Sau Khi Mẹ Ruột Của Chị Dâu Tới Cửa, Tôi Trở Thành Kẻ Thù Của Cả Nhà
Chương 6: 6
Vừa tới sân thượng của một tòa nhà bỏ hoang, đã th một bóng dáng quen thuộc.
Quả nhiên đúng như dự đoán, là liên quan tới Thẩm Tích.
“Là bà?”
“Tôn Tú Mai, rốt cuộc các muốn làm gì!”
Tôn Tú Mai và Vương Thần trước mắt, trong lòng đã suy đoán.
Tôn Tú Mai bằng vẻ âm trầm.
“Đồ tiện nhân!”
“Chính cô đã làm hỏng d tiếng của con gái !”
“Cô đúng là đáng c.h.ế.t!”
“Kh cả, Lâm Dương đang ở trong tay chúng , xem mẹ cô sẽ chọn ai.”
Tôn Tú Mai đầy đắc ý.
Khương Tuyết vừa th bọn họ liền lập tức hỏi.
“Dương Dương đâu?”
“Tiền chúng đã mang tới , các thể thả Dương Dương ra được kh?”
Khương Tuyết van xin Tôn Tú Mai.
Nhưng còn chưa đợi Tôn Tú Mai lên tiếng, Vương Thần đứng bên cạnh bà ta đã lạnh lùng nói.
“L hết tất cả những thứ trên các ra đây, nếu kh thì kh dám chắc sẽ đối xử với Lâm Dương thế nào đâu.”
Vừa dứt lời, Tôn Tú Mai đã xoay đẩy Lâm Dương đang bị trói ra, hung hăng cắt mạnh vào ngón tay ta một d.a.o.
Nhát d.a.o đó c.h.é.m xuống, một ngón tay của Lâm Dương trực tiếp bị cắt đứt.
“Đừng!”
“Đừng mà!”
Vừa th Lâm Dương, tinh thần Khương Tuyết lập tức sụp đổ hoàn toàn.
Bà vội vàng ném ện thoại trên qua đó.
Chỉ như vậy vẫn chưa đủ.
Th kh động tĩnh, Khương Tuyết trực tiếp tới, tháo thiết bị định vị trên ném qua.
“Bây giờ… các thể thả Dương Dương ra được chưa?”
Khương Tuyết mắt đỏ hoe Tôn Tú Mai, nhưng Tôn Tú Mai lại nói.
“Được thôi…”
“Chỉ là giữa Lâm Dương và Lâm Th Th, bà chỉ thể chọn một .”
“Xem bà muốn con trai sống, hay là muốn con gái sống.”
Bà ta vừa dứt lời, Khương Tuyết đã kh hề do dự mà nói:
“Thả Dương Dương.”
Khoảnh khắc câu nói đó được thốt ra, giống như bị ném vào địa ngục vô tận.
Dù biết đã chừa lại đường lui, nhưng khi th dáng vẻ kh chút do dự của Khương Tuyết, vẫn cảm th lạnh lòng.
“Bà nhẫn tâm đến vậy ?”
“Đó là con gái của bà mà…”
Tôn Tú Mai cười cợt nói.
Khương Tuyết , giọng khẽ khàng.
“Th Th, nếu kh vì con làm quá tuyệt tình như vậy, con đã kh bị bắt c.”
“Những gì Dương Dương đang chịu đựng bây giờ vốn nên là của con.”
“Th Th, tha lỗi cho mẹ.”
Nói xong, bà liền mạnh tay đẩy qua đó.
Vương Thần túm c.h.ặ.t tóc , trói lại.
“Tiền đâu?”
“Đưa tiền đây thì chúng sẽ thả con trai bà ra.”
Khương Tuyết cuống cuồng đưa túi tiền cho bọn họ.
Vừa th tiền, Tôn Tú Mai liền đẩy Lâm Dương qua đó.
“Nhân lúc bây giờ tâm trạng chúng còn tốt thì các mau cút .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nếu kh chờ chúng đổi ý thì bà tính đây?”
