Sau Khi Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả Bị Tiết Lộ, Tôi Hoàn Toàn Buông Xuôi Ăn Dưa
Chương 89
[Đạo đức ở ?
Pháp luật ở ?
Nút bấm tố cáo lẻn khỏi biệt thự ở ?]
Hai một đường mò đường cái, một ông cụ bán hàng rong lưu động đang rao hàng:
“Mực nướng, cơm chiên nguội, bánh mì kẹp, khoai lang kéo sợi, mía, quýt, bưởi, đập tường, khoan lỗ, nối ống nước, dán màn hình điện thoại, thu mua đồng, thu mua đồng, thu mua sắt vụn, thu mua tủ lạnh cũ..."
Mắt Diệp Tầm Tri đều thẳng.
(Chiếu thư mười hai quyển, quyển quyển tên cha.)
Diệp Lạn:
360 ngành nghề, ông cụ độc chiếm 359 ngành.
Hai em hiếu kỳ ghé sát gần.
Diệp Lạn một cái nguyên liệu đối phương, cảm thấy còn khá tươi ngon:
“Ông cụ cho đĩa mực nướng ăn thử xem nào."
“ ngay."
Ông cụ lấy nguyên liệu bắt đầu xiên tại chỗ, xiên chuyện phiếm với hai :
“12 xiên ?"
Diệp Tầm Tri:
“Thế thì , cho cái 15 xiên ăn thử cho tươi."
(Xem thủ pháp ông cụ chính nghệ nhân lâu năm, dựa kinh nghiệm lăn lộn giới ẩm thực nhiều năm , tuyệt đối ngon.)
Mắt ông cụ sáng lên, lập tức cảm thấy hai trẻ tuổi chỗ nào chỗ nấy đều đáng yêu:
“A ha, một nhà cả nha, thế thì tính rẻ cho hai đứa chút ."
Diệp Lạn ngược mấy để ý chút tiền , dứt khoát trả tiền, thuận miệng :
“ cần ạ, bây giờ kiếm chút tiền cũng dễ dàng."
Ông cụ vui vẻ hớn hở bắt đầu nướng mực, kỳ lạ ông cụ cũng mực, cứ như mù quáng quét nước sốt, đầu ngó nghiêng dáo dác.
Bỗng nhiên đợi hai kịp phản ứng, ông cụ vứt cây chổi quét, xe điện nhỏ liền chạy.
Hai em:
??!!!
Ông cụ:
“Mau chạy theo mau, quản lý đô thị tới ."
Diệp Tầm Tri hộc tốc chạy theo phía :
“Ông cụ ơi, mực cháu sắp cháy !"
Ông cụ:
“Thế thì , hai đứa mau tự lật mặt !"
Mơ hồ hiểu liền bắt đầu đuổi theo chiếc xe điện nhỏ, Diệp Lạn tăng tốc độ:
“Để !"
(Oa da da da da, chạy nổi nữa , thỉnh thoảng lựa chọn từ bỏ cũng một loại cảnh giới.)
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
thấy Diệp Tầm Tri phía sắp sửa lựa chọn ngã sấp mặt, Diệp Lạn vội vàng đầu bồi thêm một phát súp gà.
“Em gái em cố gắng thêm chút nữa, nhân sinh chính nỗ lực, càng nỗ lực càng may mắn, như ánh trăng mới hướng về phía em mà lao tới."
Diệp Tầm Tri vốn dĩ trong miệng nén một ngụm khí, vùi đầu chạy như điên, nén nữa.
“, ánh trăng hướng về phía lao tới thì còn gọi ánh trăng cái gì nữa, cái đó gọi thiên thạch, đến lấy mạng ch.ó đấy."
Hai một đường chạy điên cuồng, chạy ròng rã hai con phố, cuối cùng khi thể lực hai cạn kiệt, chiếc xe tìm một địa bàn an dừng .
Ông cụ xuống xe tiếp tục giúp nướng mực, Diệp Tầm Tri đặt m/ông lên chiếc ghế đẩu nhỏ.
(Mèo con đây, sắp mệt ch/ết , há mồm hồn phách bay ngoài nhỉ?)
Diệp Lạn chạy thở hồng hộc, vịnh gối:
“Ông cụ, đối với những khách hàng khác ông cũng như thế ?"
