Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Ly Hôn, Nữ Tổng Tài Lạnh Lùng Hối Hận Phát Điên

Chương 568:

Chương trước Chương sau

Trần Dật Nhiên ngẩng đầu, để lộ vết ngón tay vẫn còn hằn trên cổ: “Vì Giang Vũ Vi đã phát ên . Cô muốn bỏ rơi , chồng định mệnh này, ai khuyên cũng vô dụng. Cô quá giỏi kiếm tiền, chỉ cần cô tiền, kh ai trong chúng ta thể kiểm soát cô .”

ta cúi đầu nghiêm túc Cố M M: “Vì vậy cần một thể kiềm chế. Cô hiểu kinh do, biết xu hướng trong ba năm tới ở đâu

Quan trọng hơn, cô càng mạnh, Diệp Thu càng khả năng rời bỏ Giang Vũ Vi để chọn cô, đây là đôi bên cùng lợi đối với chúng ta.”

“Thế nào, hợp tác với kh?”

“Kiếp trước cô thể nói là c.h.ế.t thảm.”

Trần Dật Nhiên áp sát, giọng nói mang theo sự dụ dỗ: “Kiếp này kh muốn giành lại những thứ thuộc về ? Sự nghiệp hay tình yêu? Chỉ cần cô đồng ý với , cả hai thứ cô đều thể được.”

Cố M M chằm chằm vào khuôn mặt tuấn của Trần Dật Nhiên, th sự tính toán lóe lên trong mắt ta, nheo đôi mắt hoa đào lại, che giấu sự lạnh lẽo dưới đáy mắt: “Hợp tác thì được. Nhưng nói hết tất cả những gì biết

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Đừng giở trò, biết nhiều hơn Diệp Thu nhiều.”

nở một nụ cười rợn : “Ví dụ như cái thế giới sách này, Diệp Thu lẽ kh là nam phụ độc ác gì đâu nhỉ.”

--- Chương 397: Làm Thêm ---

Trần Dật Nhiên vốn tin chắc Cố M M sẽ đồng ý hợp tác, nhưng kh ngờ cô lại hỏi ra câu hỏi then chốt này. ta đột nhiên cứng đờ, đồng tử co rút dữ dội, chằm chằm vào trước mặt, giọng nói run rẩy: “Cô…”

ngạc nhiên ?”

Cố M M nhếch khóe môi, nhưng nụ cười kh chạm đến đáy mắt: “ sẽ kh giải đáp thắc mắc cho , nhưng nếu kh nói hết tất cả những gì biết

Ánh mắt cô lập tức lạnh lẽo như dao: “Thì bây giờ cút ngay .”

Làng chài nhỏ sau cơn mưa, đường lát đá vẫn còn ánh nước, trong kh khí phảng phất mùi t ẩm ướt của biển.

Mặc dù là cuối mùa du lịch cao ểm, nhưng trên đường phố cũng kh ít.

Bà chủ quán là nhiệt tình, chạy đến hỏi thăm cơ hội làm thêm, bà nghe xong liền mở to mắt vẻ như kh thể tin được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ly-hon-nu-tong-tai-l-lung-hoi-han-phat-dien/chuong-568.html.]

ơi, riêng cái áo khoác trên đã bằng tiền c một năm vất vả của chúng , còn cần gì làm nữa chứ.”

cúi đầu bộ quần áo cắt may tinh xảo trên , chất liệu vải sờ vào mềm mại, quả thực kh giống quần áo bình thường. Chuyện trước khi mất trí nhớ kh nhớ rõ, nhưng kiến thức cơ bản này vẫn còn, chắc là vợ cũ mua cho khi cô chưa phá sản.

“Chuyện cũ thì kh nhắc nữa, bây giờ thực sự túng thiếu, làm kiếm tiền, bà giới thiệu giúp vài việc .”

Bà chủ quán kỹ một lượt, bật cười.

“Với cái vẻ ngoài của đây, mười dặm tám làng này chúng chẳng tìm được ai đẹp trai hơn. Mặt thì sáng sủa, da lại trắng, đâu tìm việc cũng chẳng thành vấn đề. Làng chúng cơ bản toàn việc bán thời gian, chẳng c việc tốt nào đâu, muốn kiếm tiền thì vẫn lên thành phố thôi.”

Lời khen của bà chủ khiến nhớ đến việc vợ cũ từng chỉ trích là kẻ mê hoặc khác bằng nhan sắc, một tên "tiểu bạch kiểm" chỉ biết dựa vào vẻ ngoài để thăng tiến. kh khỏi th hơi ngượng.

“Việc bán thời gian cũng được. chỉ muốn rèn luyện bản thân, để học thêm nhiều kỹ năng.”

Bà chủ lập tức giới thiệu cho hai việc bán thời gian, kh nói hai lời đã gọi con trai ra.

Phan Đức Uy lẹt xẹt dép lê lao ra, mặc bộ đồ ở nhà nhàu nhĩ, dưới lớp râu lởm chởm là khuôn mặt trắng bệch, quầng thâm mắt dày đặc gần như trễ xuống tận gò má.

“Mẹ! Con viết đề án ngay, kh thì c việc toang thật !”

ta lẩm bẩm than vãn.

vội vàng xua tay từ chối, nhưng bà chủ lại như xách gà con túm l gáy ta: “Mày ủ rũ trong nhà cả mười m ngày ! Giờ thì lập tức đưa đến cửa hàng của chú Phúc dì Quế, hỏi xem họ cần làm bán thời gian kh. Dám giở trò lươn lẹo xem tao lột da mày kh!”

Phan Đức Uy kéo cổ áo than vãn, bực bội gãi đầu.

Chống cự vô ích, ta quay đầu liếc một cái, quăng ra một câu: “Đi thôi”.

Trên đường, lại một lần nữa bày tỏ thể tự tìm đường. Phan Đức Uy đột ngột dừng bước, mũi khịt khịt một tiếng cười lạnh: “Giả bộ cái gì? Mặc đồ hiệu đến làng chài làm thuê vặt?”

ta chỉ vào huy hiệu thương hiệu trên n.g.ự.c , ánh mắt lộ vẻ hiểu rõ: “Chắc c mày là do mẹ tao tìm đến để thử tao! Nói thật cho mày biết

Lão tử kh hứng thú với khác giới, càng kh hứng thú với cùng giới!”

Câu nói đó khiến đứng đực ra tại chỗ, trong đầu ong ong những dấu hỏi chấm.

ta đã hiểu lầm ều gì kh?

Chẳng m chốc, ta đưa đến một tiệm bánh ngọt. hơi thắc mắc: “Bà chủ giới thiệu cho hình như là vị trí lễ tân, tiệm bánh ngọt tư nhân cũng cần lễ tân ?”

Phan Đức Uy liếc xéo một cái, khinh thường cười nói: “Mày còn kén chọn à? Việc gì chẳng là việc, hay là mày căn bản kh làm được? mày một đàn to đùng mà cứ như tiểu bạch kiểm, chẳng giống thể làm việc gì cả.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...