Sau Khi Tôi Làm Khổ Người Thật Thà
Chương 5:
Tạ Du Bạch nấu hai bát mì lớn, thêm vài con tôm ểm xuyết bên trên.
Đến khi ngồi xuống bàn, mới phát hiện phần ăn ít đến đáng thương.
Nhưng vốn dĩ "mắt lớn bụng bé", số lượng này lại vừa đúng sức ăn của .
Kh hành lá, nhưng lại cho nhiều ớt.
Tr thôi đã th màu sắc hài hòa, hương vị thơm ngon.
Tâm trạng lại một lần nữa vui vẻ: " biết kh ăn hành mà lại thích ăn cay?"
ta ngồi đối diện , cúi đầu cầm đũa lên: "... chỉ làm theo khẩu vị của thôi."
liếc mắt bát của ta.
Quả đúng là vậy.
"Vậy thì chúng ta khá hợp nhau đó."
Cheers!
lại cao tay thế nhỉ.
Tạ Du Bạch kh ngẩng đầu, mặt kh cảm xúc ăn mì.
nheo mắt: " trả lời lời nói chứ."
Tạ Du Bạch ngẩng đầu, vài giây, lạnh nhạt nói: "Ừm, hợp."
hài lòng: "Sau này nói chuyện với , nhất định là kết thúc câu."
ta đưa đũa cho : "Được thôi, Đại tiểu thư."
ta dường như chỉ gọi cái d xưng này khi cực kỳ cạn lời.
Nhưng xinh đẹp lương thiện, kh so đo với ta.
Chủ yếu là giọng nói của ta, gọi kiểu gì cũng hay.
Mang theo chút lười nhác, nhưng lại trong trẻo.
Ăn mì xong, Tạ Du Bạch đứng dậy dọn dẹp, l ện thoại ra, nói với ta: "Số ện thoại."
ta ngước mắt, vẻ nghi hoặc.
"Kh thì liên lạc với kiểu gì? À đúng , tin n của trả lời ngay lập tức, ện thoại nhất định nghe."
Tạ Du Bạch cam chịu đọc số của .
kinh ngạc phát hiện đã WeChat của ta từ lâu .
Ba năm trước.
ta đã kết bạn với .
Kh ghi chú, cũng kh bất kỳ lịch sử trò chuyện nào.
Chỉ tin n hệ thống th báo đã kết bạn.
hoàn toàn kh ấn tượng gì.
Trong lòng đột nhiên xuất hiện một suy đoán.
gửi một tin n "1" trong khung chat, lắc lắc ện thoại về phía Tạ Du Bạch.
ta kh quên lời vừa nói, vẻ mặt lạnh nhạt cũng l ện thoại ra, trả lời một tin "1".
cười gõ chữ: 【 kh thầm thích đó chứ?】
Gửi xong, liếc Tạ Du Bạch, ta cúi đầu, trên mặt kh chút gợn sóng.
Điện thoại kêu một tiếng.
X: 【...】
Xác định .
Kh .
bĩu môi.
Mà nói mới nhớ, cũng coi như là đàn chị của Tạ Du Bạch.
lẽ là thêm vào từ một hoạt động nào đó trước đây.
Tắm xong, thay ra một bộ đồ ngủ lụa phối ren, kho chân dựa vào sofa gửi tin n cho Tạ Du Bạch: 【Lên đây.】
Chưa đầy hai phút, tiếng gõ cửa vang lên.
"Vào ."
Cửa phòng ngủ mở ra, Tạ Du Bạch lại kh vào, chỉ đứng ở cửa.
hất tóc ra sau, ra vẻ bề trên nói: "S tóc cho ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiếng bước chân lọt vào tai.
bĩu môi.
Tạ Du Bạch chắc kh máy chứ.
Nói gì thì làm n.
Tóc khá dày và dài.
Mỗi lần tự s tóc đều cảm giác s mãi kh khô.
mệt.
Sớm đã muốn làm hộ .
vừa định dặn dò Tạ Du Bạch những ều cần chú ý, đặc biệt là kh được làm đau thì lại phát hiện hoàn toàn kh cần những ều đó.
ta thực sự khéo léo.
Động tác nhẹ nhàng, còn biết chia vùng, nhiệt độ cũng ở mức trung bình.
Kỹ thuật kh thua kém thợ cắt tóc riêng của là m.
ngẩng đầu ta: "Đã từng s tóc cho ai à?"
"Chưa từng."
ta cụp mắt xuống, nhưng kh , tầm mắt chỉ tập trung vào tóc .
"Ồ.
cúi đầu, một bên dây áo trượt xuống theo động tác, để lộ mảng da trắng nõn.
Động tác của Tạ Du Bạch dừng lại một chút.
Trong màn hình máy tính bảng là đôi mắt ta vừa nâng lên lại cụp xuống và yết hầu khẽ nuốt.
ta kh nói gì, cũng xem như kh để ý.
Tiếng máy s dừng lại, vừa định l chiếc gương bên cạnh để xem thì Tạ Du Bạch đã đưa tay gạt dây áo của trở lại.
"Rớt từ lúc nào vậy." giả vờ kh biết, ngay lập tức ôm n.g.ự.c quay đầu ta: " kh chằm chằm chỗ này của đó chứ?"
Vẻ mặt ta nhạt nhẽo: "Kh."
"Kh l một cái ?!"
Tạ Du Bạch mím môi, im lặng.
hừ một tiếng: "Cởi cúc áo của ra."
Tạ Du Bạch nhíu mày, dường như chưa hiểu được mối liên hệ giữa hai việc.
đương nhiên nói: " đã , đương nhiên cũng lại chứ."
Tạ Du Bạch đứng yên kh động đậy, nhíu mày: "Còn muốn giúp ?"
Vừa dứt lời, chống dậy.
"Kh cần." Tạ Du Bạch l.i.ế.m môi, đưa tay nới lỏng cà vạt.
Rõ ràng là động tác đơn giản, nhưng khi ta làm lại trở nên gợi tình một cách khó hiểu.
Càng làm nổi bật đôi tay vốn đã đẹp của ta.
đến hàng cúc trên cùng.
Một cái, hai cái...
Vừa khẽ lộ ra xương quai x, ta dừng tay, .
kho tay, nhướn mày: "Tiếp tục ."
Tạ Du Bạch nén một hơi, kéo rộng cổ áo, tiếp tục xuống dưới.
Đúng như nghĩ, đường cơ bắp của ta đẹp, kh khoa trương cũng kh quá thô thiển, vừa vặn hoàn hảo.
Xương quai x sâu và thẳng, da cũng trắng.
Trên xương quai x bên một nốt ruồi màu nhạt, nhấp nhô theo nhịp thở của ta.
Quả nhiên Tạ Du Bạch hợp để bị chọc mà.
kh hề che giấu lời khen, cười nói: " đẹp."
"Cảm ơn." Giọng ta đều đều, mang theo sự qua loa rõ rệt, khẽ cúi đầu cài lại cúc áo.
" đẹp kh?" hỏi ta.
ta ngẩng mắt hai giây, thốt ra hai chữ: "Đẹp."
"Cảm ơn." đứng dậy đến mép giường ngồi xuống: "Trong biệt thự chỉ một cái giường này thôi."
chớp mắt: "Thật ra kh cần mặc lại đâu."
Chưa có bình luận nào cho chương này.