Sau Khi Mẹ Mất, Em Trai Nổi Giận Hỏi: Vậy Sau Này Ai Nuôi Em?
Chương 16
Khi cũng cảm thấy công bằng, bây giờ nghĩ , chỉ dùng cách riêng bà, cho mà bà cảm thấy cần bảo vệ nhất nhiều hơn một chút.
Bạn thể thích: Thời Gian Suy Nghĩ Ly Hôn, Cô Đường Lên Án - Đường Vãn, Hạ Hạo Từ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cách bà , tấm lòng bà thật.
Ăn lẩu đến cuối, chị cả đột nhiên đặt đũa xuống, em trai, một câu khiến tất cả yên lặng.
“ , khi , bà với chị một câu, chị vẫn với em.”
Tay em trai đang bưng ly rượu khựng .
“ , bà yên tâm nhất chính em.” Giọng chị cả nhẹ chậm. “Bà bà em đứa khó quản nhất, bà sợ em quản nổi bản , bà sợ chúng quản em.”
“Bà còn .” Mắt chị cả đỏ lên. “Bà đời bà nhất chị và Tiểu Hòa. vì bà thiên vị em, mà vì bà chúng chịu tủi , bà bù đắp thế nào.”
Em trai đặt ly rượu xuống, cúi đầu, vai khẽ run.
“Bà từng với chúng những lời như .” Giọng chị cả run. “Khi còn sống, bà lấy một câu. khi bà chị mới nghĩ thông, bà , bà dám .”
“Bà sợ , chúng sẽ giúp em nữa. Bà , hy vọng chúng vì thấy bà thiên vị, mà quản em nhiều hơn một chút.”
Than trong lò dần dần tối xuống, nước trong nồi cũng còn sôi sùng sục nữa.
Trong nhà yên lặng lâu.
Em trai ngẩng đầu, nước mắt chảy dọc theo má, nó lau.
“Chị cả.”
Giọng nó khàn khàn.
“Em sẽ khiến yên tâm.”
Chị cả gật đầu, gì.
Đóa Đóa tựa ngủ từ lúc nào, gương mặt nhỏ đỏ hồng, khóe miệng còn vương một chút nước dãi.
gương mặt đang ngủ con bé, đột nhiên nhớ đến .
Nhớ đến lúc bà ở phòng bệnh nắm tay “em trai con còn nhỏ”.
Nhớ đến bóng lưng còng xuống bà khi phơi chăn ngoài ban công.
Nhớ đến dáng vẻ bà mặc chiếc áo bông màu xanh đậm mỉm với .
, yên tâm.
Chúng con đều sống .
Đứa trẻ mà lo lắng , nó lớn .
Nó học cách tự bước , tuy bước chân còn chậm, mỗi bước đều giẫm chắc.
Nó học nấu cơm, sơn tường, sửa xe, học trả tiền, chịu trách nhiệm, gánh vác.
Nó còn học cách quỳ xuống mặt , thừa nhận .
, thấy ?
Ngoài cửa sổ, nhà ai đang b.ắ.n pháo hoa, từng đóa từng đóa nổ tung bầu trời đêm, chiếu cả sân lúc sáng lúc tối.
Em trai dậy, sân, ngẩng đầu pháo hoa đầy trời.
Điện thoại nó rung một cái, nó cúi đầu một cái, ngẩng đầu, hít sâu một khí lạnh.
“Chị hai.”
Nó đầu.
“Năm sẽ hơn, ?”
đến bên cạnh nó, căn nhà cũ sửa sang , giữa trời pháo hoa ngập lối, khẽ “ừ” một tiếng.
“Sẽ hơn.”
Chương 21
Tết, ngày tháng như lên dây cót, trôi qua nhanh.
Em trai vững ở công trường.
rể cả gặp ai cũng “đây em vợ , tay nghề sửa xe khỏi bàn”, giới thiệu cho nó mấy việc riêng.
Ban ngày em trai làm ở công trường, tối về giúp sửa xe trong sân, lúc sửa đến nửa đêm, treo đèn pin gầm xe, cứ thế bò đất, mỗi hai ba tiếng.
khuyên nó đừng liều quá, nó : “ liều , em còn tích tiền xây bức tường rào trong sân, bức tường bây giờ nghiêng , lỡ ngày nào đó đổ xuống đè trúng thì .”
Chị cả bây giờ nó biến thành một “ lo”, chuyện gì cũng ôm .
Ống nước nhà hàng xóm rò cũng tìm nó, xe điện ở chợ rau hỏng cũng tìm nó, ngay cả máy lạnh trong tiệm làm lạnh cũng nó đến sửa.
“Em học sửa máy lạnh từ lúc nào ?” hỏi nó.
“Học mạng.”
Nó vẫn trả lời như , cứ như mạng cái gì cũng học .
Một buổi tối tháng ba, em trai đột nhiên gửi một bức ảnh nhóm.
ảnh một cuốn sổ tiết kiệm, dư bên năm mươi sáu nghìn tệ.
“Tích .”
Nó kèm một chữ.
Đừng bỏ lỡ: Đêm Đó, Cả Hậu Cung Đều Mặc Áo Đỏ, truyện cực cập nhật chương mới.
Chị cả gửi một biểu tượng khiếp sợ: “Em tích nhiều tiền như từ khi nào?”
“Tích từ năm ngoái, chạy vận chuyển hàng hóa tích một phần, lương tích một phần, sửa xe tích một phần.”
Em trai gõ chữ nhanh, giống như chờ khoảnh khắc từ lâu.
“Em bàn với các chị một chuyện, em dùng tiền làm chút gì đó.”
“Làm gì?” hỏi.
“Em mở một tiệm sửa xe trong thị trấn.”
Trong nhóm yên lặng nửa phút, chị cả gửi một tin nhắn thoại, mở , chị ở đầu bên hét lên: “Em điên ? Mở tiệm sửa xe cần bao nhiêu tiền em ? Năm mươi sáu nghìn em làm gì?”
Em trai bình tĩnh trả lời: “Chị cả em , em thuê mặt bằng, chỉ dùng nửa sân nhà cũ, dựng một cái mái che . Dụng cụ em một ít , mua thêm vài món nữa đủ dùng. Trong thị trấn tiệm sửa xe chuyên nghiệp, gần nhất ở huyện, thị trường.”
Chị cả gửi một tin nhắn thoại, giọng dịu hơn: “Em nghĩ kỹ ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.