Sau Khi Phân Gia Với Mẹ Chồng, Ta Nuôi Con Dựng Nhà Lương Thực Đầy Kho
Chương 19: Lời đồn 2
Nàng đã mang thai gần tám tháng, sáng nay đến bờ s giặt rau.
Nghe th các bà đang bàn tán về Thẩm Vân Uyển.
Nàng lại nghĩ đến việc bà bà nàng kh chỉ tặng gà cho Thẩm Vân Uyển, mà ở nhà còn ca ngợi Thẩm Vân Uyển cao hơn cả nàng.
Nàng đã sinh cho Lâm gia hai đứa nhi tử, bây giờ trong bụng còn một đứa nữa, bình thường đến một quả trứng cũng kh nỡ cho nàng ăn, vậy mà một con gà mái lớn như thế lại nỡ lòng cho .
Nàng cũng ấm ức đầy bụng.
Hơn nữa, m ngày nay nàng từ xa đã gặp Thẩm Vân Uyển, đâu còn là bộ dạng trước đây, da dẻ trắng hồng, eo thon nhỏ n.
Nàng thậm chí còn cảm th, bà bà nàng đã để ý Thẩm Vân Uyển, muốn hưu nàng kh.
“Khâu Mai nhà Thành Diêm, con đừng học theo m con đàn bà lắm ều đó, đứa bé trong bụng cũng đang nghe đ.”
“Bà bà bà con đối với Vân Uyển mang ơn sâu sắc, con dâu như con lại gièm pha, con kh đang chống đối bà bà ?!”
“Ta với bà bà ta vẫn tốt đẹp lắm.” Khâu Mai cúi đầu, vội vàng rời .
Trong lòng khó chịu thì khó chịu, nhưng cũng kh muốn chống đối bà bà.
“Nhà ai đàng hoàng lại cứ hỏi chuyện riêng tư của phu thê ta, nàng ta hỏi mà ta còn kh dám nói.” Trương nương tử ở đầu thôn, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
Nàng ta đã tìm Thẩm Vân Uyển khám bệnh, nàng ta nghĩ hàng xóm láng giềng thì thể khám miễn phí cho nàng ta, kh ngờ lại thu của nàng ta hai mươi văn tiền. Lại còn bảo nàng ta theo phương thuốc hiệu thuốc ở trấn l thuốc, phu quân nàng ta cho rằng nàng ta làm màu, kh cho bắt thuốc.
Thế nên nàng ta vừa phí mất hai mươi văn tiền, lại còn bị chồng đánh một trận.
Thân thể vốn đã kh được khỏe, nay lại càng thêm bệnh tật chồng chất.
“Ngươi kh muốn khám bệnh thì thể kh , vậy, chỉ với cái mùi hôi thối tỏa ra từ ngươi, chồng ngươi vẫn thèm nhỏ dãi ngươi ư. Ngươi còn gì mà nói được nữa. Tự kh bắt thuốc chữa bệnh, lại dựng chuyện đồn thổi về ta.”
“Ngươi! Ta dựng chuyện đồn thổi gì chứ, là bà bà và em dâu của Thẩm Vân Uyển nói đó, hồi chưa phân gia, nàng ta ở Lâm gia đã kh an phận !”
“Kh an phận? Cả thôn ai mà kh biết Vân Uyển làm việc đồng còn giỏi hơn đàn , ăn uống còn ít hơn gà. Bây giờ các ngươi lại dám vu khống nàng, cái tiếng xấu này mà thành sự thật thì nhấn lồng heo đ, các ngươi đây là muốn đẩy Vân Uyển vào chỗ chết.”
“Được! Được! Ta đây sẽ xem, lũ l oán báo ân các ngươi, sẽ kết cục tốt đẹp gì!”
“Mạnh Nguyễn, ngươi là chó nhà nàng ta ? Lại bảo vệ nàng ta đến vậy!”
