Sau Khi Phân Gia Với Mẹ Chồng, Ta Nuôi Con Dựng Nhà Lương Thực Đầy Kho
Chương 40: Khai trương
“Còn mời ư? Trong làng ta ai mà nàng ta kh th báo đâu, ta chỉ muốn mọi lên trấn cổ vũ cho nàng ta, ngươi còn thật sự nghĩ đặc biệt khác biệt ?”
Lâm Lão Thái với đôi mắt tam giác, khinh bỉ đứa con dâu thứ hai trước mặt.
Tuyệt đối kh thể để nàng ta lại quá gần với Thẩm Vân Uyển kia, nếu kh sẽ bị mê hoặc, kh thể kiểm soát được.
“Nương, nhiều như vậy đều được mời, cớ kh mời ?
ngay cả một lời mời khách khí qua loa cũng kh , mà vẫn nhất quyết đòi , tác phong này của ở trấn Hoa Sen chắc tìm kh ra thứ hai đâu nhỉ.”
“Giang Tiểu Phương, ngươi muốn tạo phản ! Ngay cả ta mà ngươi cũng dám bêu rếu!” Lâm Lão Thái tức giận gầm lên.
Giang Tiểu Phương theo phản xạ định quỳ xuống, sau đó tự vỗ vào một cái.
Vì quỳ chứ, rõ ràng là mụ phù thủy già này khinh thường nàng ta trước.
Bà ta thể nói khác, lại kh cho phép khác nói bà ta, đâu cái lý lẽ như vậy?!
Huống hồ nàng ta một đứa nhi tử tiền đồ, mà Vân Uyển còn tha thứ cho nàng ta, lẽ còn thể cho nàng ta một c việc.
Hừ!
“Con chỉ nói thật mà thôi, nương còn kh cho ta nói thật nữa.”
“Ngươi!”
Giang Tiểu Phương th Lâm Lão Thái giơ con d.a.o cắt thịt lên, lập tức rời khỏi bếp.
“Tối nay ngươi đừng hòng cơm ăn!” Lâm Lão Thái tức giận mắng.
Kh ăn thì kh ăn, bà ta kh cho ăn, chẳng lẽ thật sự kh ăn ?
Nghĩ gì vậy chứ?!
Giang Tiểu Phương đã định lát nữa sẽ vào bếp lén ăn, đói ai thì đói chứ kh thể để đói được.
Lâm Hướng Đ nghe th tiếng động, vừa bước ra khỏi phòng ngủ, liền th nương phóng ra ngoài.
Đây là lần đầu tiên thằng bé th nương chọc giận tổ mẫu đến mức này.
“Nương, nương đâu vậy?”
“Ta dạo qu làng một chút. Đ nhi, lát nữa nương kh ăn cơm tối đâu, con nhất định để dành cơm c cho nương đ nhé!”
Lâm Hướng Đ chút cạn lời phụ nữ trước mặt.
Ban đêm, Giang Tiểu Phương vẫn như ý nguyện được ăn thịt.
Là Lâm Hướng Đ để dành cho nàng ta, Lâm Lão Thái nể mặt đại tôn tử, cũng kh làm khó nữa.
……
“Đ nhi, ngày mai các con mặc đồng phục màu đỏ đó kh?”
Lâm Hướng Đ vừa mang về, Giang Tiểu Phương đã giặt cho thằng bé .
“Vâng, đó là đồng phục làm việc của Khách Lai An chúng ta, đại bá nương đã tìm tiệm may để làm đó.”
Giang Tiểu Phương quay về phòng ngủ, l ra bộ đồ đỏ mà nàng ta luôn kh nỡ mặc, tuy kiểu dáng kh giống, nhưng thoạt , chẳng cũng gần giống đồng phục của họ ? Ít nhất cũng cùng một màu.
Đây là bộ đồ nàng ta làm khi kết hôn, bình thường vẫn luôn kh nỡ mặc, mỗi năm đều l ra phơi nắng một lần, để tránh bị côn trùng cắn hỏng.
“Nàng làm gì vậy? Chẳng lẽ ngày mai nàng định mặc bộ đồ đỏ này ? Lại kh nàng khai trương, nàng khoe mẽ gì chứ?”
Lâm Thành Hải về phòng th Giang Tiểu Phương l ra bộ đồ cất kỹ dưới đáy hòm, kh khỏi chút kh vui.
Lại kh tiệm của Lâm gia bọn họ mở, lão đại đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình , nhà lão đại càng ăn nên làm ra, thì càng khiến Lâm gia bọn họ tr như một trò cười.
“ lại là khoe mẽ, đây là thể hiện sự coi trọng đối với Đ nhi!
Ngày mai là ngày đầu tiên thằng bé làm chưởng sự, ta làm nương thân, chẳng lẽ còn kh thể vui mừng cho thằng bé ? cứ trưng cái mặt ra cho ai xem?”
“Lười phí lời với nàng.” Lâm Thành Hải vốn là hướng nội, bình thường đã ít nói, nay Giang Tiểu Phương như được đả th Nhâm Đốc nhị mạch, th ai cũng cãi, lại càng kh tài nào nói lại được.
Nhưng cũng chẳng muốn nặng lời với nàng, giờ Lâm Hướng Đ đã trưởng thành, lại còn làm chưởng sự, đến cả lão gia tử vốn mạnh mẽ bao năm cũng mềm mỏng, mọi nơi đều cân nhắc ý kiến của Lâm Hướng Đ.
thân là phụ thân, thể chống đối nhi tử .
Còn về Giang Tiểu Phương, cãi kh lại thì né tránh vậy, dù cũng là nương tử của .
