Sau Khi Ta Nhặt Được Một Công Chúa Ở Ven Đường
Chương 13
Cơ thể Ôn Quân ngày càng . dốc hết tâm sức nhiều năm, cơ thể suy kiệt trầm trọng, hễ ho lên dứt .
Đêm đó, bọn nâng chén đối ẩm. dám chúc năm nào cũng buổi , chỉ mong trường cửu.
17
khi Lục Uyển chế-t, Ôn Quân lập hậu, cũng nạp phi. ít đại thần can gián, đều Ôn Quân bác bỏ. Bọn họ Ôn Quân nhi tử, quốc thống vững.
Ôn Quân đầu phàn nàn với : "Mắc gì cứ nhi tử, chẳng trẫm nữ nhi ?"
khi Niệm Niệm lớn hơn một chút, Ôn Quân đưa nó học đường, những gì thái phó dạy đều đạo trị quốc.
hiểu, Ôn Quân truyền ngôi vị Hoàng đế cho Niệm Niệm.
"Đại Sở nữ tướng, thêm nữ đế thì ?"
"Trẫm tuân theo cái lệ cũ nào hết, trẫm làm cái lệ đầu tiên ."
Chỉ vị Đế Vương đầy hào khí tráng chí như , cơ thể yếu ớt vô cùng.
khi Ôn Quân liệt giường, chính sự liền giao cho quản lý. Lúc đầu còn khuyên , bảo hãy dưỡng cho , qua hai ngày khỏe ngay. đó khuyên nữa.
Ôn Quân bắt đầu ho má-u, cách nào tự lừa dối nữa.
Thái y một nữa bắt mạch xong, Ôn Quân nhiều nhất chỉ sống thêm ba năm.
Ôn Quân sửng sốt một chút, đó cong mày : "A Sênh, nàng xem, trẫm cố gắng chút, vẫn thể ở bên nàng và Niệm Niệm thêm ba năm nữa."
Ông trời đối với thực sự tính ưu ái. Nhỏ mất , thanh niên mất , đó mất thê. thủy chung vẫn dịu dàng, cho dù Đế Vương ngâm trong triều đường mấy chục năm, vẫn cứ dịu dàng như thuở ban đầu gặp mặt.
Ngày Ôn Quân , trời lất phất tuyết nhỏ. ghế bập bênh, mai đỏ tuyết trắng ngoài cửa sổ, đột nhiên lời trở nên nhiều hơn.
"A Sênh, mẫu phi thích hoa mai đỏ, bà mai đỏ ngạo tuyết phong cốt. Cứ hễ đến mùa đông, cắt lấy một nắm mai đỏ cắm bình hoa."
"Cả căn phòng đều mùi hương mai, thơm lắm. Ngọc Ninh lúc nhỏ nghịch ngợm, kiễng chân lén hái mai đỏ, mẫu phi thấy, mẫu phi liền lấy cành mai vụt nó."
"Nó vội vàng chạy, đẩy cửa chạy ngoài, chạy trong tuyết. ngã cũng sợ, nó tuyết xốp xốp mềm mềm, ngã một chút cũng đau."
với : "A Sênh, bọn họ tới đón trẫm ."
quấn chặt áo choàng cho : " bậy, Niệm Niệm và đều mong ngươi ở bên bọn thêm nữa."
nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay , ánh mắt trở nên xa xăm.
Xem thêm: Lục Tổng Đừng Giả Nai, Phu Nhân Không Cần Anh Nữa - Lục Diễn Chỉ + Thời Niệm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"A Sênh, đôi khi trẫm thực sự hối hận, hối hận đòi Ngọc Ninh từ bên cạnh nàng về. Nếu theo nàng, cần hòa ."
" nàng ? Từ lúc nàng cung cho đến lúc Ngọc Ninh mười sáu tuổi, quãng thời gian trẫm hạnh phúc nhất đời . Trẫm giống như bước trong giấc mộng , đáng tiếc, bước thêm một bước, mộng tan vỡ, muôn kiếp trở ."
Ôn Quân , vén lọn tóc mai rối cho : " thể quen A Sênh thật . A Sênh chúng , một vô cùng mà."
"Hoàng thượng cũng một vô cùng."
Bông tuyết rơi lông mi , giúp phủi , bàn tay đưa giữa chừng vô lực buông thõng xuống.
"A Sênh, Niệm Niệm và Đại Sở, giao cho nàng."
cong mắt , dường như nghĩ tới điều gì đó, tự làm .
ghé sát tai môi , thấy :
" , cuối cùng khác tiễn trẫm ."
"Chỉ làm khổ nàng quá."
"A Sênh, đừng ."
Ôn Quân thực sự dịu dàng đến tận xương tủy. Ngươi xem, rõ ràng sắp , mà còn quan tâm xem khổ .
bao giờ nghĩ tới, một cô nương bán mì trứng, một ngày trở thành nữ tướng.
