Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Sống Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Hoàng Đế

Chương 106: Đại kết cục

Chương trước Chương sau

Rời Thái Hòa Điện, Khương Mật cùng Tiêu Hoài Diễn đến Từ Ninh Cung.

Tiêu Hoài Diễn nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Mật, vẫn để nàng ngồi chung ngự liễn với .

Trên đường , tin tức Bệ hạ ân sủng Hoàng hậu đã lan truyền khắp chốn thâm cung.

Trong Từ Ninh Cung, Khương Thái hậu mòn mỏi ngóng tr. Bà sai Khinh Tuyết c chừng nơi cửa ện, lại phái m cung nữ nhỏ ra đường lớn đợi tin.

Thôi ma ma cười khuyên: "Thái hậu nương nương đừng vội, Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương đang nhận triều bái của bá quan ở Thái Hòa Điện. Chẳng m chốc nữa sẽ tới Từ Ninh Cung thôi."

Khương Thái hậu hiểu rõ, năm xưa bà cũng từng như vậy, cùng Tiên đế nhận lễ triều bái tại Thái Hòa Điện. Gia thế bà kh hiển hách, chỉ vì mệnh cách được phán là "phượng mệnh" nên mới được Thái hậu đương triều chọn làm Hoàng hậu. Khi cả Khương gia và bà đều mừng rỡ như ên, ngỡ một bước đổi đời cho dòng họ. Bà mang theo bao ước vọng và niềm vui tiến cung, nào ngờ lại chịu sự ghẻ lạnh của Tiên đế. vẻ mặt nhẫn nhịn xen lẫn chán ghét của , bóng lưng rời , bao nhiêu kỳ vọng dần tan biến. Bà thậm chí chẳng được phép oán hận, tỏ ra rộng lượng cai quản lục cung, nhẫn nhịn nhượng bộ trước những nữ t.ử mà yêu thương.

Nhập cung mới chỉ là bắt đầu, chỉ mong Đường Đường của bà may mắn hơn bà.

Chừng nửa c giờ sau, tiểu cung nữ chạy vào bẩm báo: "Thái hậu nương nương, ngự giá của Bệ hạ tới ạ."

Khương Thái hậu chỉnh lại tay áo, ngồi ngay ngắn. Th sắc mặt tiểu cung nữ chút lạ, bà hỏi: "Còn chuyện gì nữa ?"

Tiểu cung nữ mặt mày hớn hở, cười thưa: "Bẩm Thái hậu, Hoàng hậu nương nương cùng ngồi chung ngự liễn với Hoàng thượng tới đây ạ."

Khương Thái hậu khựng lại động tác lần tràng hạt.

Thôi ma ma cười tít mắt: "Thái hậu nương nương, đây là đại hỷ sự nha. Bệ hạ đang cực kỳ sủng ái Hoàng hậu nương nương!" Thôi ma ma hiểu Thái hậu đang lo lắng ều gì. Năm xưa khi Thái hậu được phong Hậu, Tiên đế l cớ việc quan trọng bỏ mặc nương nương, để một đến Từ Ninh Cung thỉnh an. Hành động khiến nương nương mất hết mặt mũi, trên dưới trong cung đều biết Hoàng hậu kh được lòng vua.

Nay Bệ hạ hộ tống Hoàng hậu đến, lại còn ngồi chung ngự liễn, đủ th sự sủng ái dành cho là hiếm khó tìm.

Khương Thái hậu nghe vậy, tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng bu xuống. Bà sợ Hoàng thượng nghi kỵ, nên dù biết Đường Đường sẽ làm chủ Khôn Ninh Cung, bà cũng chẳng dám cài cắm của vào đó.

Bên ngoài thái giám cao giọng xướng: "Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương giá lâm."

Lúc Khương Mật bước xuống ngự liễn, Tiêu Hoài Diễn đỡ nhẹ eo nàng.

Chỗ vốn đã đau nhức, bị chạm vào liền mềm nhũn, suýt chút nữa đứng kh vững.

Khương Mật đỏ mặt, liếc xung qu, may mà cung nữ nội thị đều cúi đầu, kh ai th.

Tiêu Hoài Diễn nghiêng , thì thầm vào tai nàng: "Đợi lát nữa về, Trẫm xoa bóp cho nàng nhé?"

Khương Mật ngước lên th Tiêu Hoài Diễn đang cười, kh kìm được lườm một cái.

Ý cười của Tiêu Hoài Diễn càng đậm hơn.

Đế Hậu nắm tay nhau bước vào Từ Ninh Cung.

