Sau Khi Mẹ Chồng Thuê Bảo Mẫu Cho Tôi
Chương 4:
Trên màn hình lớn là đoạn video ngắn chỉ dài 20 giây mà đã mất m ngày để cắt ghép.
20 giây ngắn, ngắn đến mức khi Ngô Đào và bố mẹ chồng kịp phản ứng lại thì video đã chiếu xong.
Nhưng 20 giây cũng dài, đủ để gói gọn tất cả các tình tiết: Ngô Đào chui vào nhà vệ sinh, Bố chồng chui vào nhà vệ sinh, và Mẹ chồng ép nhận nuôi đứa bé.
"Ôi trời ơi, nhà này thật là phóng khoáng quá ."
"Vậy là cả hai đứa trẻ đều là con của bố chồng à? Ngô Đào kh thể sinh con ư?"
"Kh , con gái là con ruột, con trai là con của bảo mẫu và bố chồng, kh hiểu à?"
“Ghi chú nội dung tác giả“
Dưới khán đài xôn xao bàn tán.
"Cô cố tình kh? Cô đã biết từ lâu ?"
Ngô Đào từng bước về phía , mặt lộ rõ vẻ hung ác.
Cứ như thể muốn lột da .
Nhưng chưa kịp để ta phát tác, bố mẹ chồng đã làm loạn trước.
"Đồ kh biết xấu hổ này, tao phí hết c sức tìm đàn bà cho con trai, để nối dõi t đường nhà họ Ngô, vậy mà mày lại làm trước."
"Đồ già c.h.ế.t tiệt, tao đánh c.h.ế.t mày, đánh c.h.ế.t cái nghiệt chủng này!"
Mẹ chồng giơ chai rượu lên định đập vào đứa bé.
Bố chồng ôm đứa bé kh kịp tránh, bị chai rượu đập vào đầu, m.á.u chảy đầm đìa.
Ngô Đào kh còn bận tâm đến nữa, vội vàng can ngăn.
nhân cơ hội này thu dọn tiền mừng, cùng với t.h.u.ố.c lá chuẩn bị phát cho họ hàng, rời khỏi khách sạn.
"Bình Bình, con làm loạn như vậy, gia đình họ làm khó con kh?"
Mẹ ôm con gái, lo lắng cho .
"Kh đâu mẹ. Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, con liều ."
Sự lo lắng của mẹ nh chóng trở thành hiện thực, Ngô Đào và bố chồng đã đánh tới tận cửa nhà .
"Vương Bình, đối xử với cô kh tệ đúng kh, cô lại đối xử tệ bạc với như vậy."
"Giờ cả nhà chúng thành trò cười, cô vừa lòng chưa?"
Ngô Đào đứng trước cổng nhà mà gào lên.
Lúc này bố chồng cũng lớn tiếng:
" luôn nghĩ cô là một con dâu tốt, là hiểu chuyện. Kh ngờ lòng dạ cô lại thâm độc đến thế!"
"Cô biết rõ bảo mẫu là chuẩn bị cho con trai , vậy mà cô còn dụ dỗ vào, cô thật là thâm độc!"
Bố chồng xưa nay luôn tỏ ra nho nhã, khi mắng cũng dùng cái giọng đạo đức giả .
Mẹ muốn mở cửa cho họ vào nhà, tránh để hàng xóm xì xào, nhưng ngăn lại.
Dù cũng kh làm gì sai, kh sợ mọi .
mở cửa sổ, hét lớn với hai họ:
"Các thời gian cãi nhau với , chi bằng mau chóng đưa thằng bé xét nghiệm ."
"Kẻo đến lúc cháu lại thành con, em lại thành con, loạn hết cả vai vế."
vừa nói xong, hàng xóm xung qu cũng kh nhịn được cười.
Chuyện nhà họ đã lên hot search, mọi đều mang ra làm trò cười.
Hai bố con th kh thể làm gì , bực bội bỏ .
Sáng sớm hôm sau, mẹ chồng thở hổn hển chạy tới.
"Bình Bình, chuyện trước đây đều là lỗi của mẹ, mẹ xin lỗi con."
"Đào Đào cũng là bị mẹ ép, toàn bộ chuyện này là do mẹ làm, tất cả đều là ý của mẹ."
"Mẹ biết con tủi thân, nhưng hiện tại nhà đã thành trò cười , con xả cơn giận xong thì nên nguôi ngoai ."
kh ngờ mẹ chồng lại thái độ này, bà ta kh mắng .
