Sau Khi Tôi Ly Hôn
Chương 23:
Ban ngày chúng bộ đường dài, lặn biển, đạp xe, vô cùng hứng khởi.
Buổi tối, vẫn tràn đầy năng lượng, đưa hết lần này đến lần khác chạm đến đỉnh cao khoái cảm.
Ròng rã suốt hai mươi ngày.
Lúc trở về, chúng th ánh mắt đầy oán trách của Đại Bảo và Tiểu Bảo.
Tuy nhiên, dưới sự tấn c của đủ loại quà cáp và món ngon của Cố Hằng, chút hờn dỗi đó nh chóng tan biến.
Thấm thoát đã ba năm trôi qua, vào năm bốn mươi tuổi, mang thai.
Cố Hằng : "Tất cả nghe theo em, em muốn sinh thì sinh, kh muốn sinh thì chúng ta đã Đại Bảo và Tiểu Bảo ."
Cuối cùng vẫn quyết định sinh đứa bé ra.
thể th rõ nụ cười hạnh phúc thoáng qua trên gương mặt Cố Hằng.
Cũng chính vào lúc này, ba mẹ của Tần Mặc đột nhiên tới thăm.
Chỉ mới một năm kh gặp mà hai bà dường như đã già thêm mười tuổi.
Lưng của Ông Tần khòm xuống th rõ, sắc mặt xám xịt, bọng mắt trĩu nặng.
Tóc Bà Tần gần như bạc trắng cả đầu, vành mắt đỏ hoe, tay siết chặt một chiếc túi vải cũ. Vừa th , môi bà đã run rẩy, nước mắt tuôn rơi trước khi kịp nói lời nào.
"Bác trai, bác gái, hai bác vào nhà ạ. chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì ?"
Hai bà bước thấp bước cao vào phòng khách, khi th Cố Hằng và hai đứa trẻ, thần sắc càng thêm lúng túng và khổ sở.
Cố Hằng lập tức đứng dậy, lịch sự gật đầu chào hỏi, sau đó ôn tồn nói với các con:
"Đại Bảo, Tiểu Bảo, nào, chú đưa các cháu ăn món gì ngon nhé. Một lát nữa hãy quay lại trò chuyện với bà nội sau."
dắt hai đứa trẻ đang đầy vẻ tò mò rời khỏi phòng khách, khẽ khàng khép cửa lại, dành kh gian riêng cho chúng .
Mẹ cũng ló đầu ra khỏi phòng ngủ, th tới thì lườm một cái rụt đầu vào lại.
Ông Tần thở dài một hơi nặng nề, giọng nói khản đặc:
"Tiểu Nhiễm... hai bác... hai bác thực sự kh còn mặt mũi nào để đến đây nữa, nhưng quả thật là kh còn cách nào khác ..."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tim thắt lại, linh cảm th đây kh là chuyện nhỏ.
"Bác cứ bình tĩnh nói ạ, rốt cuộc là chuyện gì?"
20
"Là do thằng nghịch t.ử đó, còn cả con hồ ly tinh hãm tài kia nữa."
Ông Tần đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu.
"Tần Mặc nó... nó tham ô! Nó ăn chặn tiền hoa hồng của c ty nên bị ta tố cáo . Hiện tại kiểm toán đã vào cuộc, nghe nói bằng chứng xác thực lắm, khả năng ... ngồi tù."
Dù đã sớm thất vọng tràn trề về Tần Mặc, nhưng khi nghe đến hai chữ 'ngồi tù', lòng vẫn kh khỏi chấn động.
Tham ô? Ăn chặn hoa hồng? ta thể lún sâu đến bước này cơ chứ?
chẳng hề mảy may lo lắng cho Tần Mặc.
Trái lại, chỉ lo rằng nếu Tần Mặc vào đó, liệu ảnh hưởng gì đến tiền đồ của Đại Bảo và Tiểu Bảo hay kh.
Bà Tần bật khóc thành tiếng, nghẹn ngào kể thêm:
"Tất cả là tại con Lâm Nghiên đó, từ sau khi sinh con, nó lại càng quá quắt hơn trong việc đòi hỏi tiền bạc. Nào là mua túi hiệu, mua trang sức, đòi đổi nhà lớn, đòi cho con học mẫu giáo quốc tế đắt đỏ nhất... Chút tiền lương đó của Tần Mặc mà đủ cho nó phung phí như vậy? Nó cứ kh ngừng xúi giục, nói này nọ giàu sang thế nào, nói Tần Mặc vô dụng... Nó làm thằng bé mụ mị cả đầu óc, rốt cuộc lại... lại thực sự nảy sinh tâm địa xấu xa..."
Ông Tần đ.ấ.m mạnh vào đùi : "Sau khi chuyện vỡ lở, cái con đàn bà độc ác đó! Nó... nó đã cuỗm sạch mọi thứ giá trị trong nhà , từ sổ tiết kiệm cho đến vàng vòng nữ trang".
Lúc nói những lời này, xấu hổ đến mức kh dám .
"Ngay cả đồ đạc của bản thân nó... nó cũng l sạch sành s. Chỉ để lại đứa trẻ còn chưa đầy một tuổi ở nhà, còn thì biến mất tăm mất tích."
Bỏ trốn? Cuỗm tiền? Bỏ chồng bỏ con ?
Dù đã sớm lường trước được nhân phẩm của Lâm Nghiên, nhưng khi nghe th những hành vi tuyệt tình và hèn hạ như vậy, vẫn cảm th một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
đàn bà từng bất chấp cả liêm sỉ để ở bên cạnh Tần Mặc, vậy mà khi chồng gặp đại nạn, lại kh chút do dự chọn cách ích kỷ nhất để chạy trốn, thậm chí ngay cả cốt nhục của cũng thể vứt bỏ kh màng tới.
"Hai bác già , vô dụng ..." Ông Tần nước mắt lưng tròng, gương mặt vốn dĩ luôn hiền hậu giờ đây đầy những nếp nhăn và sự tuyệt vọng.
"Tần Mặc mà vào đó thì cái nhà này coi như xong hẳn. Hai bác đã dò hỏi , nếu thể nh chóng bù đắp lại một phần số tiền bị thâm hụt, nhận được sự tha thứ của c ty thì lẽ... lẽ còn thể tr thủ được mức án nhẹ hơn. Thế nhưng, bây giờ hai bác l đâu ra tiền nữa? Ngôi nhà thì theo thỏa thuận ban đầu đã để lại cho Đại Bảo, hai bác cũng chẳng thể đụng vào được."
"Tiểu Nhiễm... hai bác biết là lỗi với cháu, cũng kh còn mặt mũi nào để mở lời... Thế nhưng, liệu cháu thể... thể nể tình hai đứa nhỏ, nể tình... nể tình hai bác năm xưa đối đãi với cháu cũng xem như tận tâm tận lực... mà cho hai bác vay một ít tiền được kh? Để cứu nguy lúc này? Hai bác sẽ viết gi nợ, sau này làm trâu làm ngựa cũng sẽ trả lại cho cháu!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.