Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Mỹ Nam Vây Quanh
Chương 2:
Quý Văn Bác tài năng, nhưng ta lại quá nóng nảy, thế nên truyền th luôn bôi nhọ ta.
Chị em nói: “Cười c.h.ế.t mất, tìm tới tìm lui chẳng gì để bôi đen, thế là họ đồn thích đàn . Làm như kh lăng nhăng cũng là một cái tội .”
nghe lời cô nói thì chìm vào suy tư, chẳng lẽ đối với Quý Văn Bác, lăng nhăng mới là đúng ?
Nhưng khá yên tâm, Quý Văn Bác kh bất kỳ scandal nào. Nếu nữ diễn viên nào muốn tạo scandal với ta, ta sẽ lập tức đăng Weibo để phủ nhận mối quan hệ với đối phương.
Bởi vì ta quá thẳng t, kh hề nể mặt phụ nữ, nên sau này kh ai dám kiếm chuyện với ta nữa.
Hơn nữa ta nổi tiếng. linh cảm nếu bản thân theo ta sẽ được ăn ngon mặc đẹp.
Lúc 12 giờ, đang chuẩn bị ăn cơm bệnh viện. Một đàn với thân hình cao lớn, dung mạo cũng tuấn tú kh kém, đeo kính gọng vàng bước vào.
Những ngón tay thon dài của ta xách theo hộp giữ nhiệt.
và chị em giường bên cạnh cùng ta. Khi th , ta thẳng đến ngồi trước mặt , chạm vào má khẽ chê trách: “Lái xe kh biết cẩn thận à? Ngoài chấn động não ra thì em còn chỗ nào kh thoải mái nữa kh?”
Cơ thể kh hề kháng cự cái chạm của ta.
giật .
ta nói: “Mớ c việc trong tay em cứ tạm gác lại , sẽ làm giúp em trước.”
Kết hợp với cuộc ện thoại buổi sáng, thử hỏi: “Phó Sâm?”
ta đáp: “ chuyện gì ?”
Xem ra ta là sếp . bị một đàn đẹp trai như vậy qu rối ư? chắc kh là qu rối ta đ chứ?
Trời ơi, chắc là đã rơi vào ổ mỹ nam . Hơn nữa ngôn ngữ cơ thể của ta còn cho th mối quan hệ của chúng kh hề đơn giản.
Chẳng lẽ đã bị ta dùng “quy tắc ngầm” ?
ta mở hộp giữ nhiệt, nói với : “Lần này thời gian hơi gấp nên chỉ làm kịp vài món ăn gia đình đơn giản thôi. Tối sẽ làm món ngon hơn mang đến cho em.”
ta vừa nói vừa gắp thức ăn, đút cơm cho . Vẻ ngoài ta vẻ lạnh lùng, nhưng lại chăm sóc vô cùng tỉ mỉ.
quay đầu chị em giường bên cạnh, cô cũng chúng cùng im lặng.
Kh ngờ sếp của lại biết món thích ăn, biết kh thích ăn đồ đặt bên ngoài. ta còn đích thân mang cơm đến, còn đút cơm cho .
Đây là qu rối ?
nhai một cách máy móc, mùi vị kh tồi. Nhưng ta lại đột nhiên hỏi: “Nhẫn đính hôn của em đâu?”
ngơ ngác ta.
ta giơ tay lên, trên đó đeo một chiếc nhẫn trơn: “ vẫn luôn đeo.”
Ý là kh đeo, tội.
Kh . Chúng đã đính hôn ?
ta lại như hiểu rõ , nói: “Lại là vì kh muốn để chồng em phát hiện à? Rốt cuộc thì khi nào em mới nói rõ mọi chuyện với ta?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-mat-tri-nho-toi-bi-my-nam-vay-qu/chuong-2.html.]
nghe th chị em giường bên cạnh hít một ngụm khí lạnh. cũng muốn hít một hơi, nhưng đã nhịn.
ta hơi tức giận, bàn tay đút cơm cho cũng trở nên hơi hung hăng.
“Diệp Mộng Chi, em dựa vào đâu mà nghĩ thể mãi làm kẻ thứ ba của em chứ?”
Ánh mắt ta lạnh lùng .
Da đầu tê dại, dưới áp lực của ta đành hứa: “ sẽ ly hôn càng sớm càng tốt.”
Nếu kh thật sự sợ ta sẽ bóp c.h.ế.t ngay tại chỗ.
ta lộ một chút ý cười, nói: “Thế thì tốt. Ngày nào bố mẹ cũng hỏi khi nào chúng ta kết hôn, bên em ly hôn sớm , nếu kh để bố mẹ biết được, lại thêm một chuyện phiền phức nữa.”
gật đầu bừa.
Chắc c nói dối. kh thể nào vừa bạn trai, vừa chồng chưa cưới, lại còn vừa chồng được.
lẽ giữa những chuyện này ẩn tình gì đó.
là một cô gái thật thà đứng đắn. Từ cấp hai đến cấp ba, trong lòng chỉ học hành, kh hề yêu đương. Ngay cả những giáo viên thật thà đứng đắn cũng bảo các bạn học khác học tập .
Thế nên kh lý nào năm năm sau, lại trở thành một cô gái cặn bã đáng bị phỉ nhổ như vậy được.
Khi đang suy nghĩ, ta lại hỏi: “Em đã uống vitamin B11 chưa?”
ngơ ngác: “Gì cơ?”
ta kh tán đồng : “Kh chúng ta đã nói là chuẩn bị mang thai ? đã uống vitamin B11 hai tháng , em thì ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, như vậy kh tốt cho em bé đâu.”
lắp bắp: “T… thai ư?”
ta chạm vào trán : “Em kh chứ? Là chuẩn bị mang thai mà. Chúng ta đã lên kế hoạch em bé mà.”
đã hoàn toàn cạn lời.
Lén lút chồng chuẩn bị mang thai cùng chồng chưa cưới bên ngoài ư?
ta mím môi, tiếp tục nói: “Em cứ ly thân với chồng trước , nếu kh sợ nhỡ đâu em mang thai, ta lại đánh em, đến lúc đó sẽ nguy hiểm.”
ta nghiến răng nghiến lợi: “Nếu ta còn dám động đến một sợi l tơ của em, nhất định sẽ khiến ta hối hận! Một tên vừa già vừa xấu, cưới được em mà còn kh biết trân trọng!”
Chồng vừa già vừa xấu ư?
À, trời ơi! Làm mà nuốt trôi được chứ. Chẳng lẽ vì kh thân mật với ta nên ta mới đánh ư?
Vậy vì lại gả cho ta? Chẳng lẽ bố mẹ bị bệnh, cần tiền gấp nên mới tự bán ?
Khi đang suy nghĩ, Phó Sâm đã đưa cho một viên thuốc: “Vitamin B11, uống nh .”
Da đầu tê dại, trong lòng , vẫn còn là một nữ sinh cấp ba, vẫn còn là một đứa trẻ mà, vậy mà lại đang chuẩn bị mang thai ? Lại còn uống cái thứ vitamin B11 gì nữa chứ.
Nhưng vẫn gật đầu: “Kh vấn đề gì.”
Lúc này ta mới hài lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.