Vệ Thương Dịch cất lời.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-ly-hon-nguoi-dan-ong-hoang-da-ay-ep-toi-vao-goc-tuong/chuong-567-se-khong-the-khong-nhan-.html.]

Trịnh lão sang Thư Ngu.

“Già , đến tuổi . Tiểu nha đầu, về nhà họ Vệ vẫn chứ?” Trịnh lão hỏi Thư Ngu.

Thư Ngu gật đầu.

“Cảm ơn sự quan tâm Trịnh lão, cháu . Hai năm , ngài thể đến dự tiệc nhận cháu, đặc biệt làm chứng chính cho cháu, Thương Dĩnh luôn ghi nhớ trong lòng. Đây món quà cháu đặc biệt chọn cho ngài, mặc dù quý giá bằng món quà ngài tặng cháu, vẫn hy vọng ngài đừng chê.” Thư Ngu đưa hộp quà trong tay .

Ông lão mời họ cửa lúc nãy lập tức đón lấy.

“Ây dô, đây chuẩn món quà gì ? Thúc phụ, để cháu trai xem giúp ngài nhé?”

Trịnh Thành bước nhanh tới, cầm lấy, mở xem.

Chỉ một đôi khuy măng sét đính kim cương bình thường.

Thứ đồ hào nhoáng mà vô dụng.

Trịnh Thành nhếch khóe môi, đối với bọn họ mà , những thứ đồ lọt nổi mắt.

“Con gái nhà họ Vệ lòng , đôi khuy măng sét cũng khá độc đáo đấy.”

Trịnh Thành đưa đến mặt Trịnh lão. mặt Trịnh lão lộ vẻ tức giận, trong ánh mắt vẫn toát lên vài phần âm trầm.

Trịnh lão đưa tay cầm lấy.

“Đừng ở đây làm mất mặt hổ.” Chỉ một câu .

Bầu khí lập tức lạnh lẽo.

Thư Ngu cũng ngờ Trịnh lão thể cứng rắn đến .

Cơ mặt Trịnh Thành co giật một cái.

“Thúc phụ, cháu trai đường đột .” Trịnh Thành cung kính xin .

Trịnh lão thu hồi ánh mắt, chuyển sang đôi khuy măng sét trong tay.

Cầm một chiếc lên xem xét cẩn thận, đó đặt trong hộp, đưa cho A Đức.

“Cất , lát nữa chuẩn một phần quà đáp lễ cho Vệ tiểu thư. Món quà , thích.” Trịnh lão lơ đãng dặn dò.

Ông lão A Đức cầm chiếc hộp lui xuống.

“Ăn cơm thôi.” Trịnh lão dậy.

Vệ Thương Dịch và Thư Ngu cũng lập tức lên, theo.

Một bữa tối diễn khá suôn sẻ.

Trịnh Thành cùng suốt buổi, cho đến khi tiễn hai em họ rời .

đường về khách sạn, Thư Ngu giống như quả bóng xì .

“Ông Trịnh Thành con cáo già. Hơn nữa, thể , trong cung điện , ngoại trừ ông A Đức , dường như đều ông .”

“Nếu thì tại chúng cẩn trọng như , dã tâm lang sói mà.”

“Đại ca, xem Trịnh lão thể nhận đôi khuy măng sét đó ?”

“Đó thứ duy nhất trong giấc mơ tiểu công chúa ngoài chiếc vương miện, sẽ thể nhận .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...