Tâm trạng của Mao Đại Tẩu lúc này đã kh thể bình tĩnh được nữa, nàng dùng sức kéo tóc đối phương.
“Á! Ngươi dám đánh ta !”
“Cứ đánh ngươi cái con tiện nhân miệng chó kh nhả ra ngà.”
Hai đánh nhau bất phân tg bại, cuối cùng những xung qu sợ gây ra chuyện lớn, lúc đó mới kéo hai ra.
Bọn họ cũng chỉ dám nói sau lưng Thẩm Vân Uyển, kh dám c khai xé rách mặt. Huống hồ, cũng là bà bà và em dâu nàng ta đã lan truyền, trách thì cũng trách nhà nàng ta.
Mao Đại Tẩu nhét quần áo vào thùng gỗ, đống quần áo này cũng chẳng muốn giặt nữa, nếu còn ở lại, nàng sợ sẽ tức c.h.ế.t mất!
“Chị dâu, quần áo chị đều ướt hết , mau về thay bộ khác , đừng để bị ốm.” Giọng Thẩm Vân Uyển nhàn nhạt, dường như kh hề để tâm.
“Vân Uyển, ta thật sự kh nén nổi giận mà. nói xem chữa bệnh cho bọn chúng, chúng kh biết ơn thì thôi, còn sau lưng dệt chuyện nói xấu , ều này lợi gì cho bọn chúng chứ?!”
“Cả bà bà và em dâu nữa, đầu óc bọn họ bị úng nước kh?”
“Chị dâu, chị đừng tức giận, ta sẽ xử lý ổn thỏa.”
Thẩm Vân Uyển an ủi Mao Đại Tẩu, hơi nóng trên mặt nàng cũng đã dịu đôi chút.
Xách thùng gỗ về nhà.
Vừa nãy xô xát với Trương bà già, cả đều ướt sũng, nh chóng về thay quần áo.
Thẩm Vân Uyển chậm rãi thở ra một hơi trọc khí.
Chuyện thế này, càng giải thích càng thêm rắc rối.
“Vân Uyển, ta tìm mẫu thân và đệ một chút.” Lâm Thành Phong tuy kh ra khỏi sân, nhưng lời nói của Mao Đại Tẩu cũng đã nghe đại khái tám chín phần.
“ kh nghi ngờ ta ?”
Đan Đan
“Nghi ngờ nàng ều gì?” Lâm Thành Phong chút mờ mịt.
Thẩm Vân Uyển cười mỉm, vừa nãy còn chút uất ức, giờ phút này cũng đã tan biến.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngay lúc nàng định ngăn cản thì ngoài sân truyền đến tiếng của m đứa trẻ.
“Các con đã đánh nhau ?”
Bốn tiểu quỷ trên mặt đều vết thương, vẻ bị đánh kh nhẹ.
“Nói, tại lại đánh nhau với ta?” Thẩm Vân Uyển trầm mặt xuống.
“Chúng con… chúng con…” Lâm Thu Hoa muốn nói lại thôi.
“Nói thật.” Thẩm Vân Uyển cẩn thận kiểm tra vết thương của bọn chúng, chỉ là vết thương ngoài da.
“Nương thân, nương thân, oa oa oa…” Lâm Hướng Tây khóc òa lên.
“Nương, là Trụ Tử bọn chúng nói xấu nương, chúng con mới đánh bọn chúng. Nhưng bọn chúng đ , chúng con kh đánh tg được…” Xuân Hoa th nương thân kh tức giận, liền tuôn ra một tràng.
“Trụ Tử nhà họ Trương ở đầu thôn ?”
“Chính là ! Nương cũng là đồ xấu xa.” Lâm Hướng Bắc gật đầu mạnh một cái, hận còn quá nhỏ, bị con heo béo kia đè ra đánh.
Nghe vậy, Thẩm Vân Uyển nộ hỏa c tâm.
Từng đứa một, đều đợi đ cho ta!