Ôn Quân giúp chọn con đường nhất, trải sẵn đường cho . Mà cả đời , tiếp xúc gần gũi nhất với , chính đêm trăng sáng đó. dành cho một cái ôm chỉ chạm nhẹ thôi, còn nhẹ hơn cả tuyết rơi.
ngày , hồi tưởng cả cuộc đời . Tiên Đế để cho sơn hà ngàn lỗ hổng. lên ngôi hai mươi năm, dốc lòng trị quốc. Bình nội loạn, đuổi Liêu, mở tân chính, mở mang bờ cõi. Thiên hạ giao cho Niệm Niệm, biển lặng sông trong, bốn bể thái bình. một vị Hoàng đế Đại Sở, cả đời quá viên mãn.
Ôn Quân băng hà khi chỉ mới ba mươi bảy tuổi. Tướng quân giữ biên giới, thiên tử chế-t vì xã tắc.
18
Ôn Quân để di chiếu. Niệm Niệm lên ngôi, phò chính, Nguyên Kiêu lĩnh binh.
đại thần phục nữ đế lên ngôi, yêu cầu từ trong tông tộc chọn một nam duệ khác đăng cơ. dùng thủ đoạn thiết huyết trấn áp, đưa Niệm Niệm lên longỷ.
đại thần thế lực Nguyên gia quá lớn. Lúc Ôn Quân còn sống, từng nhắc nhở chuyện .
chỉ mỉm lắc đầu: "Hai mươi năm , còn thấu một ?"
Xem thêm: Lầm Phòng Cưới Với Chị, Lục Tổng Dỗ Cầu Thai - Thời Nhược Cấm, Lục Huân Lễ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
khi đăng cơ, Niệm Niệm trưởng thành hơn nhiều.
Năm đó Ngọc Ninh vì hòa mà một đêm lớn khôn, hiện giờ Niệm Niệm cũng vì sự Ôn Quân mà buộc trưởng thành.
Bữa cơm ngày sinh nhật chỉ còn ba .
Niệm Niệm gối , bầu trời đầy : "Cô cô, kể cho trẫm câu chuyện bọn họ ."
kể kể, kể đến mức Nguyên Kiêu uống cạn rượu bàn. Rượu vẫn do Lục Uyển ủ lúc sinh tiền.
Niệm Niệm , đến cuối cùng bùi ngùi hỏi : "Cô cô, nếu cho một cơ hội nữa, vẫn sẽ chọn con đường chứ?"
nghĩ ngợi, cho nó : "Sẽ chọn."
Cho dù Ôn Quân giang sơn Tiên Đế giao cho đầy rẫy vết thương, vẫn sẽ kiên trì giữ vững, và vì thế mà dốc hết một đời.
Cho dù Ngọc Ninh hòa sẽ chịu nhục mất mạng, nó vẫn sẽ chọn gả xa tới Liêu quốc, đổi lấy sự yên ngắn ngủi.
Nguyên Kiêu sẽ bỏ văn theo võ, bảo gia vệ quốc. cũng sẽ triều làm quan, phò tá Đế Vương.
Bọn đều cầu mong sơn hà vững chắc, cầu mong gia quốc vĩnh an.
" Niệm Niệm, con giống . Tiên đế quét sạch những hủ bại cho con, để cho con một nhân gian thanh bình. Con cần khổ như ."
Niệm Niệm dựa lòng , gật gật đầu: "Trẫm so với phụ hoàng, may mắn hơn nhiều."
"Cô cô, trẫm sẽ làm một vị Hoàng đế giống như phụ hoàng. Đại Sở mãi mãi hòa , cắt đất, bồi thường, nạp cống, đầu hàng."
Tiểu cô nương hào khí tráng chí nó. , cả cuộc đời nó sẽ dốc hết lực thực hiện lời hứa.
đó, nó ngủ trong lòng .
Nguyên Kiêu cũng say, ôm túi thơm đậu đỏ nó lầm bầm lầu bầu.
Ánh trăng như nước dội lên bọn .
khép mắt . Giữa lúc nửa tỉnh nửa mơ, dường như trở sinh nhật năm hai mươi ba tuổi. Ôn Quân nấu một bàn thức ăn, Ngọc Ninh véo tai Nguyên Kiêu đùa nghịch. ở bên cạnh mà cong cả mắt.
đó Lục Uyển tới, hỏi bỏ quên nàng . Nàng còn xách tới một vò rượu ngon.
Bọn rót rượu đối ẩm, nâng chén hướng về vầng trăng. chúc năm nào cũng buổi , năm nào cũng ngày . chúc ở đây trường cửu, nghìn dặm cùng ngắm vầng trăng sáng.
Hết
Chưa có bình luận nào cho chương này.