Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Ly Hôn, Nữ Tổng Tài Lạnh Lùng Hối Hận Phát Điên

Chương 49:

Chương trước Chương sau

Nói xong, chào Mạnh Tử Nhân một tiếng chuồn thẳng.

thì hôm nay cũng chỉ là đến làm thủ tục nhận việc, còn chưa chính thức làm mà.

Lý Ninh Tô ở phía sau nói gì đó, cũng chẳng còn tâm trí mà nghe, hình như cô nhắc đến bệnh viện và bệnh.

đoán cô đang giải thích với đầu dây bên kia lý do đột ngột rời .

chẳng bận tâm, dù bình thường cũng sẽ kh chạy đến bệnh viện để tìm .

Cố Mạnh Mạnh chắc c đang ở bệnh viện cùng chú, tiện đường gói ghém hai suất cơm, định mang đến luôn.

Cửa phòng bệnh mở hé, vừa đã th chú và Cố Mạnh Mạnh ngồi cùng một bên. Chú thì ềm nhiên, nhưng Cố Mạnh Mạnh vẻ hơi sốt ruột.

đẩy cửa bước vào, cười đùa: "Hai đang nói chuyện gì mà say sưa thế?"

Cả hai nghe th tiếng , đều ngẩng đầu lại.

Mắt Cố Mạnh Mạnh sáng rỡ, cười tươi rói: "Diệp Thu, về à! Nhận việc thuận lợi kh?"

gật đầu: " thuận lợi. Hai chưa ăn đúng kh? Tớ mang cơm đến ."

Cố Mạnh Mạnh nhận l cơm, cười nói: "Ván cờ của tớ với chú còn chưa phân tg bại, đánh xong ăn."

cúi đầu , quân đen trên bàn cờ vây gần như đã bao vây quân trắng, Cố Mạnh Mạnh cầm quân trắng do dự kh quyết.

Dù kh hiểu cờ vây, nhưng cũng ra thế cờ này lợi cho bên đen. cười trêu cô : "Cố Mạnh Mạnh, đánh cờ kiểu gì thế, tớ kh nổi nữa , quân đen rõ ràng là sắp tg."

Cố Mạnh Mạnh nhíu mày kh chịu thua: "Biết đâu vẫn còn cơ hội phản c thì ?"

Nhưng chú lại khen cô kiên trì và bền bỉ, đó cũng là tinh thần của cờ vây.

Tuy nhiên, kh quá m chiêu, Cố Mạnh Mạnh vẫn đành chịu thua, kỳ nghệ của chú quả thực cao siêu.

Chú khen Cố Mạnh Mạnh đánh khá tốt, dù kh kỳ thủ chuyên nghiệp nhưng đã đáng nể .

Mắt Cố Mạnh Mạnh sáng lên, quay đầu mời : "Diệp Thu, muốn thử một ván kh?"

vội vàng xua tay từ chối: "Kh kh, cờ vây khó quá, tớ kh biết chơi. Hơn nữa, trình độ của chú thế này, tớ nào dám múa rìu qua mắt thợ chứ."

Chú bị khen đến mức cười ha hả, dường như đặc biệt thích nghe nói lời hay. Cố Mạnh Mạnh cũng cười: "Kỳ nghệ của chú quả thực giỏi, ngay cả cháu cũng kh đối thủ. Nhắc đến cao thủ cờ vây, cháu lại nhớ đến Thường Hằng, một kỳ thủ thiên tài chuyên nghiệp cửu đẳng, tiếc là sau này đã lui về ẩn cư."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-nu-tong-tai-l-lung-hoi-han-phat-dien/chuong-49.html.]

"Chắc chú cũng quen đúng kh?" Cố Mạnh Mạnh hỏi chú.

--- Chương 33 Diệp Thu, đã ở bên cô ta suốt ? ---

Chú khẽ rũ mắt xuống, trên khuôn mặt râu ria lởm chởm của , lúc này càng khó đoán ra cảm xúc, chỉ im lặng kh nói.

Tim thót lại, l mày vô thức nhíu chặt: "Thường Hằng? Cái tên này nghe quen quen, hình như đã từng nghe ở đâu nhỉ."

Cố Mạnh Mạnh , đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết: "D tiếng của lớn lắm, dù kh chơi cờ vây thì biết đến cũng kh lạ. Hơn nữa, gia cảnh đặc biệt tốt, là kiểu siêu lợi hại, thể hô mưa gọi gió trong giới đ."

hoàn toàn mù tịt về giới cờ vây, kh phân biệt được ai cao ai thấp, bèn tò mò hỏi: "Vậy giàu kh? Giàu hơn Giang Vũ Vi kh?"

Giang Vũ Vi, đó là một nhân vật tiếng trên bảng xếp hạng giàu toàn cầu, một nữ cường nhân trong giới kinh do, quyền lực ngút trời, kh việc gì cô ta kh làm được.

So sánh như vậy, đại khái thể hình dung được Thường Hằng ở đẳng cấp nào .

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Cố Mạnh Mạnh nghe hỏi vậy, cười lắc đầu, khẽ gõ nhẹ vào đầu : "Diệp Thu, hai họ kh cùng lĩnh vực, nếu so tiền thì thật sự kh gì để so sánh."

"Nhưng nếu nói về d tiếng và địa vị, thì chắc c là Thường Hằng. Kinh do đôi khi còn lúc thua lỗ, nhưng Thường Hằng trong giới cờ vây chỉ cần mở miệng, kh ai dám kh nể mặt."

" thể nghĩ thế này, giàu chưa chắc đã thể hòa nhập vào giới cờ vây, nhưng thể làm mưa làm gió trong giới này, chắc c là những nhân vật hàng đầu vừa tiền vừa năng lực."

giơ ngón tay cái lên: "Lợi hại thật, nếu mà quen được thì tốt quá."

Chú ở bên cạnh lạnh nhạt nói một câu: "Chẳng qua cũng là phàm tục thôi, gì to tát đâu."

Nhưng trong mắt lóe lên một tia sáng khác lạ, khi , đôi mắt vốn trầm lặng thường ngày dường như ánh sáng, còn đưa tay xoa đầu .

"Cháu hứng thú với cờ vây kh? Chú dạy cháu, coi như một sở thích nghiệp dư thôi."

vội vàng xua tay: "Thôi chú ơi, cháu chuyên môn của bận, Cố Mạnh Mạnh thích cờ vây, chú dạy cô ạ?"

Lý Ninh Tô trả lương cho cao như vậy, khiến năng lực của xứng đáng với số tiền đó, nào thời gian mà học cờ vây nữa.

Cố Mạnh Mạnh vừa nghe lời này, mắt lập tức sáng bừng, đầy mong đợi chú, hy vọng thể đồng ý.

Chú một cái, ánh mắt như đang hỏi: Cháu chắc c muốn chú dạy con bé đó à?

đưa cho chú một ánh mắt kiên định, mới miễn cưỡng gật đầu.

"Cảm ơn chú!" Cố Mạnh Mạnh vui vẻ nhảy cẫng lên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...