Sau Khi Tôi Ly Hôn
Chương 6:
Đại Bảo thì vẫn đứng im giữa phòng khách nhỏ hẹp, kh hề nhúc nhích.
Ánh mắt thằng bé lướt qua chiếc ghế sofa đơn giản, bức tường tivi trống trải, cuối cùng dừng lại trên mặt , đôi môi mím thật chặt.
Trong đôi mắt giống Tần Mặc kia kh còn vẻ ngây thơ của trẻ nhỏ, mà tràn đầy sự dò xét, bất an và một sự thấu hiểu gần như tuyệt vọng.
ngồi xổm xuống, kéo cả hai đứa lại gần , mỗi tay nắm l một bàn tay nhỏ.
Tay Tiểu Bảo mềm mại, ấm áp; tay Đại Bảo lại hơi lạnh.
"Các con yêu của mẹ," hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng ệu bình thản và dịu dàng nhất thể,
"Mẹ chuyện này muốn nói với các con. Bố và mẹ... sau này sẽ ở riêng. Giống như... giống như bố mẹ của bạn Tiểu Vũ lớp các con vậy, sẽ sống ở những ngôi nhà khác nhau."
Tiểu Bảo chớp chớp đôi mắt to, hàng mi dài như hai chiếc quạt nhỏ:
"Ở riêng ạ? Thế... thế hàng ngày con được gặp cả bố và mẹ kh?"
"Tất nhiên là được ." xoa cái đầu nhỏ của nó,
"Lúc nào nhớ bố, con thể gọi ện, gọi video cho bố bất cứ lúc nào. Cuối tuần hoặc ngày lễ, con cũng thể sang nhà bố ở."
Đại Bảo đột ngột rút tay lại.
Hành động này khiến tim lập tức rơi xuống vực thẳm.
Vành mắt thằng bé đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng th được, đôi môi run rẩy:
"Tại ạ? Mẹ ơi... tại nhất định ở riêng? Gia đình cùng ở với bà nội kh tốt mẹ?"
"Đại Bảo..." định nắm l tay thằng bé lần nữa, nhưng nó lại lùi về phía sau một bước, cơ thể nhỏ bé gồng lên cứng nhắc.
" vì con và em kh ngoan kh mẹ? tụi con đã làm bố mẹ giận kh?"
Thằng bé ngẩng mặt lên, nước mắt đã đầy ắp vành mắt nhưng nó vẫn bướng bỉnh kh chịu để rơi xuống,
"Sau này con sẽ ngoan hơn, sẽ thi được ểm cao hơn, con sẽ chăm sóc em, giúp bà làm việc nhà... Mẹ ơi, con hứa đ! Mẹ đừng chia tay với bố được kh?"
Mỗi một chữ thoát ra đều như một nhát d.a.o cùn, cứa cứa lại trên tim .
Cái ý nghĩ "vì con cái mà nhẫn nhịn" lại hiện lên như một bóng ma, mang theo sức cám dỗ và tội lỗi khổng lồ.
gần như kh trụ vững nổi, suýt chút nữa đã thốt ra chữ "được".
Nhưng ngay lúc đó, cảnh tượng chói mắt trong phòng khách sạn hiện ra, hình ảnh Tần Mặc và đàn bà đó, cùng với những đêm dài mất ngủ tự nghi ngờ bản thân suốt những ngày qua...
Tất cả những niềm tin vụn vỡ và lòng tự trọng đã hóa thành một luồng sức mạnh sắc bén, chống đỡ cho ý chí sắp tan biến của .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Kh, con yêu, kh lỗi của các con đâu." mạnh mẽ lắc đầu, nước mắt cuối cùng cũng lã chã rơi,
"Các con là những đứa trẻ ngoan nhất, tốt nhất thế giới, là niềm tự hào của bố mẹ. Là giữa bố và mẹ... đã xảy ra một số vấn đề, những vấn đề... kh thể giải quyết được. Nhưng việc bố mẹ ở riêng kh nghĩa là kh yêu các con nữa. Tình yêu của bố và mẹ dành cho các con sẽ kh bao giờ thay đổi, thậm chí sẽ còn nhiều hơn thế."
"Con kh chịu đâu!" Tiểu Bảo dường như lúc này mới hoàn toàn hiểu được "ở riêng" nghĩa là gì, nó mếu máo,
"Oà" một tiếng khóc rống lên, nước mắt to như hạt đậu lăn dài, "Con muốn bố mẹ ở cùng nhau cơ, con muốn về nhà, con muốn bà nội cơ. Oà --"
vội vàng ôm nó vào lòng, trái tim bị tiếng khóc của con vò nát thành một đống hỗn độn.
vỗ lưng con, lúng túng dỗ dành:
"Tiểu Bảo ngoan kh khóc, kh khóc... mẹ đây, mẹ ở đây ..."
Đại Bảo thì vẫn đứng nguyên tại chỗ, bướng bỉnh , cố nén nước mắt.
Cái sự sụp đổ thầm lặng đó còn khiến đau thấu tim gan hơn cả tiếng khóc nức nở.
ôm hai đứa trẻ, lặng lẽ rơi lệ theo.
Tại chứ?
Tại ta lại phản bội gia đình?
Tiểu Bảo khóc mệt cuối cùng cũng .
dỗ dành Tiểu Bảo ngủ xong mới quay lại phòng khách.
Chỉ th Đại Bảo đang cuộn tròn ở góc sofa, ôm l đầu gối, vùi sâu mặt vào đó, đôi vai khẽ run rẩy.
ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng ôm l cơ thể cứng nhắc của thằng bé.
Lúc đầu thằng bé vẻ kháng cự, nhưng cuối cùng cũng thả lỏng ra, tựa vào lòng .
"Đại Bảo," vuốt lưng con, giọng khàn khàn,
"Mẹ biết chuyện này khó khăn. Đối với con và em, chuyện này quá đột ngột, quá bất c."
Thằng bé im lặng lâu, lâu đến mức tưởng nó đã ngủ , nó mới cất tiếng hỏi với giọng mũi nồng đặc sự tuyệt vọng:
"Mẹ ơi... bất kể con và em làm gì nữa thì bố mẹ cũng kh thể hòa thuận lại được đúng kh?"
nhắm mắt lại, để mặc cho nước mắt tuôn rơi.
"Mẹ xin lỗi, con yêu. những chuyện... đã xảy ra thì kh bao giờ quay lại được như trước nữa. Nhưng mẹ hứa với con, cho dù bố mẹ sống cùng nhau hay kh thì chúng ta vẫn mãi là những thân thiết nhất của con, sự thật này sẽ kh bao giờ thay đổi."
Nó lại im lặng một lúc lâu nữa, sau đó hỏi bằng một t giọng khiến nát lòng:
"Vậy... con và em thì ạ? chúng con... cũng xa nhau kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.