Khương Thái hậu Khương Mật bước vào, th sắc mặt nàng ửng hồng, mang theo vài phần thẹn thùng, đuôi mắt khóe mày đều thư thái rạng rỡ, bà kh khỏi mỉm cười.

Xem ra đêm tân hôn nàng kh chịu ủy khuất.

Khương Mật và Tiêu Hoài Diễn cùng tiến lên hành lễ.

Khương Mật đón chén trà từ tay cung nữ dâng lên Khương Thái hậu: "Thần thỉnh an Mẫu hậu, mời Mẫu hậu dùng trà." Lần này kh còn gọi là cô mẫu nữa .

Khương Thái hậu liên miệng nói tốt, bà bảo Khương Mật đứng dậy, nhận chén trà nhấp một ngụm, l từ khay của Thôi ma ma một chiếc hộp gỗ t.ử đàn.

Bà mở hộp ra, bên trong là chiếc vòng tay "Bách ểu triều phượng" chế tác tinh xảo, đẹp đến mức như tuyệt tác của tạo hóa.

"Đây là vật Thái hoàng thái hậu ban tặng khi Ai gia nhập cung, nay Ai gia ban lại chiếc vòng này cho con. Mong con và Bệ hạ vĩnh kết đồng tâm, con đàn cháu đống."

Khương Mật cung kính nhận l bằng hai tay: "Đa tạ Mẫu hậu."

Khương Thái hậu cười đầy mãn nguyện, bà sang Hoàng đế, th ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên Đường Đường.

Trong đáy mắt Khương Thái hậu thoáng qua nét kinh ngạc, sau đó lại mỉm cười.

Xem ra, việc Bệ hạ chọn nữ nhi Khương gia làm Hoàng hậu, e rằng kh chỉ đơn thuần là sự toan tính đề phòng ngoại thích.

Đường Đường quả thực may mắn hơn bà nhiều.

Rời khỏi Từ Ninh Cung, Khương Mật trở về Khôn Ninh Cung để nhận lễ triều bái của nội ngoại mệnh phụ.

Tiêu Hoài Diễn thì tới Giao Thái Điện hội kiến quần thần.

Lần này, Khương Mật ngồi phượng liễn trở về.

Lúc này, bên ngoài Khôn Ninh Cung, nữ quyến hoàng tộc và quan quyến từ tứ phẩm trở lên đã chờ sẵn. Th nghi trượng minh hoàng hộ tống phượng dư chầm chậm tiến đến, tất cả đồng loạt hành lễ:

"Hoàng hậu nương nương thiên tuế."

Đợi phượng dư tiến vào Khôn Ninh Cung, các mệnh phụ mới lần lượt được chưởng sự cung nữ truyền gọi vào bệ kiến.

Nội ngoại mệnh phụ diện kiến vị Hoàng hậu trẻ tuổi, chẳng ai dám thất lễ nửa phần. Dù trong lòng kh ít tư tâm, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính chúc mừng.

Khương Mật ngồi trên chủ vị, những gương mặt vừa lạ vừa quen đang hành lễ với , trong lòng kh khỏi cảm thán.

Từ sau khi trùng sinh, nàng chưa từng nghĩ sẽ tới bước đường này.

Trong đám , nàng th một An Dương hành lễ đầy bất đắc dĩ, th Tô thị vừa căng thẳng vừa mừng rỡ, th phu nhân của Thẩm các lão, cả bà bà của Nghi tỷ tỷ...

Khương Mật kh giữ bọn họ lại lâu, nhận lễ xong liền cho lui.

Mệnh phụ rời khỏi Khôn Ninh Cung, kh ít vẫn còn tò mò về vị tân Hậu này. Đây là lần đầu tiên họ gặp chuyện lạ đời: Lập Hậu mà kh nạp Phi cùng lúc. Tận mắt chứng kiến dung nhan Hoàng hậu, họ cũng phần nào hiểu ra, mỹ nhân nhường nỡ để nàng chịu thiệt thòi. Chỉ ều, hậu cung Đế vương thể chỉ độc sủng một , sau này ắt sẽ nạp thêm mới.

Họ chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi.

Thế nhưng, những phu nhân chờ đến khi Bệ hạ lập Thái tử, chờ đến khi Thái t.ử đại hôn, thậm chí chờ đến lúc Bệ hạ đưa Hoàng hậu du ngoạn tứ hải, vẫn chẳng th hậu cung thêm nào.

Ồ, thực ra là thêm đ chứ.

Thêm m vị Hoàng tử, C chúa do chính Hoàng hậu nương nương sinh ra.

Song, đó đã là chuyện của sau này.

