Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Tìm Lại Được Đứa Em Trai Thất Lạc

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Cho đến bốn năm sau, khi đã tốt nghiệp và tìm được một c việc ổn định, nóng lòng trở về với ý muốn đón Dữu Ninh . Thật ra trên đường , cũng lo lắng. Lỡ đâu thằng bé đã được nhận nuôi, một gia đình hạnh phúc thì cũng tốt. Nhưng lỡ đâu Dữu Ninh kh được nhận nuôi, hồi đó đã gầy gò ốm yếu như vậy, bây giờ còn sống khỏe mạnh kh? Còn một vấn đề nữa: thằng bé còn muốn theo kh? Liệu ghim việc năm xưa, đã kh đón , trong bốn năm qua cũng bặt vô âm tín?

Nhưng khi đến nơi, mới phát hiện ra rằng đã lo xa quá. Em trai sức sống mãnh liệt, đã cao lớn hơn nhiều, tay chân cũng kh còn trong tình trạng gầy yếu như xưa, và vừa th , thằng bé lập tức vứt sách trên tay xuống, lao nh đến và ôm chặt l , kh chịu bu tay giống hệt như năm xưa.

Nhờ thế, lập tức bình tĩnh lại, ngồi xổm xuống và cũng ôm chặt l em trai: "Đi thôi, chúng ta về nhà."

chưa từng th đứa em nào ngoan ngoãn như vậy. Vừa về đến nhà, Dữu Ninh đã như được lên dây t, giúp quét nhà, lau nhà, giặt quần áo. Trước mọi mệnh lệnh của , thằng bé đều làm theo mà kh một câu phàn nàn, dốc hết sức mà hoàn thành. Đôi khi, cáu kỉnh với Dữu Ninh thì chính thằng bé còn an ủi . Những lúc đó, vóc bé tí teo ngồi xổm trước đầu gối mà dụi dụi cằm, đôi mắt đen láy của thằng bé sáng long l như quả nho: "Chị ơi, đừng giận nữa." Ai thể chịu nổi cảnh tượng này chứ?

Vấn đề duy nhất là khi ra ngoài, Dữu Ninh kh cảm giác phương hướng, dễ bị lạc và thằng bé còn gặp chứng lo âu về việc chia ly. Sau khi bị lạc, kh th đâu là Dữu Ninh lập tức nghĩ rằng kh cần nữa. Thằng bé cũng kh gọi, kh la, cứ lặng lẽ ngồi xổm bên cột đèn, run rẩy như một chú cún con, vừa khóc thút thít vừa lau nước mắt. Nói chung, đó là một đứa em trai tuyệt vời và hiếm trên đời.

Ngày hôm sau, thủ tục chuyển trường của Dữu Ninh đã được hoàn tất. đưa Úc Dữu Ninh và em trai của Phó Úc Phong là Phó Dạ Th đến trường.

Sau khi Dữu Ninh chào tạm biệt , vừa quay , nụ cười trên khóe môi thằng bé lập tức biến mất kh còn tăm hơi. Trong nháy mắt, khuôn mặt vốn ngoan ngoãn, hiền lành và dịu dàng trở nên bình tĩnh, lạnh lùng.

Phó Dạ Th huých huých thằng bé bằng khuỷu tay: "Ê, mày chỉ cười với chị mày thôi à? cứ như một con ch.ó vậy? Chị mày bảo mày l.i.ế.m chân chị thì mày cũng l.i.ế.m à?"

Linlin

Úc Dữu Ninh khựng lại đột nhiên quay khiến Phó Dạ Th giật , lùi lại theo bản năng: “ chuyện gì vậy?"

Úc Dữu Ninh lại sáng rực hai mắt: "Thật ? Chị đồng ý à?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phó Dạ Th: "... Mày hết thuốc chữa ."

Úc Dữu Ninh kh nhận được câu trả lời mong muốn, trong nháy mắt, vẻ mặt lại lạnh như tiền, thằng bé thẳng tiến về phía trước.

Phó Dạ Th kh nói nên lời một lúc lại đuổi theo: "Ê, chị mày nghèo như thế, chắc c kh mua nổi đồ ăn ngon, đồ chơi hay ho, hay là sau này, mày theo tao , tao đảm bảo là sau này, mày sẽ được ăn sung mặc sướng. Thế nào? Còn suy nghĩ à? Sau này, tao là Cả, mày là đàn em của tao, tao đảm bảo sẽ giúp mày tung hoành ngang dọc trong lớp."

Đáp lại Phó Dạ Th là gáy của Úc Dữu Ninh.

Phó Dạ Th kh thể chịu nổi thái độ lạnh nhạt của khác, ta nghĩ rằng cả thế giới này đều nên theo ý . Mọi dựa vào đâu mà dám chống đối ta? trai ta là Thái tử gia Kinh thành đó! Hiệu trưởng còn kh dám làm càn trong trường, ta thì dám! Còn này là ai cơ chứ? Một thằng tép riu dựa vào may mắn từ đâu đó mà được vào nhà ta, chỉ là ở tạm một thời gian thôi mà còn kh biết ều như vậy. Tin kh, chỉ cần Phó Dạ Th ra lệnh một câu, chắc c đám bạn học trong lớp sẽ khó chịu với Úc Dữu Ninh, tất cả đều cô lập ta!

Càng nghĩ càng tức, Phó Dạ Th đột nhiên kéo tay Dữu Ninh: "kh vì chị mày để ý đến tiền của tao, muốn quyến rũ tao nên vào nhà tao ? Tối qua tao đã th : chị mày ăn mặc như thế mà bước ra từ phòng tao. Xì, đồ con đĩ, giả bộ cái gì chứ. nghèo đúng là kh tiền đồ, kh chút tôn nghiêm nào, biết đâu mày quỳ xuống sủa m tiếng như chó, tao cũng thể ban thưởng cho mày chút... Á, mày dám đánh tao!"

Vừa đưa hai đứa nhỏ vào trường chưa được nửa tiếng, đã bị một cuộc ện thoại đưa thẳng vào văn phòng giáo viên.

: "..." Gây họa nh đến thế ? Thật sự là kh kịp trở tay luôn.

" chuyện gì vậy?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...