Sau Khi Ly Hôn, Tổng Tài Quỳ Gối Xin Tái Hợp - Tô Thiên Từ + Lăng Bắc Khiêm
Chương 315: Ai cho anh nhìn chân cô ấy
Dù cũng đã làm vợ chồng ba năm, phản ứng của Lăng Bắc Khiêm lúc này, Tô Thiên Từ biết đang tức giận.
Trước đây, mỗi khi lộ ra vẻ mặt như vậy, kích động gọi tên cô như vậy, cô đều lập tức tự kiểm ểm xem làm sai chuyện gì kh.
Cô của ngày xưa, yêu đến mức kh muốn vì mà một chút cảm xúc tiêu cực nào.
Cô luôn cảm th, trong mối quan hệ vợ chồng, luôn một nhường nhịn kia, bao dung kia.
Vì giữa họ là cô động lòng trước, chủ động trước, vậy thì cô nên quan tâm đến cảm xúc của , bao dung , nhường nhịn .
Nhưng sự nhẫn nhịn và bao dung của cô hết lần này đến lần khác, đổi lại là sự thờ ơ và khinh thường ngày càng quá đáng của , đổi lại là sự ngoại tình c khai của .
Vì vậy, lúc này th vẻ mặt tức giận của Lăng Bắc Khiêm, cô kh những kh như mọi khi mà chọn cách lập tức tự kiểm ểm và hạ nhận lỗi với , mà còn tiếp tục lạnh lùng đối mặt với : “, nghe nói thật kh chấp nhận được, bắt đầu tức giận vì xấu hổ ?”
th vẻ mặt kh khoan nhượng, hung hăng của cô, hai tay Lăng Bắc Khiêm siết chặt thành nắm đ.ấ.m bên h.
Giọng gần như là nghiến răng nghiến lợi: “Tô Thiên Từ.”
“ nói lại cho cô biết, cô đã hận nhầm , tất cả đều là kế hoạch của chị Trương, kh liên quan gì đến Vũ Nhu!”
“Cô mà còn tiếp tục vu khống Vũ Nhu thì…”
đàn nheo mắt chằm chằm phụ nữ trước mặt: “ kh ngại giúp Vũ Nhu kiện cô tội phỉ báng.”
Tô Thiên Từ sững sờ một chút, cười: “Được thôi, .”
“Lăng Bắc Khiêm, tốt nhất nên kiện ngay bây giờ, làm cho chuyện này ai cũng biết, nói kh chừng còn thể cung cấp thêm m mối cho !”
Cô đưa tay ra nắm l chiếc ba lô đặt trên ghế sau taxi đeo lên , ngẩng đầu lạnh lùng : “ chờ tin kiện !”
Nói xong, cô đeo ba lô xuống xe, sải bước về phía Vãn Viên.
bóng lưng gầy gò, phóng khoáng của cô, ánh mắt Lăng Bắc Khiêm lạnh , sải bước đuổi theo nắm chặt cổ tay cô: “Cô đâu?”
“Đi Vãn Viên chứ.”
Tô Thiên Từ quay đầu, lạnh nhạt liếc một cái: “ kh cho taxi đưa , luôn thể tự bộ được chứ?”
Lăng Bắc Khiêm cảm th hơi buồn cười: “Cô biết từ đây đến Vãn Viên còn bao xa kh?”
“Gần hai mươi cây số, cô định dùng đôi chân này để bộ ?”
vừa nói vừa khinh thường liếc đôi chân gầy gò của Tô Thiên Từ và đôi giày cao gót cô đang : “Đi bộ mười m cây số với đôi giày này,
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
e rằng còn chưa đến nơi thì chân cô đã phế chứ?”
Tô Thiên Từ cúi đầu liếc chân .
Ban đầu hôm nay cô định gặp gỡ cấp cao của c ty trang sức đã ưng ý bản thiết kế của cô, nên sáng ra ngoài, cô đặc biệt chọn một đôi giày cao gót màu hồng trang nhã và đẹp mắt.
Sau đó gặp nhiều chuyện như vậy, cô vẫn chưa kịp về nhà, đương nhiên cũng chưa thay giày.
phụ nữ cười nhẹ một tiếng, trực tiếp ngồi xổm xuống tháo khóa giày cao gót.
“Cạch, cạch!” Hai tiếng giòn tan, Tô Thiên Từ trực tiếp cởi đôi giày cao gót tinh xảo đó ra.
Sau đó phụ nữ vòng qua Lăng Bắc Khiêm đến bên cạnh taxi, nhẹ nhàng gõ cửa sổ xe của tài xế: “Chú ơi, chú thể cho cháu mượn sợi dây phía sau xe kh?”
Tài xế sững sờ một chút, mới hiểu Tô Thiên Từ muốn sợi dây mà để trong túi ghế sau xe, dùng để buộc đồ.
Mặc dù kh hiểu phụ nữ xinh đẹp này muốn thứ này làm gì, nhưng tài xế vẫn nghiêm túc gật đầu: “Đương nhiên thể.”
Nếu kh cô này, cũng sẽ kh nhận được nhiều tiền như vậy từ kia!
“Cảm ơn.”
phụ nữ mỉm cười với tài xế, quay mở cửa ghế sau xe, kéo sợi dây dự phòng ra, nh nhẹn buộc hai chiếc giày cao gót lại xách trên tay, tiếp tục về phía Vãn Viên.
Khi ngang qua Lăng Bắc Khiêm, cô còn đặc biệt dừng lại, ánh mắt mang theo vài phần khiêu khích liếc : “Cảm ơn Lăng tiên sinh đã nhắc nhở, thật sự hơi tiếc đôi giày này.”
Nói xong, cô nhấc chân lên, sải bước về phía Vãn Viên.
bóng lưng phụ nữ rời , Lăng Bắc Khiêm nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm xúc khác lạ.
Trước đây lại kh phát hiện ra, phụ nữ này còn một mặt cố chấp như vậy?
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Vẻ cố chấp của cô… thậm chí còn chút đáng yêu.
“Thưa .”
Lúc này, tài xế taxi hạ cửa sổ xe thò đầu ra Lăng Bắc Khiêm: “Bây giờ đã hơn ba giờ chiều , thật sự muốn cô kia chân trần đến Vãn Viên ?”
“Đợi cô đến nơi, e rằng đến sáng mai chứ?”
vừa nói vừa đưa mắt đôi chân sạch sẽ, xinh đẹp của Tô Thiên Từ: “Đôi chân đó, đến sáng mai cũng sẽ toàn là mụn nước m.á.u thôi…”
Lăng Bắc Khiêm nhíu mày, lạnh lùng liếc tài xế phía sau,"""Giọng nói mang theo vài phần nguy hiểm: "Ai cho phép chân cô ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.