Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả Bị Tiết Lộ, Tôi Hoàn Toàn Buông Xuôi Ăn Dưa

Chương 374

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thấy sự chú ý dời , Franz vỗ cánh tay bên cạnh một cái:

“Mau, chúng thừa cơ hội mau thôi."

đại ca nhỏ vẫn còn ở đây."

“Yên tâm mà, trai ở bên cạnh sẽ chuyện gì , chủ thuê nhỏ chuyện gì cũng sẽ liên lạc qua điện thoại."

Tóm , đợi Diệp Tầm Tri làm xong một loạt kiểm tra trở về, bưng bát thu/ốc, phát hiện đồng đội từ lâu .

nhầm thế, thế mà bỏ chạy .】

Diệp Tầm Tri cúi đầu thâm cừu đại hận chằm chằm bát thu/ốc trong tay, từ xa ngửi thấy một mùi vị buồn nôn.

【Mùi thu/ốc khó ngửi quá, chắc chắn đắng ngắt luôn.】

Diệp Sở Hiển trở về lúc thấy câu , tới, còn hỏi:

còn uống?"

Diệp Tầm Tri bưng bát sứ khuôn mặt mướp đắng, đáng thương ba ba:

trai hai chúng chia đôi ?"

“Em tưởng đây đồ mà đòi chia đôi với ?"

Khóe miệng Diệp Sở Hiển giật giật, trong mắt nhiễm lên chút ý , thọc thọc túi áo .

xin đồng đội kẹo , ăn ?"

Động tác Diệp Tầm Tri bỗng cứng đờ, cúi đầu đây một viên kẹo Thụy Sĩ vị chanh.

Trong đầu cô bỗng nhiên hồi tưởng , đêm đó cô cùng ngày xưa cửa.

Đối phương lúc đó cũng cô như .

ở đây viên kẹo , ăn ?"

“Kẹo , trai ."

Diệp Sở Hiển vẫn phát hiện điều bất thường bên cạnh, nhớ tới câu hỏi đó hỏi xong.

“Cho nên em gái nhỏ em ở đây?

Nơi nguy hiểm nơi em nên đến...

Em gái nhỏ?

Em gái nhỏ em đừng mà, hỏi nữa chứ gì!"

Diệp Sở Hiển hoảng hốt rút một tờ khăn giấy từ bên cạnh, thấy hỏi xong câu đó, em gái nhà dường như ngẩn một lúc, nước mắt đột ngột rơi xuống.

“Em..."

Diệp Tầm Tri định chuyện, lôi cái cớ lúc , nặn một nụ hời hợt, nước mắt tự chủ trượt xuống, làm cũng dừng .

“...

Tại mùi vị ?"

【Tại cố tình mùi vị , tại cố tình ...】

Động tác hoảng loạn Diệp Sở Hiển bỗng khựng , nửa quỳ Diệp Tầm Tri, giật lấy một tờ khăn giấy giúp lau nước mắt, dịu giọng dỗ dành:

“Đây kẹo chọn từ chỗ đồng đội về đó, sợ thu/ốc quá đắng, nếu như thích mùi vị , ăn nữa ."

Diệp Tầm Tri mặt, tiếng gào thét khàn cả giọng, chỉ yên lặng đưa tay .

“...

tư, sẽ luôn ở bên cạnh em chứ?"

sẽ luôn bảo vệ em, cho đến khắc ch/ết ."

“Em thích kẹo Thụy Sĩ vị chanh."

, mua cho em, nữa."

, cũng đừng mua nhiều quá, tàm tạm , em xót tiền."

Lý trí bỏ nhà Diệp Tầm Tri dần dần trở , bởi vì một chốc một lát điều tiết cảm xúc, giọng còn mang theo chút nghẹn ngào, qua uỷ khuất chịu .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-tieng-long-cua-thien-kim-gia-bi-tiet-lo-toi-hoan-toan-buong-xuoi-an-dua/chuong-374.html.]

“Chúng thể kẹo, chúng thể lãng phí tiền."

