Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Nhảy Vực, Người Chồng Mất Trí Nhớ Của Tôi Khóc Điên Rồi

Chương 138: Ra Tay Độc Ác

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Hứa Uyển Oản, ngay cô ý mà, cô hại đứa bé trong bụng con gái !” Phó Nguyệt túm chặt lấy cánh tay Hứa Uyển Oản.

, , bà bậy, buông .” Hứa Uyển Oản cuống cuồng, hoảng loạn đẩy tay Phó Nguyệt .

Phó Nguyệt giận dữ xông lên não, may mà bà đích qua xem một chút, nếu phát hiện tâm tư độc ác Hứa Uyển Oản, đứa bé trong bụng Thẩm Đường sẽ tiêu tùng .

“Bắt tận tay day tận trán, cô còn gì để ngụy biện nữa.” Phó Nguyệt nghiêm giọng .

Hứa Uyển Oản hung hăng c.ắ.n chặt răng, phản ứng đầu tiên trong lòng xong đời , phản ứng thứ hai ả tuyệt đối thể phát hiện, nếu còn ai bảo vệ ả nữa.

, tuyệt đối thể phát hiện.

Ánh mắt Hứa Uyển Oản lập tức trở nên vô cùng tàn nhẫn, lúc Phó Nguyệt định kéo ả ngoài, Hứa Uyển Oản dùng sức vùng khỏi tay Phó Nguyệt, đẩy mạnh một cái lưng Phó Nguyệt.

Phó Nguyệt nhất thời phòng , cả lao mạnh về phía , đầu đập mạnh góc bàn, m.á.u tươi lập tức tuôn như suối.

Phó Nguyệt chỉ cảm thấy mắt tối sầm, m.á.u chảy xuống từ trán, từ từ nhỏ giọt dọc theo gò má bà, bà ngã xuống đất, đầu , bàn tay giơ lên chỉ thẳng Hứa Uyển Oản.

Hứa Uyển Oản đầu tiên làm chuyện , khi thấy m.á.u đỏ tươi, sợ hãi đến mức rụt vai lùi về phía , trong ánh mắt vẫn tràn đầy sự tàn nhẫn.

Phó Nguyệt chỉ Hứa Uyển Oản gì đó, còn sức lực để hết một câu, liền ngất lịm .

Hứa Uyển Oản trừng lớn mắt, dám thở mạnh, thấy mặt đất còn tiếng động, ả mới lấy hết can đảm bước tới, nhanh chóng xổm xuống đẩy đẩy Phó Nguyệt, ả cẩn thận thăm dò gọi một tiếng, “Dì? Dì ơi?”

Phó Nguyệt sống c.h.ế.t , Hứa Uyển Oản run rẩy vươn tay , thăm dò thở Phó Nguyệt.

“A!” Hứa Uyển Oản vội vàng rụt tay bịt miệng.

Bà bà bà…

thở nữa !

Hứa Uyển Oản trừng lớn mắt, ả g.i.ế.c !

Làm đây?

Làm đây?

làm đây!

Cả Hứa Uyển Oản rối bời xung quanh, ánh mắt rơi hộp t.h.u.ố.c rơi mặt đất, lập tức giấu hộp t.h.u.ố.c đó túi .

Ả dùng sức nuốt nước bọt, ôm lấy lồng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội , ép bản bình tĩnh .

thể cứ thế mà c.h.ế.t chìm ở đây , ả nghĩ một cách để giấu giếm chuyện .

Ả vắt óc suy nghĩ, chỉ thể đ.â.m lao thì theo lao thôi.

Hứa Uyển Oản nồi canh vẫn đang hầm bếp.

Nồi canh thể giữ nữa, nếu sẽ tra bằng chứng, bây giờ cũng thời cơ nhất để tay với Thẩm Đường nữa.

Hứa Uyển Oản dậy bước tới, ánh mắt tàn nhẫn chằm chằm nồi canh đó, giơ tay hất đổ thẳng xuống, đổ xuống bên cạnh Phó Nguyệt, tạo hiện trường giả Phó Nguyệt bưng nồi canh cẩn thận ngã.

Nồi canh rơi xuống đất phát tiếng động lớn, Hứa Uyển Oản liền hét lớn một tiếng, đó tự giả vờ trượt chân, ngã mạnh xuống đất, ả bắt đầu hét lớn, “ , , Thẩm phu nhân ngã , mau gọi tới!”

Hứa Uyển Oản hét lớn, lập tức tất cả hầu bên ngoài phòng bếp đều kinh động, lúc đầu bếp lấy rau về, thấy cảnh tượng bừa bộn mặt đất, Phó Nguyệt ngã trong vũng máu, sắc mặt đầu bếp sợ hãi trắng bệch.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-nhay-vuc-nguoi-chong-mat-tri-nho-cua-toi-khoc-dien-roi/chuong-138--tay-doc-ac.html.]

“Thẩm phu nhân?”

“Thẩm phu nhân?”