Khương Mật chợp mắt một lát, tinh thần đã khá hơn, nàng thay thường phục cùng Tôn nữ quan dạo qu Khôn Ninh Cung vừa được tu sửa.

Cô mẫu nàng từng là Hoàng hậu, nên thuở nhỏ nàng thường lui tới nơi này, nhưng Khôn Ninh Cung hiện tại đã khác xa trong ký ức của nàng.

Trắc ện xây thêm một d.ụ.c trì (bể tắm), tối qua nàng chưa kịp kỹ, giờ lại mới th trên tường khảm đầy dạ minh châu, xa hoa lộng lẫy.

Phía Nam lại dựng thêm một khu vườn, đúng lúc hoa t.ử vi đang độ nở rộ, từng chùm hoa tựa như ráng chiều đỏ rực. Giữa muôn hoa khoe sắc, một chiếc xích đu dựng sẵn tr vô cùng nổi bật.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khương Mật bước tới, ngón tay lướt nhẹ trên dây xích đu. Xúc cảm kh giống huyền thiết th thường, tr vô cùng chắc c, được chế tác đặc biệt, bên trên còn treo một chuỗi lục lạc vàng.

Khương Mật ngồi lên, tiếng lục lạc vang lên l lảnh vui tai.

Thu Ngọc biết cô nương muốn chơi xích đu, bèn đứng sau nhẹ nhàng đẩy.

Khương Mật nắm l dây xích, tà váy tung bay theo gió, tiếng lục lạc reo vang th thúy, nghe thật vui tai.

Nàng đung đưa đôi chân, bay lượn theo nhịp xích đu, hương hoa thoang thoảng càng lúc càng nồng đượm, trong lòng cảm th thư thái vô cùng.

Khương Mật kh kìm được bảo: "Thu Ngọc, đẩy cao thêm chút nữa."

Tiêu Hoài Diễn bước vào Khôn Ninh Cung, kh th Khương Mật ở chính ện.

Cung nhân cẩn trọng bẩm báo: "Bệ hạ, nương nương đang ở tiểu hoa viên."

Tiêu Hoài Diễn kh nói gì, rảo bước về phía Nam.

Chưa th đâu đã nghe tiếng cười khẽ khàng, tựa như suối chảy róc rách từ đỉnh núi tuyết.

Ngoặt qua khúc qu, Tiêu Hoài Diễn dừng bước, lặng lẽ ngắm nữ t.ử đang bay bổng trên chiếc xích đu. từng th nàng cười thẹn thùng, từng th nàng cười gượng gạo, cũng từng th nụ cười bất lực của nàng. Nhưng nụ cười lần này lại pha chút tinh nghịch, chút ngây thơ, hệt như một thiếu nữ vô ưu vô lo, sống động và tươi mới. Chẳng vẻ đẹp đơ cứng của một con búp bê sứ.

"Thu Ngọc, em đẩy cao thêm chút nữa ."

Nghe nàng sai bảo tỳ nữ, cau mày, bước nh tới.

Cung nhân hầu hạ bên cạnh th Tiêu Hoài Diễn liền vội vàng quỳ rạp xuống.

Khương Mật vừa bay về phía sau, đang định nói chuyện với Thu Ngọc thì liếc th bóng dáng Tiêu Hoài Diễn.

Nàng hoảng hốt, dây xích màu đen bỗng bị một bàn tay to lớn giữ chặt.

Xích đu lập tức dừng lại, nàng va vào lòng Tiêu Hoài Diễn.

Bàn tay đặt lên vai nàng: "Nếu nàng ngã xuống, Trẫm sẽ cho dỡ bỏ thứ này ngay lập tức."

Khương Mật vội lắc đầu, nàng tháo sợi dây an toàn cài trước n.g.ự.c ra, giải thích: "Bệ hạ, thắt dây này mà, sẽ kh ngã đâu." Ý tứ rõ ràng là xin đừng dỡ bỏ xích đu.

Tiêu Hoài Diễn ngón tay trắng nõn của nàng cầm sợi dây xích đen, thầm nghĩ biết thế đã chẳng làm cái thứ này cho nàng.

bế nàng từ xích đu lên, ôm vào trong lòng, hỏi: "Vui kh?"

Khương Mật bám vai , quan sát sắc mặt th kh giống như đang giận, ngập ngừng gật đầu: "Cũng... cũng vui."

"Lần sau Trẫm sẽ đẩy nàng cao hơn."

Khương Mật nghe vậy thì ngạc nhiên, nàng cứ tưởng sẽ mắng mỏ kh cho nàng chơi nữa.