Diệp Sở Hiển:

trai em còn đến mức mua vài viên kẹo phá sản !"

Trải qua chuyện , Diệp Sở Hiển dám nhắc một chữ nào nữa, thậm chí dám hỏi thăm từ một phía, sinh sợ làm em gái .

Thậm chí nửa đêm tỉnh dậy nhớ chuyện , đều hận thể tự tát cho một cái.

Bành tổng chỉ huy qua đây hỏi thăm chuyện , Diệp Sở Hiển đều sinh sợ chạm sợi dây thần kinh đó em gái, trực tiếp đuổi ngoài, còn đặc biệt dặn dò đồng đội đừng hỏi nhiều.

Từ điểm đủ để thấy, Diệp Tầm Tri nhỏ bé lúc đó mang sự chấn động lớn lao thế nào cho trai.

Từ nước X đến nước Z, đường biển đại khái cần bốn ngày, Diệp Tầm Tri cứ như một cách thần kỳ lăn lộn thành sủng nhi cả đoàn.

Mỗi hai tay ngoài đều sẽ mang một đống đồ đầy ắp trở về.

Hơn nữa Diệp Tầm Tri còn phát hiện một điểm sáng, cô phát hiện ở trong hải quân, thế mà vô danh tiểu .

Bởi vì Bành tổng chỉ huy khi gặp cô, thế mà một ngụm gọi tên Diệp Tầm Tri, hơn nữa truy cứu nguyên nhân thế mà còn vì Diệp Sở Hiển.

Bành tổng chỉ huy:

“Cháu thể nhớ rõ lắm, chính lúc xảy sự kiện hải tặc đây ."

“Cái đứa nhỏ cháu đối đầu với hải tặc , lúc đó một đội hải quân nước Z cứu viện, bộ đội do Hồ trưởng quan dẫn dắt.

Cái ông Hồ trưởng quan đó bạn già , ông từng nhắc tới cháu với ."

Diệp Tầm Tri bừng tỉnh đại ngộ:

“Ồ, cháu nhớ Hồ trưởng quan!"

【Thực nhớ lắm, cả sẽ mỉm .】

Bốn ngày , tàu cập bến.

Bốn ngày , Diệp Tầm Tri mải chơi đùa thành một khối với các đồng đội tư, điện thoại hết pin xong đều quên sạc luôn.

khi xuống tàu mới vội vội vàng vàng sạc một ít điện, Diệp Sở Hiển cũng coi như thành nhiệm vụ, kỳ nghỉ ngắn hạn, tự nhiên nghĩa bất dung từ đưa em gái về nhà.

khi xuống tàu hai và Bành tổng chỉ huy cùng những khác từ biệt, Diệp Tầm Tri liền mở điện thoại.

khởi động máy nhận tin nhắn WeChat ngập trời, hai gửi tới.

[Lạn:

Em gái nhỏ em đang ở ?]

[Lạn:

Em gái nhỏ em đang làm gì thế?]

[Lạn:

Em gái nhỏ mau gọi điện thoại!]

Ba tin nhắn giống y hệt xếp chồng lên ít nhất cũng 99+.

【Kỳ lạ, hai đến tìm ?】

Diệp Tầm Tri phản ứng , cũng lười phát tin nhắn, liền gọi điện thoại .

“Alo hai, phát tin nhắn tìm em chuyện gì ?"

“Câu hỏi lẽ nào nên hỏi em ?"

Giọng Diệp Lạn đặc biệt dịu dàng:

“Cái con bé em lấy trai gánh tội , tự xin nhà trường nghỉ một tuần lễ, làm cái gì, còn để lời nhắn với ông nội đưa em Đông Bắc trượt tuyết ."

Trời mới Diệp Lạn lúc đang phim ở trong núi, nhận điện thoại mắng ông nội thì mơ hồ đến mức nào.

Diệp Tầm Tri im lặng một chút, nghiêm túc hỏi:

“Cho nên hai em khai em ?"

Diệp Lạn dịu dàng hỏi ngược :

em làm cái gì?"

“Thiên cơ bất khả lộ."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...