Hứa Uyển Oản sốt sắng : “Các còn ngây đó làm gì, dì Phó cẩn thận ngã , mau gọi xe cấp cứu .”

Hứa Uyển Oản , mới phản ứng , vội vàng tìm điện thoại gọi điện.

Thẩm Đường ở lầu thấy tiếng động lầu, nhanh chóng bước xuống xem, thấy một hầu hai tay đầy m.á.u chạy từ trong bếp .

Trái tim Thẩm Đường lập tức thót lên, “Xảy chuyện gì ?” Cô sốt sắng hỏi.

“Phu nhân, cẩn thận ngã trong bếp, đầu hình như đập góc bàn, bây giờ ngất , cô mau qua xem .”

Sắc mặt Thẩm Đường chợt biến sắc, gần như lao phòng bếp với tốc độ nhanh nhất, thấy chính Phó Nguyệt ngã mặt đất, bên cạnh vài hầu đang luống cuống tay chân cầm khăn sạch, bịt vết thương đầu bà, mà những chiếc khăn trắng đó m.á.u nhuộm thành màu đỏ tươi.

Trái tim Thẩm Đường trong nháy mắt ngừng đập một nhịp, “!”

Lâu Nguyệt Lam từ bên ngoài bước , thấy cảnh , cũng sợ hãi hét lên một tiếng.

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

Xe cấp cứu nhanh tới, Phó Nguyệt nhanh chóng khiêng lên xe cấp cứu, khi Phó Duật Cẩn trở về, trong biệt thự một mớ hỗn độn, nhíu chặt mày, sải bước trong, “?”

Lâu Nguyệt Lam đang sốt sắng sắp xếp chuẩn xe.

Thấy Phó Duật Cẩn trở về, Lâu Nguyệt Lam nhanh chóng bước tới : “Mau đến bệnh viện, Phó Nguyệt cẩn thận ngã trong bếp, đập đầu, bây giờ đưa đến bệnh viện , Đường Đường theo xe cấp cứu .”

Phó Duật Cẩn dáng vẻ chuyện run rẩy Lâu Nguyệt Lam, thể thấy tình hình khẩn cấp, chậm trễ, lập tức : “Con ngay đây.”

Phó Duật Cẩn sải bước ngoài, Hứa Uyển Oản từ bên trong lao , “A Cẩn, em cùng nhé.”

Phó Duật Cẩn thấy váy Hứa Uyển Oản cũng dính đầy m.á.u tươi, mi tâm nhíu , hỏi, “Cô cũng thương ?”

Hứa Uyển Oản nhanh chóng lắc đầu, “ , lúc dì Phó ngã em ở ngay bên cạnh, em thấy dì bưng nồi, cẩn thận trượt chân, đang định qua xem tình hình , ngờ vội, bản cũng ngã một cái, những vết m.á.u em lúc cẩn thận chạm dì Phó dính .”

Lúc ai suy nghĩ nhiều về lời Hứa Uyển Oản, Phó Duật Cẩn thấy ả , liền gật đầu một cái, xoay rời .

Lâu Nguyệt Lam cũng nghĩ nhiều về lời Hứa Uyển Oản, vội vàng theo ngoài.

Trái tim Hứa Uyển Oản lúc vẫn đập thình thịch, lúc ả thăm dò thở Phó Nguyệt, hình như cảm thấy bà còn thở nữa, lúc đó ả quá vội vàng, cũng chính xác .

theo xem Phó Nguyệt rốt cuộc c.h.ế.t , nếu ả căn bản thể yên tâm.

Hứa Uyển Oản quần áo cũng kịp , vội vàng theo.

Phòng cấp cứu bệnh viện, Thẩm Đường cùng bác sĩ đưa Phó Nguyệt phòng cấp cứu, dáng vẻ Phó Nguyệt, trái tim Thẩm Đường sắp vỡ vụn .

Thẩm Đình và Thẩm Tư Trạch nhận điện thoại Lâu Nguyệt Lam, nhanh chạy tới.

“Đường Đường, con ?” Thẩm Đình kịp thở dốc, khi tin Phó Nguyệt thương, ông sắp phát điên vì lo lắng .

Đôi môi Thẩm Đường nhịn run rẩy, “Ở… ở trong phòng cấp cứu.”

thế ? thành thế ?” Thẩm Đình kéo tay Thẩm Đường, hỏi một cách sốt sắng, hận thể tự xông phòng phẫu thuật xem tình hình Phó Nguyệt.

Thẩm Đường lúc rõ rốt cuộc xảy chuyện gì, chỉ hầu Phó Nguyệt cẩn thận ngã trong bếp, rốt cuộc xảy chuyện gì, cô vẫn kịp hỏi.

“Cha.” Thẩm Tư Trạch nhanh chóng bước lên , kéo Thẩm Đình đang kích động , “Cha, những chuyện đợi , bây giờ quan trọng nhất bình an vô sự.”

“Bác sĩ ?” Thẩm Đình vẫn chằm chằm Thẩm Đường.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...