Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Tôi Gả Cho Quân Gia, Tra Nam Hoảng Đến Phát Điên

Chương 371

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trèo Đèo Lội Suối, Bám Vách Đá Mà .”

đàn ông xong, liền dứt khoát rẽ hướng về phía con đường tắt hiểm trở đó. Đám thanh niên trong làng cũng chút do dự bám gót theo .

bóng dáng những nông dân khuất dần màn mưa, Cung Kính Viễn chút do dự.

Thực tâm Cung Kính Viễn cũng theo đường tắt cho nhanh, dù cứu như cứu hỏa. bốn cô gái trong đội, bao gồm cả Tô Vân Noãn. Mặc dù họ từng trải qua huấn luyện thể lực dã chiến, địa hình thực tế khắc nghiệt và nguy hiểm hơn những bài tập đó gấp trăm ngàn .

theo các chú .” Tô Vân Noãn nhận sự chần chừ Cung Kính Viễn, đang lo lắng cho thể lực các thành viên nữ.

Cho nên cô lập tức tiên phong đưa quyết định.

cũng ! Những bài huấn luyện dã chiến ngày thường để làm cảnh.” Vương Mỹ Hoa đương nhiên sống c.h.ế.t bám theo Tô Vân Noãn.

cũng .” Lưu Mai hiểu rõ tình hình hiện tại. lượng thương trong núi đang tăng lên từng phút, nếu cấp cứu kịp thời, hậu quả sẽ vô cùng t.h.ả.m khốc.

bắt buộc đến hiện trường nhanh nhất thể.

“Chúng cũng theo các chú .” Nhóm nam bác sĩ do La Húc dẫn đầu đồng loạt lên tiếng ủng hộ.

Cuối cùng, chỉ còn trơ mỗi Sử Lâm Hoa.

Sử Lâm Hoa sườn núi dốc , trơn trượt, trong lòng dâng lên một cỗ kháng cự mãnh liệt. bây giờ tất cả đều quyết định đường tắt, một thì làm ?

thôi.” Sử Lâm Hoa nghiến răng, đành thỏa hiệp.

.” Cung Kính Viễn lập tức xốc tinh thần, dẫn dắt đội ngũ bám theo bước chân những nông dân, tiến sâu vùng lõi ngọn núi.

Trải qua 3 tiếng đồng hồ vật lộn với t.ử thần, bộ đội ngũ y tế lấm lem bùn đất cuối cùng cũng tiếp cận ngôi làng đang cô lập.

Cảnh tượng mắt vô cùng tàn khốc. nhiều thương la liệt, trong đó cả những chiến sĩ quân đội đá lở đập trúng trong lúc xả cứu dân.

“Xin chào các đồng chí, chúng đội cứu hộ y tế. Xin hãy khiêng những thương nặng đến căn nhà tranh bên .” Cung Kính Viễn đến nơi nhanh chóng khảo sát địa hình. Cuối cùng, tìm thấy một cái chuồng bò tương đối nguyên vẹn, bên trong chật cứng những dân may mắn thoát nạn.

Cái chuồng bò lợp bằng cỏ tranh, gió rít từng cơn, nước mưa vẫn dột tong tỏng, ít còn hơn phơi giữa trời mưa bão.

“Xin bà con nhường đường một chút, đưa thương trong!” Các chiến sĩ cõng những m.á.u me be bét tiến chuồng bò.

Bên trong chuồng bò lúc chen chúc già, phụ nữ và trẻ em. Bọn họ thể tự thoát khỏi núi, chẳng nơi nào khác để trú ẩn nên đành co cụm ở đây. Bây giờ thấy chỗ trú mưa duy nhất sắp chiếm dụng, một bắt đầu càu nhàu, oán thán.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-toi-ga-cho-quan-gia-tra-nam-hoang-den-phat-dien/chuong-371.html.]

“Chúng đang trú ở đây yên lành, tại bắt chúng nhường chỗ?”

đấy, làm gì cũng chứ!”

“Chúng nhường , cứ ở lỳ đây đấy!”

...

Sự ích kỷ lây lan nhanh. nhiều cũng hùa theo chịu nhường chỗ. Mưa bên ngoài xối xả, đập đau như roi quất, ai mà ngoài chịu trận.

ngoài hết cho lão tử! Các tuy già trẻ nhỏ, những đang thương nặng! Vết thương ngâm nước mưa lâu như , cấp cứu kịp thời sẽ mất mạng đấy! Lương tâm các ch.ó tha hết ?”

Trưởng thôn lúc thể nhẫn nhịn thêm nữa, ông gào lên c.h.ử.i bới nể nang ai.

Đám dân làng vốn dĩ vẫn e sợ uy quyền trưởng thôn. Thấy ông nổi trận lôi đình, bọn họ đành hậm hực kéo ngoài.

thương liên tục khiêng chuồng bò. Lúc Tô Vân Noãn mới nhận , lượng thương binh vượt xa sức tưởng tượng cô.

“Các nữ thương binh mau tập trung sang bên . Kéo rèm lên, sẽ kiểm tra vết thương cho .” Tô Vân Noãn tinh mắt thấy mấy tấm ga trải giường lấm lem bùn đất vứt lăn lóc đất. Cô lập tức nhặt lên, giăng thành một tấm rèm che chắn ở giữa chuồng bò.

Rèm kéo xong, các nữ thương binh lượt đưa trong để thăm khám.

làm màu làm mẻ.” Sử Lâm Hoa bên cạnh bĩu môi mỉa mai.

cảm thấy trong tình cảnh dầu sôi lửa bỏng thế , còn bày đặt kiêng dè nam nữ cái gì. Chỗ trú ẩn thì bé bằng cái lỗ mũi, giăng rèm lên vẽ rắn thêm chân.

“Nếu cô thương, sẽ lột đồ kiểm tra vùng kín cho cô ngay bàn dân thiên hạ nhé.” Tô Vân Noãn thèm đầu , lập tức đáp trả cực gắt.

Sử Lâm Hoa nghẹn họng, mặt đỏ bừng vì tức giận. Con tiện nhân Tô Vân Noãn miệng lưỡi độc địa, dám trù ẻo cô thương. Hừ! Cô tuyệt đối để con khốn như ý.

Bên trong rèm, đá đập gãy tay, trẹo chân sưng vù trong lúc tháo chạy, cành cây cào rách tươm da thịt.

Các nữ bác sĩ nhanh chóng phân loại và xử lý vết thương cho họ.

Đợi đến khi bộ nữ thương binh sơ cứu thỏa, bốn nhóm Tô Vân Noãn bước ngoài, mới bàng hoàng nhận lượng thương vẫn đang ngừng cáng tới.

Đa đàn ông thanh niên, và đặc biệt các chiến sĩ quân đội. những hai bàn tay nát bét, m.á.u thịt lẫn lộn.

“Tay thế ?” Tô Vân Noãn đôi bàn tay tróc da tróc thịt một chiến sĩ trẻ, nhíu mày xót xa hỏi.

“Đồng đội và dân chôn vùi đất đá, xung quanh chẳng dụng cụ gì, chúng đành dùng tay bới đất cứu thôi.” chiến sĩ trẻ nở nụ chất phác.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...