“Ai da, lại chật thế này?” Giang Tiểu Phương mặc lại bộ giá y năm xưa, chỗ nào cũng th khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-phan-gia-voi-me-chong-ta-nuoi-con-dung-nha-luong-thuc-day-kho/chuong-40-khai-truong.html.]
“Chẳng lẽ là xiêm y co lại ?!”
“Nàng kh nói là bản thân đã mập lên ?” Lâm Thành Hải liếc cái cột đỏ.
“Ta thể mập được? Bao nhiêu năm nay ta nào bữa nào ăn no đủ!”
Nhớ tới chuyện này, Giang Tiểu Phương bắt đầu hồi tưởng lại quá khứ.
Lâm Thành Hải kéo chăn qua, che kín đầu , mắt kh th tai kh nghe, mặc kệ nàng muốn làm gì thì làm.
C việc lao động nặng nhọc qu năm giúp Lâm Thành Hải chất lượng giấc ngủ tốt.
Kh lâu sau, tiếng ngáy đều đặn vang lên.
Giang Tiểu Phương khinh miệt liếc nam nhân trên giường, cầm xiêm y ướm thử lâu.
Cuối cùng, nàng bỗng lóe lên ý tưởng, cầm kéo nới lỏng đường may ở chỗ hõm eo, liền th thoải mái hơn nhiều.
Làm xong tất cả, Giang Tiểu Phương thỏa mãn lên giường ngủ.
Mùng bảy tháng Giêng, trời quang đãng.
Trên trời chỉ một tia nắng sớm, nhưng cả làng Bình An đã hối hả như trẩy hội.
“Mau mặc xiêm y vào.”
“Nương, con còn muốn ngủ thêm chút nữa.”
“Ngủ nữa sẽ kh mì nước để ăn đâu.”
Bốn đứa trẻ đồng loạt bò dậy, tự mặc xiêm y mang giày.
Khách Lai An đâu nhiều mì nước miễn phí đến thế, chắc c là ai đến trước thì được trước.
Ở nhà cũng chẳng việc gì, gần như cả làng đều đã , muốn tìm trò chuyện cũng chẳng th ai.
Lúc này, các hỏa kế của Khách Lai An đã sớm chuẩn bị tươm tất mọi thứ.
Thẩm Vân Uyển dùng tầng bốn làm chỗ ở tạm thời cho gia đình nàng ở trấn, cũng là chỗ ở của các hỏa kế.
Vì vậy, tối qua Thẩm Vân Uyển và các hỏa kế đã chuyển đến trấn ở.
Ngay cả phu phụ Tưởng sư phụ nấu mì nước và Tú Lan cũng đã đến trấn trước, nói là ở lại một đêm, nhưng thực chất gần như từ nửa đêm đã bắt đầu bận rộn.
Gia đình Tưởng sư phụ chuẩn bị nước dùng và hàng trăm cân mì.
Lúc đầu, vừa nghe nói cần hàng trăm cân mì, Tưởng sư phụ đã phản đối, lão cảm th kh cần nhiều mì đến vậy.
Nhưng Thẩm Vân Uyển đã trả trước tiền mì và tiền c của cả ba nhà lão.
Lão cũng chẳng gì để phản đối, tiền mà kh kiếm thì là kẻ ngốc.
Với số lượng mì lớn như vậy, lão đã tập hợp tộc nhân cùng nhau làm từ trước Tết.
Lão sợ kh kịp làm xong, còn dặn tôn nhi ngày mai khai trương đến giúp.
Cộng thêm ba nhà lão và các hỏa kế do Thẩm Vân Uyển sắp xếp, chắc hẳn thể xoay sở được.
…
Ngày hôm sau, khi mặt trời hoàn toàn lộ rõ trong tầm mắt mọi .
“Khai trương!” Giọng nói đầy xuyên thấu của Thẩm Vân Uyển vang lên, cánh cửa Khách Lai An từ từ mở ra.
Th khách hàng bên ngoài, m chục đều cúi gập chín mươi độ.
Những khách hàng vốn muốn x vào, bỗng ngây đứng đó, bất động.
nhiều trong số họ là những dân cày cuốc thô kệch, hoặc là những lao động chân tay, chưa từng được nhiều cúi chào như vậy.
Họ chút thụ sủng nhược kinh, kh biết làm .
Đan Đan
“Kính chào quý vị tân khách! Ta là chưởng quỹ của Khách Lai An, Thẩm Vân Uyển, phía sau ta là các chưởng sự và hỏa kế của Khách Lai An.
Hôm nay Khách Lai An khai trương, cảm ơn quý vị đã dậy sớm lặn lội đến đây, phàm là mua sắm hay dùng bữa tại Khách Lai An đều thể tích ểm.”
Nàng giơ một tấm gi nhỏ lên, “Chính là thứ này, mỗi khi chi tiêu một lạng bạc, quý vị sẽ nhận được một tấm thẻ in biểu tượng Khách Lai An, tập hợp đủ mười tấm, thể dùng tại Khách Lai An như một lạng bạc để chi tiêu, thể mua bất kỳ vật phẩm nào, nhưng kh đổi ra tiền mặt.”
Lúc này, trong đám đ vang lên tiếng bàn tán.
Còn thể dùng như bạc, tờ gi này quả là đáng giá.
Một số đầu óc linh hoạt bắt đầu rủ rê m gia đình cùng nhau tích thẻ, đến khi đủ thì thể cùng nhau dùng một lạng bạc đó tại Khách Lai An.
Chưa có bình luận nào cho chương này.