Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi
Chương 430:
Kế đó, nàng xoay đối mặt với chiếc ngọc kính, bày ra vẻ mặt vô cùng 'hữu nghị': "Kh đâu, Linh chủ của ngươi giờ này chạy đằng trời cũng kh thoát được."
Dẫu hiện tại nàng vẫn chưa thể xác định được chân tướng thực sự của cái thứ Bí cảnh chi linh này là loài vật quái quỷ gì, nhưng qua động thái vừa , thể th rõ mồn một khả năng tấn c cũng như trình độ bỏ trốn của nó thực sự quá sức bèo bọt.
Lời nàng vừa thốt ra, bề mặt ngọc kính vốn đang lấp lánh tia hy vọng chớp mắt lại bị bao phủ bởi một tầng hơi nước dày đặc.
Nh như cắt, lớp hơi nước ngưng tụ thành những giọt nước to tướng, thi nhau rào rào chảy xuống từ mặt kính.
Tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết của ngọc kính vang lên đầy tuyệt vọng: "Đại nhân, xin ngài hãy rộng lượng tha cho ta . Nếu ta dẫn đường cho ngài tìm đến Linh chủ, Linh chủ chắc c sẽ băm vằm ta ra làm trăm mảnh mất!"
Tô Li tiện tay cầm l miếng chà b mà Tạ Trì Uyên đưa tới. Giọng ệu của nàng dường như đã thêm vài phần kiên nhẫn hơn trước:
"Kh đâu, làm vậy ít nhất ngươi còn thể sống thêm được..."
Nàng nhắm mắt cảm nhận khoảng cách từ vị trí hiện tại đến chỗ tên Bí cảnh chi linh kia, đoạn thong thả cất lời: "... nửa c giờ nữa."
Lượng bọt nước túa ra trên mặt kính bỗng chốc tăng vọt. Nó nom hệt như một chuỗi hạt ngọc bị đứt dây, từng giọt từng giọt rớt lộp bộp xuống đất.
Nó câm bặt kh dám thốt thêm nửa lời, chỉ vừa nấc lên từng hồi thút thít, vừa cam chịu bay lên phía trước dẫn đường.
Tô Li vẫn ềm nhiên theo gót nó. Vừa thả bộ, nàng vừa ung dung thưởng lãm quang cảnh bên trong bí cảnh.
lẽ là do th cái âm th khóc sướt mướt của ngọc kính ồn ào quá mức, hoặc do tâm trạng lúc này của nàng đang khá thoải mái.
Vốn dĩ chẳng màng đoái hoài đến sự sống c.h.ế.t của ngọc kính, nàng khẽ phẩy tay, giọng ệu vẫn lười nhác như thường lệ:
"Yên tâm , ta ở đây, ngươi kh c.h.ế.t được đâu."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Toàn bộ bọt nước trên mặt kính thoắt cái bốc hơi sạch bách. Đã phần nào lĩnh giáo được bản lĩnh của Tô Li, nó căn bản kh dám hé miệng hoài nghi tính chân thực trong lời nói của nàng.
Nó lúng túng lắc lư cái thân kính qua lại, chất giọng nịnh nọt chưa từng th vang lên: "Chủ nhân chủ nhân, bộ xa như vậy, ngài th mỏi chân kh ạ?"
"Chủ nhân, con đường này nói ra thì hơi đường vòng một chút..." Ngọc kính vỗ bình bịch lên mặt kính cam đoan với Tô Li, "Để ta dẫn ngài đường tắt, đảm bảo chưa tàn một nén nhang là tới nơi ngay!"
Đám đ theo sát phía sau Tô Li, đầu tiên là bị chấn động bởi cảnh Tiên Tôn Tạ Trì Uyên đích thân bưng trà rót nước hầu hạ nàng với thái độ cam tâm tình nguyện, tiếp đó lại bị màn nịnh hót trơ trẽn của chiếc ngọc kính bồi thêm một cú sốc nữa. Giờ phút này, biểu cảm trên mặt ai n đều đã chuyển sang trạng thái tê liệt hoàn toàn.
Lúc này, trong đầu bọn họ chỉ còn lại duy nhất một ý nghĩ:
Cái năng lực khủng bố của Tô Li... nếu kh là con gái ruột do chính Thiên Đạo đẻ ra, thì làm thể giải thích cho hợp lý đây?
Đúng lúc ý nghĩ vừa xẹt qua đầu, một trận tê rần buốt nhói, hệt như cảm giác bị thiên lôi giáng thẳng xuống đỉnh đầu bất thình lình ập đến.
Cả đám giật thon thót, vội vàng êu luyện thổi phồng những lời ngợi ca sáo rỗng tâng bốc Thiên Đạo trong bụng.
Lúc này, dưới sự dẫn dắt của ngọc kính, mọi rốt cuộc cũng đặt chân đến khu vực lõi trung tâm của bí cảnh Sa La.
Băng qua một hang động sâu hun hút và dài dằng dặc, đập vào mắt mọi là một cánh đồng hoa Khăng Khít trải dài miên man vô tận. Và kia, tên Bí cảnh chi linh đang cong đuôi bỏ trốn được nửa chừng đã bị vây chặt cứng.
Đó là một tấm gương đồng mang hơi hướng cổ kính, viền gương chạm trổ chi chít những hoa văn kỳ dị. Ẩn chứa bên trong những đường nét hoa văn là một luồng âm khí buốt giá đến rợn .
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chỉ cần trót liếc một cái, lập tức sẽ cảm giác như bị những hoa văn kia thao túng, hút cạn linh hồn, tâm thần d.a.o động dữ dội.
Hiển nhiên, tấm gương đồng cũng đã th sự hiện diện của bọn họ. Toàn thân nó liên tục phát ra những luồng ám quang nhấp nháy liên hồi, ệu bộ hệt như đang... c.h.ử.i rủa xối xả bọn họ.
Tô Li hờ hững ném cho tấm gương đồng một cái lạnh nhạt. Lập tức, toàn bộ ám quang trên thân nó vụt tắt ngấm. Nó hiện nguyên hình là một tấm gương đồng mộc mạc, cục mịch, chẳng vương chút sát khí nào.
Tuy ngoài mặt vẫn vờ vịt ngoan ngoãn giữ nguyên hình hài gương đồng, nhưng trong bụng nó đã sớm lôi mười tám đời tổ t của cái ngọc kính phản chủ kia và đám lục đại t môn ra c.h.ử.i rủa một phen.
Chưa có bình luận nào cho chương này.