“Thành Phong, bọn họ nói ta thế nào, ta thể kh để ý, nhưng bọn họ dám ức h.i.ế.p đến con cái, khẩu khí này ta kh thể nuốt trôi.
Mẫu thân và đệ của , ta cũng sẽ kh bỏ qua dễ dàng đâu.”
Cái gì mà l đức phục , cái gì mà l oán báo ân, tất cả đều biến cho ta.
Lâm Thành Phong kh nói gì, tiến lên nắm l tay nàng, cảm nhận được sự tức giận của nàng.
“Ta tìm lý chính, đợi cả thôn đều đến đ đủ, ta sẽ đối chất từng một, bắt bọn chúng xin lỗi nàng!”
Cả nhà sáu miệng ra khỏi sân.
“Vân Uyển, đợi ta với.” Mao Đại Tẩu kéo Mao Đại Ca đuổi theo.
“ đây là muốn đòi lại c bằng kh? Ta sẽ làm chứng cho , xé nát miệng m con tiện nhân thối đó.”
Mao Đại Ca chút khó xử Lâm Thành Phong một cái. Bà vợ nhà y trước đây là tiểu nương tử yếu ớt, giờ thân thể l lợi , cũng chẳng còn yếu ớt nữa.
Y nắm c.h.ặ.t t.a.y Mạnh Nguyễn. So với vẻ bệnh tật yếu ớt trước đây, y vẫn thích vợ tràn đầy sức sống như bây giờ hơn.
Chỉ cần kh chuyện g.i.ế.c phóng hỏa, y đều sẽ che chở cho nàng.
Lâm Thành Phong cảm kích liếc y một cái, cũng nắm l tay nương tử của .
Vốn dĩ cũng định đòi lại c bằng.
Mặc dù Thẩm Vân Uyển nói kh cần để tâm, nhưng là phu quân của nàng, kh thể nào trơ mắt khác bêu riếu nàng như vậy.
Chẳng bao lâu, m đã đến nhà lý chính, dọc đường đã tụ tập một đám thôn dân.
Khâu Mai th Thẩm Vân Uyển hung hăng bước vào sân.
Nàng ta rụt rè núp sau lưng Lâm Thành Diêm, sẽ kh là đến tính sổ với nàng ta chứ. Nàng ta cũng đâu nói gì, nhiều nhất cũng chỉ là hùa theo vài câu thôi.
“Vân Uyển, cô đến đây chuyện gì?” Lý chính một đám đ , chút khó hiểu.
M ngày nay, trong thôn lục tục tìm Vân Uyển khám bệnh, chỉ là những phản hồi tốt, những phản hồi kh tốt.
Y cũng nghe được một vài lời đồn đại, chỉ là vẫn chưa tìm được
“Lý chính, các bà trong thôn đã bàn tán về ta, ta vốn dĩ kh muốn so đo, nhưng con của ta vì chuyện này mà bị đánh đến bầm dập khắp .”
Bốn đứa nhỏ đứng phía trước, trên đều vết thương.
“Nếu kh bắt kẻ đã hủy hoại d tiếng của ta ra, ta sẽ báo quan! Ta kh cho phép ai động đến con của ta!”
Vừa nghe báo quan, các thôn dân phía sau bất giác lùi lại m bước.
Bác gái Trương, đến sau, sắc mặt vô cùng khó coi.
Chỉ nói vài câu xấu mà cũng đòi báo quan, Thẩm Vân Uyển này đúng là một ngọn đèn kh cần dầu (chẳng dạng vừa).
Nhưng nghĩ lại, kẻ gây ra tội lỗi đâu là nàng ta, bản lĩnh thì kiện bà bà và em dâu của nàng ta lên nha môn . Lại còn trưởng tức của lý chính, một phụ nữ thai, thì thể làm gì nàng ta được chứ.
Nghĩ đến đây, sắc mặt của bác gái Trương lại trở lại bình thường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.