Tiêu Hoài Diễn th biểu cảm đó của nàng, đưa tay nhéo nhẹ: "Lần này kh kêu đau eo, mệt lả nữa ?"

Khương Mật vùi đầu vào n.g.ự.c , kh dám ho he.

Tiêu Hoài Diễn xốc nhẹ trong lòng lên, bế thẳng về phía d.ụ.c trì.

Trong làn hơi nước lượn lờ, tiếng nước trong hồ khi dồn dập khi chậm rãi.

Khương Mật bám vào thành hồ thở dốc, một thân hình nóng rực liền áp tới, xoay mặt nàng lại, hôn xuống.

Tiêu Hoài Diễn gạt những sợi tóc dính trên má nàng, giọng trầm khàn: "Đường Đường, gọi ta một tiếng Lục ca."

Khương Mật chỉ mong mau chóng kết thúc, nàng vòng tay ôm cổ , run rẩy gọi: "Lục ca ca..."

Giọng nói nũng nịu lại pha chút tiếng nức nở, khiến ánh mắt Tiêu Hoài Diễn càng thêm thâm trầm.

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, Khương Mật mới bàng hoàng nhận ra vừa gọi Tiêu Hoài Diễn là gì.

Tiêu Hoài Diễn xếp thứ sáu trong các hoàng tử. Nàng nhớ trước kia, cũng từng bắt nàng gọi là Lục ca.

Ngón tay nàng bị Tiêu Hoài Diễn đan chặt, cả bị ôm trọn vào lòng.

"Đường Đường..." Tiêu Hoài Diễn thì thầm bên tai nàng một câu.

Nhưng Khương Mật đã mệt lả , nàng chưa kịp nghe rõ lời thì đã chìm vào giấc ngủ.

Đời đằng đẵng, lời hứa hẹn chẳng nằm ở chót lưỡi đầu môi, mà là dùng cả quãng đời còn lại để bầu bạn và bù đắp.

Ban đầu, Khương Mật vẫn còn thấp thỏm lo âu về những tháng ngày trong cung.

Nhưng dần dà, nàng nhận ra hoàng cung kiếp này đã hoàn toàn khác xa kiếp trước.

Sau khi An Dương xuất giá theo sự sắp xếp của Phủ Nội vụ, Hiền Thái phi cũng dời đến hành cung.

Những chủ t.ử trong hoàng cung rộng lớn này chỉ còn lại nàng, Tiêu Hoài Diễn và cô mẫu.

Thế nhưng cô mẫu lại bảo với nàng, qua ít ngày nữa, sẽ đến Ngũ Đài Sơn tĩnh dưỡng, nơi đó non x nước biếc, thích hợp để dưỡng già.

Như vậy, hoàng cung lại càng thêm trống trải.

Khương Mật kh nỡ xa cô mẫu, nhưng bà bảo rằng bà đã muốn ra ngoài ngắm thế giới từ lâu lắm , tr thủ lúc chân còn được mà toại nguyện.

Khương Mật biết đó là tâm nguyện của cô mẫu, nên chỉ đành tr thủ lúc chưa rời cung mà đến bầu bạn nhiều hơn.

Còn Tiêu Hoài Diễn, hầu như đêm nào cũng về Khôn Ninh Cung của nàng. Trừ khi chính sự nghị bàn quá muộn, sợ làm nàng thức giấc, mới nghỉ lại tại Cung Càn Th.

Khương Mật biết trên triều đường thỉnh thoảng vẫn tấu chương thỉnh cầu Tiêu Hoài Diễn nạp phi.

Nhưng nghe đâu m kẻ cầm đầu vụ đó bị Cẩm Y Vệ khui ra chuyện xấu trong nhà, nên từ đó chẳng ai dám ho he nữa.

Khương Mật nhận ra bản thân cũng chẳng còn quá bận tâm đến chuyện này, bởi trong tay nàng vẫn còn nắm giữ đạo thánh chỉ kia.

Đúng lúc này, tiếng bước chân từ phía sau vang lên. Khương Mật vội vàng cất đạo thánh chỉ trên tay vào trong hộp gỗ.

Tiêu Hoài Diễn liếc mắt liền biết nàng đang xem thứ gì. giữ tay Khương Mật lại, giọng ệu chút bất đắc dĩ: "Trẫm sẽ kh cho nàng cơ hội dùng đến đạo thánh chỉ này đâu."

Bàn tay khẽ chạm lên vùng bụng phẳng lì của nàng: "Khi nào nơi này mới động tĩnh đây?"

Khương Mật xoay lại, chớp mắt tinh nghịch: " đoán xem?"

Khương Mật bật cười trước cả Tiêu Hoài Diễn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...