Sau Khi Tráo Thân Gả Cho Sĩ Quan, Mẹ Kế Thân Kiều Thể Nhuyễn Nằm Thắng
Chương 579:
Chống lưng
“Chồng ơi cuối cùng cũng đến , mau làm chủ cho em! Em bị phụ nữ này bắt nạt thê t.h.ả.m quá! Còn cả hiệu trưởng của trường này cũng chẳng thứ tốt đẹp gì, th phụ nữ này tiền liền bênh vực cô ta! Hai mẹ con em bị bắt nạt thành ra cái dạng này ?!” Nước mắt mẹ Châu Châu lập tức rơi xuống.
Cách đó kh xa, mẹ Hạo Hạo như xem kịch vui mà cảnh này. Cho dù Thẩm Lê tiền thì đã ? Ba Châu Châu lai lịch kh nhỏ đâu. Ông ta chính là một nhân vật lớn ghê gớm, ba Châu Châu ở đây, nhất định sẽ kh để Thẩm Lê quả ngon để ăn đâu.
Quần chúng vây xem xung qu th cảnh này, mọi trong lúc nhất thời chút đồng tình với Thẩm Lê.
“Thẩm Lê tuy tiền, nhưng kh quyền thế…”
“Ai nói kh chứ, quan trọng nhất là Thẩm Lê kh nên trêu chọc mẹ Châu Châu, càng kh nên đ.á.n.h bà ta, chỉ thể nói Thẩm Lê đụng kẻ khó nhằn …”
“Thẩm Lê lần này t.h.ả.m , chuyện này đã kh còn là chuyện quỳ xuống xin lỗi và bị đuổi học nữa, ước chừng Thẩm Lê thể ngồi tù …”
“Thực ra từ trước đến nay đều sùng bái Thẩm Lê, chỉ là kh ngờ một ngày thể cùng nữ thần sùng bái nhất làm phụ học sinh… Chỉ trách mắt kém kh nhận ra sớm hơn… Lần này làm đây…”
Trong số những phụ này một số coi Thẩm Lê là thần tượng, kh nhịn được mà toát mồ hôi hột thay cho cô, nhao nhao lo lắng.
“Chính là cô đ.á.n.h vợ ? Chính là thằng nhóc thối này bắt nạt con gái ?” Ba Châu Châu trừng mắt Thẩm Lê, trên tỏa ra một cỗ uy nghiêm.
Thẩm Lê nhếch khóe môi: “Là đ.á.n.h vợ kh sai, nhưng vợ đã đ.á.n.h con trai trước.”
“Cháu kh bắt nạt bạn , là bạn chủ động xin cháu đồ ngọt, cháu chia sẻ cho bạn .” Ánh mắt Lục Minh Huy rơi vào Châu Châu đang kh ngừng rơi nước mắt, rõ ràng là bị cảnh tượng này làm cho sợ hãi, ánh mắt bé hơi lạnh. Đều tại rảnh rỗi sinh n nổi tìm việc cho mẹ làm, rước l một đống rắc rối cho mẹ. Ba Châu Châu trước mắt thoạt lai lịch kh nhỏ, lo lắng Thẩm Lê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-579.html.]
“Sự việc như thế nào, nói với ba .” Lúc này ánh mắt Lục Minh Huy Châu Châu trở nên lạnh lùng, kh còn sự dịu dàng như trước nữa.
Châu Châu vẫn là lần đầu tiên th Lục Minh Huy lộ ra ánh mắt lạnh nhạt xa cách như vậy với , cô bé càng thêm tủi thân. Cô bé biết chuyện này là do mà ra, đều là liên lụy đến Minh Huy, nhưng cô bé kh khống chế được sự thôi thúc muốn rơi nước mắt, bàn tay nhỏ bé yếu ớt kéo kéo ống tay áo của ba, vừa khóc vừa nấc lên: “Ba… chuyện này là con kh tốt… kh liên quan đến Minh Huy, cũng kh liên quan đến mẹ Minh Huy…”
“Đứa trẻ này con ngốc kh vậy? Con bị ta bán còn giúp ta đếm tiền nữa! Mẹ con đều bị bắt nạt thành ra cái dạng này , con còn nói kh liên quan? bọn họ đe dọa con kh?” Mẹ Châu Châu kéo kéo ống tay áo của con gái, ngẩng đầu trừng mắt Thẩm Lê: “ nói cho cô biết, kh sợ cô, bây giờ chồng đến chống lưng cho ! Kh chỉ là cô, mà cả cái tên hiệu trưởng kh biết nặng nhẹ này cũng tiêu đời!”
“ phụ nữ nhà cô vậy mà lại bắt nạt lên đầu vợ con !” Ba Châu Châu trừng mắt Thẩm Lê: “Còn cả hiệu trưởng này nữa, làm ăn kiểu gì vậy? Chút chuyện nhỏ này cũng làm kh xong, th ngồi ở vị trí này cũng chẳng tác dụng gì nữa, bắt đầu từ hôm nay trường tiểu học Đ Thăng sẽ đổi một hiệu trưởng mới!”
“Còn cô nữa!” Ba Châu Châu chỉ thẳng vào mũi Thẩm Lê: “Cô đ.á.n.h giữa chốn đ , phụ nữ như cô nên giao cho cảnh sát hảo hảo quản giáo! Để các đồng chí cảnh sát hảo hảo giáo d.ụ.c tư tưởng cho cô! Cô dạy dỗ kh tốt con trai cô sẽ thay cô dạy dỗ! Đứa con trai này của cô một chút tố chất cũng kh , bắt đầu từ bây giờ nó bị đuổi học !”
Lời này vừa nói ra, trên mặt mẹ Hạo Hạo lộ ra biểu cảm đắc ý. Thẩm Lê à, đây chính là kết cục khi cô đối đầu với .
Đúng lúc này một giọng nói già nua nhưng kh mất sự uy nghiêm vang lên: “Quan uy của lớn thật đ!”
Lúc này ánh mắt của tất cả mọi đều về phía cách đó kh xa. Trần lão chống gậy, dưới sự dìu dắt của hầu từng bước về phía bên này. th Trần lão, sự uy nghiêm trên mặt ba Châu Châu lập tức biến mất, cung cung kính kính bước nh đến trước mặt : “Trần lão, ngọn gió nào thổi ngài đến đây vậy?”
Nhưng lúc này Trần lão lại kh thèm ba Châu Châu l một cái mà về phía Thẩm Lê.
“Ông nội lại đến đây?” Thẩm Lê bất ngờ Trần lão.
“Cháu chào cố ạ.” Lục Minh Huy lễ phép lên tiếng.
“Cô vừa nói cái gì? Cô vừa gọi Trần lão là cái gì?” Ba Châu Châu kh thể tin nổi chằm chằm Thẩm Lê. Lúc này ánh mắt của tất cả mọi đều rơi vào cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.