Sau Khi Mẹ Mất, Em Trai Nổi Giận Hỏi: Vậy Sau Này Ai Nuôi Em?
Chương 7
đây khi với chúng rằng nó “còn nhỏ, hiểu chuyện”, dùng chính con “hai mươi sáu” .
Bây giờ khi chính nó “em hai mươi sáu ”, giọng điệu khác .
Hai mươi sáu tuổi, trong mắt vẫn đứa trẻ, trong miệng chính nó lớn.
cất phong bì , từ chối.
vì hai nghìn tệ đó quan trọng đến mức nào, mà cần để nó , mỗi một xu nó đưa đều nhận.
Đây chỉ tiền, đây khoản nợ nó thiếu, thứ nó nên trả.
Đây cũng thứ nó nợ chính , nợ bản nuông chiều suốt hai mươi sáu năm, cuối cùng bắt đầu học cách bước .
Chương 8
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày.
Tiền em trai tháng nào cũng sẽ chuyển hạn, nhiều, hai nghìn hoặc ba nghìn, tùy theo thành tích nó.
và chị cả lập một nhóm, chuyên dùng để ghi tiến độ trả nợ em trai.
Đừng bỏ lỡ: Cánh Đồng Hoang, truyện cực cập nhật chương mới.
Mỗi chị cả nhận tiền đều sẽ gửi một biểu cảm “ nhận” trong nhóm, em trai từng chuyện trong nhóm, nó nhất định xem.
Chị cả riêng với : “Em phát hiện , bây giờ cả cách tiêu tiền cũng đổi .”
“ đổi thế nào?”
“ đây chuyện đầu tiên khi nhận lương nó mời bạn bè ăn cơm, bây giờ nó mỗi ngày tự mang cơm, hâm bằng lò vi sóng ở công ty , một tháng tiết kiệm mấy trăm.”
hỏi em trai chuyện , nó : “Cơm hộp công ty đắt quá, một phần hai mươi lăm, em tự nấu chi phí đến mười tệ.”
“Em nấu ăn?”
“Học thôi.” Nó . “Lúc đầu nấu ngon, mì thì nấu nhũn, trứng thì chiên cháy, từ từ làm. Bây giờ em làm trứng xào cà chua, còn xào khoai tây sợi, Đóa Đóa đến còn ngon.”
Khi nó câu , trong giọng mang theo chút đắc ý, như một học sinh tiểu học thi một trăm điểm.
Một cuối tuần Tết, chị cả gọi điện , năm nay về nhà cũ tụ họp.
“ năm đầu tiên, chúng thể để bà lạnh lẽo cô quạnh bên .” Chị cả . “Chị chuẩn ít đồ ăn, qua, đặt thêm một đôi đũa di ảnh , coi như bà ăn cùng chúng .”
.
Em trai cũng .
Ngày hai mươi tám tháng chạp, dẫn Đóa Đóa đến nhà cũ.
Chị cả và rể cả đến từ sớm, đang bận rộn trong bếp.
Chị cả đeo tạp dề thái rau, rể cả xào rau bếp, tiếng muôi chạm chảo sắt leng keng, mùi khói dầu từ bếp bay , hòa với mùi hành hoa thơm phức, cả căn nhà cũ như sống .
Em trai đang bổ củi trong sân.
Nhà cũ mùa đông sưởi, giữ ấm dựa đốt lò, nó kiếm một ít củi từ bên ngoài về, bổ đến mồ hôi đầy đầu, áo bông cởi vứt đất, chỉ mặc một chiếc áo thu đông.
“Chị hai .” Nó giơ rìu gọi . “Bây giờ em bổ cả củi , chị xem còn gì em nữa?”
“Em sửa ống nước ?” Chị cả thò đầu từ bếp. “Vòi nước trong bếp rò, em xem thử.”
Em trai: “…”
rể cả trong bếp lớn: “Cái nó thật sự , để làm.”
Đóa Đóa chạy sân, xổm bên cạnh em trai xem nó bổ củi.
Một lúc , con bé đột nhiên chạy về với : “ ơi, giỏi quá, chẻ một khúc gỗ to như thành nhiều khúc nhỏ!”
xoa đầu con bé, bước gian chính.
bàn thờ trong gian chính, di ảnh vẫn nụ dè dặt .
mặt bà một lúc, lặng lẽ trong lòng một câu: , yên tâm, chúng con đều .
Chị cả bưng một đĩa cá kho từ bếp , lúc ngang qua thì thấp giọng một câu: “Em xem nếu còn sống, thấy bây giờ như , vui ?”
“ chứ.” .
“ khi nào ‘các con làm chị thì bao dung nhiều hơn’ ?” Giọng chị cả mang theo chút trêu chọc.
chị một cái, chị cũng , hai đồng thời bật .
khi xong, hốc mắt chị cả đỏ lên.
Chị nhanh ch.óng dùng mu bàn tay lau mắt, bưng thức ăn, miệng một câu: “ , ăn cơm thôi, đừng lề mề nữa, đồ ăn nguội sẽ ngon.”
Bữa cơm tất niên bày hai bàn, lớn một bàn, trẻ con một bàn.
Em trai đối diện , nó mặc một chiếc áo len màu xanh đậm sạch sẽ, tóc cắt ngắn, cả gọn gàng hơn ít.
Nó bưng ly nước ngọt lên, dậy, , chị cả, há miệng, hồi lâu nên lời.
Chị cả bưng ly đợi một lúc, : “Em chứ, giơ ly mỏi ?”
Em trai hít sâu một , giọng run: “Chị cả, chị hai, em với hai chị một câu, xin .”
Trong nhà đột nhiên yên tĩnh.
Lửa trong lò đang cháy mạnh, phát tiếng lách tách.
Đóa Đóa và chị họ đang ríu rít gì đó ở chiếc bàn bên cạnh, chú ý đến động tĩnh bên .
“ đây em khốn nạn.” Em trai , giọng hơn một chút. “Tiêu tiền các chị, còn cảm ơn, cảm thấy các chị cho em chuyện đương nhiên. khi , một em nghĩ lâu, nghĩ nhiều chuyện.”
“Khi các chị cho em tiền, em thật sự tức giận. Em cảm thấy cả thế giới đều nợ em, nợ em, các chị nợ em. em nghĩ thông , ai nợ em cả, em tự nợ chính .”
Chị cả gì, môi chị mím c.h.ặ.t, hốc mắt đỏ hoe.
rể cả ở bên cạnh vỗ vai chị, gì.
“ tiền bây giờ em nợ các chị, em sẽ trả từng khoản một.” Giọng em trai run lên. “Em trả hết tiền xong, ý em , em chỉ trả tiền, em còn trả cái con khốn nạn đây .”
“Em trở thành một khiến các chị cảm thấy… cảm thấy một đứa em trai như em cũng khá .”
Bạn thể thích: Trọng Sinh Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
xong, nó ngửa đầu uống cạn một nước ngọt trong ly.
Nước ngọt chảy theo khóe miệng nó, nhỏ xuống chiếc áo len màu xanh đậm sạch sẽ , nó lau.
Nước mắt chị cả cuối cùng cũng rơi xuống.
Chị đặt ly xuống, dậy, qua ôm lấy em trai.
Em trai cao hơn chị cả một cái đầu, nó khom lưng, đặt cằm lên vai chị, giống như bé hồi nhỏ làm mắng xong, trốn lưng chị gái mà .
Chưa có bình luận nào cho chương này.