Sau Khi Tôi Ly Hôn
Chương 4:
kh dám tưởng tượng nổi khi sự thật trần trụi bị phơi bày, hai già vốn coi gia đình nhỏ này là lẽ sống sẽ suy sụp đến mức nào.
"Được , thế thì tốt . Đại Bảo, Tiểu Bảo, mau chào tạm biệt mẹ để mẹ còn nghỉ ngơi sớm!" Mẹ chồng dỗ dành hai đứa nhỏ.
"Mẹ ơi tạm biệt mẹ, mẹ nhớ mang bánh cho con nhé!" Tiểu Bảo vẫy vẫy cái tay nhỏ xíu.
"Mẹ ơi chào mẹ, mẹ giữ gìn sức khỏe nhé." Đại Bảo hiểu chuyện dặn dò.
Màn hình ện thoại tối dần tắt hẳn.
từ từ ngồi bệt xuống sàn nhà, tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, vùi sâu mặt vào đầu gối.
Trong căn phòng trống trải, chỉ còn lại tiếng thổn thức kìm nén và nhỏ bé của .
Một giọng nói trong thâm tâm khẽ hỏi: Bạch Nhiễm, cô thực sự kh thể nhịn thêm một chút ? Vì con cái, vì tổ ấm khó khăn lắm mới dựng xây được, vì cả bố mẹ chồng luôn coi cô như con ruột nữa... Cô kh thể nhẫn nhịn thêm chút nữa ?
Ngay sau đó, một giọng nói khác sắc lẹm và đầy mệt mỏi gào lên phản bác:
Nhịn? Nhịn đến bao giờ?
Nhịn cho đến khi mỗi ngày đối mặt với gã đều muốn nôn mửa?
Nhịn đến lúc đêm thâu tĩnh lặng, tự ép đến phát ên?
Nhịn đến khi các con phát hiện ra mẹ mà chúng yêu thương nhất dần trở thành một mụ đàn bà ch chua, cay nghiệt?
Bạch Nhiễm, cô thể nhẫn nhịn được cả đời hay kh?
thực sự kh thể nhẫn nhịn được cả đời.
Vì vậy, chọn ly hôn.
03
Chiều tối thứ Sáu, kết thúc c việc sớm hơn dự kiến.
Giây phút tra chìa khóa vào ổ, bỗng th hụt hẫng trong thoáng chốc, cứ ngỡ chỉ làm về như bình thường. Cứ ngỡ giây tiếp theo sẽ nghe th tiếng các con chạy ùa ra đón, và ngửi th mùi cơm c thơm phức từ phòng bếp bay ra.
Cửa mở từ bên trong, là mẹ chồng . Bà đang đeo tạp dề, gương mặt tươi cười rạng rỡ:
"Nhiễm về à! Ôi dào, mau vào con, vào . Mẹ vừa mới bảo với nhà là hôm nay thằng Mặc cũng về sớm, thế là cả nhà lại đ đủ !"
ngẩn một lát mới bước chân vào nhà.
Hương vị thức ăn ập đến trước mũi, đó là mùi sườn kho quyện lẫn với làn hơi ấm sực của nồi cơm mới chín.
Thật ấm áp... đó là hương vị của gia đình.
Trong phòng khách, Đại Bảo đang loay hoay với bộ mô hình của , còn Tiểu Bảo thì ngồi trên t.h.ả.m xem phim hoạt hình.
Nghe th tiếng động, cả hai đứa trẻ gần như đồng thời ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức sáng bừng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Mẹ ơi!" Tiểu Bảo lao đến như một quả pháo nhỏ, ngồi xuống và con bé tót vào lòng , đôi tay nhỏ xíu ôm chặt l cổ mẹ.
Đại Bảo cũng vội vàng đặt đồ chơi xuống, nh chân bước tới.
thiếu niên mười hai tuổi đã biết cách kiềm chế cảm xúc, kh lao vào ôm mẹ như em nhưng đứng trước mặt , đôi mắt con sáng như trời, khóe môi kh giấu nổi nụ cười:
"Mẹ, lần này mẹ c tác xong ạ?"
"Ừ, xong con." ôm cả hai đứa nhỏ vào lòng, " nhớ mẹ kh nào?"
" ạ!" Hai đứa đồng th hét lên.
"Mẹ cũng nhớ các con, nhớ nhiều lắm." Giọng hơi nghẹn lại, vội vàng dụi đầu vào mái tóc mềm mại của Tiểu Bảo để che giấu sự xúc động.
Bố chồng từ trong bếp ngó đầu ra, tay vẫn còn cầm chiếc muôi xới cơm:
"Về đúng lúc lắm! Mau rửa tay chuẩn bị ăn cơm thôi! Sườn sắp ra lò , nay bố hầm nhừ lắm đ!"
"Con cảm ơn bố." đứng dậy, ánh mắt vô tình lướt qua phòng khách và chạm cái của Tần Mặc đang đứng cạnh cửa ban c.
Kh biết ta đã đứng đó từ lúc nào, trên tay kẹp một ếu t.h.u.ố.c nhưng kh châm lửa.
Chúng nhau chừng một giây qua khoảng kh của phòng khách. Ánh mắt ta đầy vẻ phức tạp, còn thì nh chóng dời mắt chỗ khác.
Bữa cơm diễn ra trong kh khí náo nhiệt.
Mẹ chồng liên tục gắp thức ăn vào bát cho : "Nhiễm, con ăn nhiều vào! Xem kìa, c tác m ngày mà cằm nhọn hoắt cả ! C việc bận m thì bận cũng ăn uống, sức khỏe là của con ạ!"
"Đúng thế, tiền bạc kiếm bao nhiêu cũng kh hết được, gia đình bình an, đ đủ mới là quan trọng nhất."
Bố chồng cũng phụ họa theo, gắp cho mỗi đứa cháu một miếng sườn thật to.
M lần định nói gì đó, lại thôi.
Cuối cùng, chọn cách nuốt hết mọi lời muốn nói vào trong.
Đại Bảo liến thoắng kể chuyện trường lớp, còn Tiểu Bảo thì đang đ.á.n.h vật với bát cơm, làm hạt cơm dính đầy cả lên má.
mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại vài câu, lau mặt cho Tiểu Bảo lại múc thêm c cho Đại Bảo.
đang diễn tròn vai một mẹ, một con dâu vừa c tác trở về.
Từ đầu đến cuối, kh nói với Tần Mặc một câu nào, thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt ta l một cái.
Bố mẹ chồng lẽ cũng nhận ra sự im lặng bất thường này, nụ cười trên gương mặt họ dần trở nên gượng gạo, ánh mắt lo lắng đảo qua đảo lại giữa hai chúng .
Sau bữa tối, theo thói quen, đứng dậy định thu dọn bát đĩa.
Nhưng mẹ chồng đã vội ấn tay xuống, lực tay bà khá mạnh.
"Đừng động vào! M ngày nay con vất vả , mau nghỉ ngơi ! Chút việc vặt này để mẹ với bố làm là được."
Chưa có bình luận nào cho chương này.