" nữa?" mở cửa hỏi bà .
Ngô Đào và bố ta động thủ còn sợ thiệt, chứ mẹ chồng thì chưa chắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-me-chong-thue-bao-mau-cho-toi/chuong-4.html.]
"Con về với mẹ , Diệu Thành đang chờ b.ú đ."
kinh ngạc trước sự rộng lượng của bà !
"Bà kh giận ? Đứa bé này khi còn gọi bà là mẹ đ!"
kh nhịn được nói.
"Dù gọi là mẹ hay gọi là bà, chẳng đều là giống nòi nhà họ Ngô ? khác gì đâu?"
"Bình Bình, kh mẹ nói con, phụ nữ chúng ta rộng lượng một chút, đừng so đo tính toán."
"Con về với mẹ , cả con trai lẫn con gái , cả nhà sống hòa thuận với nhau, tốt biết bao."
Mẹ chồng vừa nói vừa kéo tay , muốn đưa .
dứt khoát hất tay ra:
"Mẹ thể nhịn, con kh nhịn được. Mẹ bảo Ngô Đào chuẩn bị , đơn ly hôn sẽ gửi tới trong hai ngày tới."
Nếu kh con gái còn quá nhỏ, kh thể rời , thì đơn ly hôn đã gửi từ lâu .
"Cô muốn ly hôn với con trai ?"
"Đúng vậy!"
Mẹ chồng kh dám tin.
"Cô là đàn bà đã ly hôn, lại còn mang theo đứa con, ai mà thèm rước cô nữa?"
Bà hỏi ngược lại .
cười khẩy: "Việc đó kh phiền bà bận tâm!"
Nói , đóng sập cửa lại, kh thèm nói thêm lời nào với bà ta.
Đơn ly hôn mất một ngày mới được ký nhận, Ngô Đào xé nát nó ra chụp ảnh gửi cho xem.
"Muốn ly hôn với ? Mơ ."
ta hừ lạnh.
"Kh ly hôn? Thế thì cứ kéo dài , kh vội. Ngô Diệu Thành nhà chờ kh được đâu!"
Nghe hàng xóm đối diện nói, mẹ chồng sau khi về đã thống nhất chiến tuyến với bố chồng, cho Ngô Đào hai lựa chọn.
Một là, dỗ dành quay về.
Hai là, cưới bảo mẫu.
Ngô Đào chọn cái sau.
"Muốn ly hôn cũng được, trả lại nhà và xe đã sang tên cho cô."
"Và cả mười vạn tệ (100 triệu) kia cũng trả lại. Ly hôn con cái kh còn liên quan gì đến nhà , cô kh lý gì giữ tiền."
Ngô Đào cuối cùng cũng nói ra lời thật lòng.
Kh muốn ly hôn là giả, muốn l lại tiền mới là thật.
Chỉ tiếc là, tiền đã bị tiêu hết .
"Muốn nhà, muốn xe, muốn tiền? Thế thì cứ kiện , dù cũng kh còn gì để cho đâu."
Hiện tại đang ở nhà mẹ đẻ, tường cao cổng lớn, chỉ cần kh ra ngoài, kh ai làm gì được .
Xem ai chịu đựng giỏi hơn ai!
Ngô Đào nh chóng kiện ra tòa, đến ngày khai mạc ta mới biết, nhà và xe đã bị bán hết.
Chỉ còn một tháng nữa là cả nhà họ dọn ra khỏi nhà để bàn giao.
"Cô dựa vào đâu mà bán nhà bán xe của ? Đó là tài sản nhà , cô dựa vào đâu?"
Ra khỏi tòa án, ta cứ bám theo sau mà la hét.
"Số tiền đó cô chưa hề tiêu đúng kh? Một đứa trẻ thể tiêu hết nhiều tiền như vậy?"
"Cô trả tiền cho ! Cô mau trả tiền cho !"
Ngô Đào vừa nói vừa định động thủ.
chỉ tay vào mũi ta:
" động vào xem? cho ăn cơm tù hết nửa năm còn lại đ!"
"Nếu kh phục, cứ kiện tội chuyển dịch tài sản , chờ."
Ngô Đào nói kh sai, số tiền bán nhà bán xe kh động một xu nào, tất cả đều dùng để mua bảo hiểm và quỹ giáo dục cho con gái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.