Sau Khi Tìm Lại Được Đứa Em Trai Thất Lạc
Chương 2:
"Bây giờ, trai nó đang quản lý m c ty, bận rộn lắm, với lại bố mẹ chúng nó mất sớm, em trai còn nhỏ mà đã mất cha mẹ, trai cũng bận. Nó ở nhà một , đáng thương như vậy, trai chắc c xót em nên kh dám trách mắng nhiều. Cứ thế dần dà thằng em này càng thêm ngang ngược, hống hách. nó thường xuyên bị giáo viên gọi lên trường, nhưng đánh thì kh nỡ, mắng thì kh nghe, đúng là bó tay ."
"Đ, gần đây, thằng em xem m bộ phim hành động, nhiệt huyết sôi trào, muốn bỏ nhà nhận côn đồ làm đại ca, thực hiện giấc mơ làm xã hội đen tóc vàng hoe! nó sốt ruột, sợ nó sai đường nên đích thân ra ngoài tìm đây này."
"Nhưng thực ra đưa về thì vẫn kh cách nào dạy dỗ, dù thì cứ hễ mở miệng răn dạy là nó lại lăn ra đất mà khóc ầm ĩ, rằng đáng thương lắm, giống như cải trắng vàng úa trong ruộng, mới hai, ba tuổi đã mất mẹ ."
Linlin
"Nó cứ như thế khiến nó cũng kh dám nhẫn tâm răn dạy nữa, đúng là chịu thua thằng em này ."
"Vậy thì đúng là đáng đời bị bà chị mù mặt này đánh ha."
Khi đang hóng chuyện một cách say sưa, tiếng chu cửa đột nhiên vang lên.
3.
Vừa mở cửa, một con lập tức lao vào lòng nức nở: "Chị ơi!"
Mặc dù vì bệnh mù mặt nên trong mắt , khuôn mặt Dữu Ninh hơi xa lạ nhưng vừa là đã nhận ra rằng đây là đứa em trai đáng yêu của !
Lòng chợt mềm nhũn, đưa tay ôm l thằng bé và vỗ nhẹ: "Kh , kh , về là tốt ."
"Chào cô, xin lỗi vì đã ngắt lời."
ngẩng đầu. Lúc này, mới phát hiện ra rằng bên ngoài cửa còn một đàn đang đứng thân hình cao lớn, khí chất chín c, lạnh nhạt.
Dù đang đứng ngược sáng cũng kh thể che giấu được gương mặt th tú, sắc sảo của ta. Chẳng lẽ đây chính là Thái tử gia Kinh thành Phó Úc Phong d tiếng lẫy lừng đó à? Cũng đẹp trai quá chứ. Chỉ là ta như vậy thì khiến cho căn phòng trọ tối tăm của càng thêm lụp xụp, nhỏ bé, cũ kỹ và chật chội hơn.
cố kìm lại trái tim đang đập loạn xạ, lắp bắp: "Chào… Chào ."
"!" Một tiếng kêu thảm thiết đột nhiên vọng ra từ phía sau. Sau đó, chỉ th trai trẻ với hai dấu bạt tai rõ ràng trên mặt đang co ro trong góc tường, muốn nhấc chân nhưng kh hiểu lại cứng đờ ra dừng lại. Thỉnh thoảng, ta còn liếc
Toang . Dấu vết của m cái bạt tai vừa còn chưa tan hết nữa mà ta đã tìm đến tận cửa . Kh là sẽ bị xé ra làm hai nửa chứ? run rẩy ngẩng đầu, tim chợt thắt lại… đàn trước mặt đang chằm chằm dấu bạt tai trên mặt em trai , l mày đột nhiên cau lại.
"Chuyện gì thế này?” ta trầm giọng hỏi ngay sau đó thẳng vào bằng ánh mắt lạnh lùng như dao: "Cô đánh?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trong phút chốc, tim như rơi xuống vực. Toang , toang ! Lần này thì c.h.ế.t chắc !
cố kiểm soát cái chân đang kh ngừng run rẩy một cách kh biết xấu hổ của , thầm niệm chú một cách ên cuồng: "Kh , kh , đừng hoảng, đừng hoảng, cách mà, cách mà."
Sau đó, cố kìm sự kinh hãi, giả vờ bình tĩnh mà đến bên cạnh trai trẻ, nặn ra một nụ cười trấn an, đưa tay với ý muốn xoa đầu ta để bày tỏ hiện chí: " : dịu dàng, hoàn toàn kh đánh đâu." tiện thể xin lỗi thêm: "Trước đó lỡ tay vung lên thôi." Nếu của ta kh hài lòng thì muốn c.h.é.m muốn g.i.ế.c gì cũng được.
Kết quả là tay vừa đưa ra, trai trẻ trước mặt run lên cầm cập, ôm chặt l đầu: "Đừng đánh nữa, nghe lời là được còn gì!"
"..." Ha ha. Hình như tình hình càng toang hơn . Chẳng như thế càng cho th đánh ta "nặng" đến mức nào, ta bị bắt nạt đến mức thảm hại ra à?
Bàn tay đưa ra cứng đờ giữa kh trung, suy nghĩ một cách ên cuồng về việc làm . lẽ thay đổi thái độ 360 độ, quỳ xuống xin lỗi thì sẽ tr thành khẩn hơn một chút nhỉ.
Thế , bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng bước chân vẻ vội vã.
đang bước là Phó Úc Phong! Toang , kh là ta muốn đến đánh đó chứ?
Khi đang sợ hãi thì giây tiếp theo, tay bị một bàn tay nắm chặt l. Cảm giác rộng lớn, ấm áp khiến đáy lòng kh kìm được mà run nhẹ. Lúc ngẩng đầu một cách ngơ ngác thì vừa hay bắt được vẻ mừng rỡ thoáng qua trong mắt đàn .
Khoan đã.
Cái gì? nhầm à? Mừng rỡ?
Khi còn đang nghi ngờ thì Phó Úc Phong mở lời: "Cô bằng lòng giúp tr nom em trai toàn thời gian kh? Lương thỏa thuận, bao ăn ở."
Phó Úc Phong vừa dứt lời, mặt thằng em của ta lập tức tái mét.
Dòng bình luận:
"Ha ha chắc nó sướng c.h.ế.t mất, cuối cùng cũng tìm được trị được thằng em , thì kh nỡ đánh, mắng thì vô dụng, chi bằng để bà chị mù mặt này ra tay! Cô kh hề nhẹ nhàng chút nào đâu, vừa hay để cô dạy dỗ thằng nhãi r này thì sau này, nó khỏi sống yên ổn ."
Vậy thì còn gì để nói nữa. nắm c.h.ặ.t t.a.y Phó Úc Phong, nói với ánh mắt kiên định: " đồng ý!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.