Ông cụ thuần thục nướng mực bắt đầu chuyện phiếm:
“ , ngày thường đều như thế ."
“Nếu quản lý đô thị bắt , phạt bao nhiêu tiền?"
Ông cụ nghĩ một lát:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-tieng-long-cua-thien-kim-gia-bi-tiet-lo-toi-hoan-toan-buong-xuoi-an-dua/chuong-89.html.]
“Bình thường thì 150~200."
Diệp Tầm Tri tiếp lời:
“ thì cũng bao nhiêu nha."
Lời , thế giới đều yên tĩnh trở , Diệp Lạn cảm thấy em gái nhà ít nhiều chút nỗi khổ dân gian, bất đắc dĩ xoa xoa đầu cô:
“Cũng bán nhiều xiên mực mới hai trăm tệ đấy."
(Hửm?
hai nghĩ như ?
đối với ông cụ hiểu lầm gì ?)
Diệp Lạn:
?
Em hiểu ngược cái gì ?
nghĩ như , liền thấy ông cụ ung dung thở dài một tiếng:
“ bao nhiêu, đau lòng, chủ yếu xe điện giữ phiền phức, nửa tháng kiếm ít mười mấy vạn đấy, hôm qua chỉ riêng nhập hàng tiêu mất một vạn năm ."
Diệp Tầm Tri chống cằm từ tốn bổ sung:
“ trai, lúc trả tiền xem hóa đơn , ba bốn xiên mực 50 tệ .
Bày sạp khổ, nhất định nghèo, chỉ cần ngon lo khách."
Ông cụ vui vẻ hớn hở:
“Cô bé cháu rõ ràng nha, hế hế, thực bây giờ đều nghỉ hưu , con trai đây chi phí du học nước ngoài đều do gánh vác, bây giờ thể giám đốc doanh nghiệp lớn đấy, ngoài bày sạp chủ yếu vì ở nhà quá rảnh rỗi."
Diệp Lạn:
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành đang nhiều độc giả săn đón.
“..."
Xin làm phiền, trời cao đất dày.
Đợi đến khi hai ăn tám phần no về biệt thự, Diệp Lạn nhận điện thoại quản lý, oán khí đối phương nặng đến mức thể nuôi sống mười gã Tà Kiếm Tiên.
quản lý:
“Hai làm cái gì ?"
Hai đối diện máy đồng thanh:
“Chạy đêm."
quản lý mặt lạnh lùng:
“ tin."
“Thật mà."
Diệp Tầm Tri hôm nay lời đều mang theo chột , cô lấy điện thoại điều một bức ảnh, ghé sát máy điện thoại:
“ xem ở đây còn chụp bóng dáng tụi em khi đang chạy ."
Đây lúc họ về, Diệp Tầm Tri tình cờ lướt Weibo phát hiện , bóng dáng khi đang chạy họ.
quản lý và cư dân mạng lúc đều thấy bức ảnh đó, đó lộ khuôn mặt dấu hỏi chấm đen.
chụp hiển nhiên ở cửa hàng nào đó, trong màn hình hai vệt tàn ảnh màu đen thoáng qua.
[Cái cái cái , cái bức ảnh chụp!
Lúc đó hai con chuột đen lớn vụt qua làm giật nảy !]
[Phụt, vì một câu mà tìm Weibo lầu đăng, vốn dĩ kèm văn:
“Hai cái túi r/ác màu đen ở thế?"]
[Kỳ lạ, bức ảnh thiếu hụt thế ?
Chiếc xe mực nướng ông cụ trong ảnh vốn dĩ hai ăn mất (đầu chó)]
quản lý:
“Cụ ông lái xe ?"
( lẽ bận rộn mỉm và lóc, bận rộn theo đuổi ngôi băng bầu trời, tóm khẳng định photoshop mất.)
“ lẽ..."
Diệp Lạn suýt chút nữa đem những gì thấy thốt , may mà phản ứng kịp thời “ lẽ ông vì để trốn tránh quản lý đô thị, nên chạy trốn khỏi bức ảnh ."
quản lý:
“..."
Trông giống một gã đại ngốc lắm ?
Cuối cùng Diệp Tầm Tri mang một cái cân trọng lượng qua, kết quả phát hiện Diệp Lạn cửa một chuyến, những béo lên mà còn gầy một chút, lúc mới chấn kinh tha cho họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.