Khương Tuyết vội vàng tháo dây trói trên Lâm Dương, lúc này Lâm Dương đã gần như sắp ngất .
Vương Thần túm tóc , Tôn Tú Mai cầm tiền, kéo vội vàng.
Bọn họ nhét vào cốp sau xe chở .
Giữa những cú xóc nảy trên đường, lòng lại bình tĩnh lạ thường.
Bọn họ đại khái là định cầm tiền trốn ra nước ngoài, vậy thì sẽ khiến bọn họ kh nổi.
Những đau khổ chịu, cuối cùng cũng trả lại.
Kh gian kín mít phóng đại từng nhịp tim của , trong đầu vô cùng rõ ràng bước tiếp theo làm gì.
Còn chưa đợi nghĩ tiếp, cửa sau xe đã bị mở ra, bị ta lôi mạnh ra ngoài.
“Lâu kh gặp, Lâm Th Th.”
“Bất ngờ kh?”
“Cô rơi vào tay .”
Gương mặt trước mắt của Thẩm Tích tái nhợt, nhưng trong mắt lại tràn đầy hận ý.
Đương nhiên cô ta hận , dù cũng đã phá hủy cuộc sống hào môn hư ảo của cô ta.
Trên mặt hiện lên một nụ cười đầy châm chọc.
“Thẩm Tích, nếu nhớ kh nhầm…”
“Thì bây giờ m mới là tội phạm đang bỏ trốn mới đúng chứ?”
đ.á.n.h giá hoàn cảnh xung qu một lượt, khi phát hiện đây là bến cảng, nụ cười trên mặt càng sâu hơn.
“M định cầm tiền lén vượt biên ra nước ngoài đúng kh?”
“Thẩm Tích, cô mới là kẻ thất bại.”
vừa dứt lời đã bị Thẩm Tích tát mạnh một cái.
“Câm miệng cho !”
“Con tiện nhân này, nhất định sẽ khiến cô c.h.ế.t!”
“Tiện nhân!”
“Tiện nhân!”
Nói xong, cô ta cắm một con d.a.o vào bụng .
Cơn đau dữ dội khiến kh nhịn được mà bật khóc.
Nhưng còn chưa đợi Thẩm Tích tiếp tục động tác tiếp theo, Tôn Tú Mai đã tới, nửa ôm l Thẩm Tích.
“Được , Tích Tích, chúng ta nh ch.óng giải quyết cái phiền phức Lâm Th Th này.”
“Thuyền sắp xuất phát , còn chậm trễ nữa là muộn đ.”
Tôn Tú Mai Thẩm Tích bằng ánh mắt tràn ngập thương yêu và đau xót.
dáng vẻ của bà ta, đột nhiên chút ghen tị.
Dù Thẩm Tích đã tới bước đường này, Tôn Tú Mai vẫn vì con gái mà mạo hiểm.
Còn Khương Tuyết thì ?
Bà sẽ kh chút do dự mà từ bỏ .
c.ắ.n răng.
Nhưng kh nữa .
lén dùng tay móc lưỡi d.a.o ra, bắt đầu cắt dây trói trên .
Nghĩ tới thiết bị định vị trong giày, c.ắ.n răng tiếp tục mở miệng kích Thẩm Tích.
“Cô thật sự định bỏ như một con ch.ó mất nhà ?”
“Thẩm Tích, cô đúng là thất bại thật…”
“Cô nói xem, đến lúc cảnh sát bắt được m thì sẽ thế nào nhỉ?”
“Ha ha ha, xuống địa ngục cùng , được kh?”
Thẩm Tích kh chịu nổi sự kích thích của , ên cuồng lao vào đ.á.n.h .
Vương Thần đứng ở đằng xa hút t.h.u.ố.c, mất kiên nhẫn quát.
“Thẩm Tích, cô mau giải quyết , đừng vì con đàn bà này mà lãng phí thời gian của chúng ta!”
Lời vừa dứt, Thẩm Tích đã kéo lê , lôi ra mép cảng.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.